Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Thấy Gì, Nghĩ Gì, Làm Gì?

Tấm hình của ký giả Richard Lister thuộc BBC News, Paris phô bàn chân trần của Đức Lạt Ma đến Toà Bạch Ốc gặp Tổng Thống Hoa Kỳ trong thời tiết giá buốt của tháng Hai, năm 2010 khiến tôi nôn nóng mượn một đoạn văn của nhà văn Hoàng Hải Thủy làm mở đề cho bài viết hôm nay.

NGƯỜI VÁI TỨ PHƯƠNG: 50 năm nay — từ năm 1960 — Đức Lạt Ma đi khắp thế giới lậy xin người thế giới thương xót dân Tây Tạng mà cứu dân Tây Tạng khỏi nạn diệt vong. “ Lậy xin” theo nghĩa đen. Lạt Ma đích thân đi khắp chốn, đến khắp nơi tự thân lậy xin — Ngài lậy bằng hai tay, Ngài ngỏ lời xin bằng miệng — nhưng đã 50 năm qua, Lạt Ma đã đi không biết là bao nhiêu vòng quanh Trái Đất, không biết Ngài đã lậy, đã xin bao nhiêu người, đất nước Tây Tạng vẫn bị bọn Tàu Cộng xâm chiếm, Tây Tạng vẫn bị coi là một tỉnh của nước Đại Tầu. [ ngưng trích ]

MỘT NGƯỜI VIỆT NAM TÊN VŨ CAO QUẬN, SỐNG Ở HÀ NỘI VIẾT LÁ THƯ GỬI TỨ PHƯƠNG: Với Lê Thị Công Nhân tôi chỉ là một người dưng, một ông già qua đường. Tôi không được phép coi cháu Lê thị Công Nhân như con gái của tôi. Nhưng khi nghe tin Lê Thị Công Nhân bị bắt, lòng tôi quặn đau, căm phẫn và vô cùng lo lắng cho Công Nhân hơn cả con gái của mình.

Vì con gái tôi nó vốn là đứa yếu đuối, nhút nhát. Nếu bị bắt, nó sẽ cam lòng khuất phục.
Còn Công Nhân con ơi, con là đứa con gái đầy lòng can đảm, nhà cầm quyền cộng sản sẽ tiêu diệt đến cùng lòng dũng cảm của con. Vì với bọn chúng, những kẻ đang chăn dắt một đàn cừu, tính dũng cảm không phải là điều cần có của bất cứ một con cừu nào trong bày cừu. Và chúng sẽ thản nhiên đẩy con trần trụi cho bày sói cắn xé.
Trời ơi! về “tội chính trị” chốn pháp đình cộng sản không phải là nơi có thể mua bán, đổi chác. Tôi thì nghèo, mà đổi chác thì họ cần tiền, tiền và tiền. Còn cái mạng già gần cả một cuộc đời góp phần xây nên cái chính quyền này nay chỉ là vật vô dụng không đổi chác được. Nếu có thể tôi xin chịu tù, chịu án thay cho Lê Thị Công Nhân.
Tôi biết viết những dòng này chỉ là những mơ ước hão huyền!
Tôi chỉ là một công dân già, không chức quyền, không tiền bạc và không có một cái gì để nhân danh cả. Tôi chỉ có tấm lòng của một người cha để nhân danh, tôi tha thiết kêu gọi:
– Ông Tổng Thống Mỹ.
– Các Ông, các Bà Tổng Thống, Thủ Tướng của Liên Minh Châu Âu.
– Các Bà Nữ Hoàng.
– Đức Nhật Hoàng tôn kính và ông Thủ Tướng Nhật Bản.
Nếu tất cả các vị tôn kính còn chút nước mắt xin hãy rỏ xuống vì Lê Thị Công Nhân, vì một đứa con gái Việt Nam yếu ớt. Hãy rủ lòng thương nó như thương một đứa con tội nghiệp, mong các vị mạnh mẽ lên tiếng buộc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải trả tự do ngay cho Nữ Luật sư Lê Thị Công Nhân cùng Luật sư Nguyễn Văn Đài, hai người Việt này bị tù chỉ vì đã “phạm tội” san sẻ truyền đạt những điều cao thượng, bác ái thuộc về “Dân chủ và Nhân quyền” của nước Mỹ, của nước Pháp, của George Washington, Thomas Jefferson, Franklin Roosevelt, Abraham Lincoln, Bill Clinton, George Bush, của Montesquieu… cho thế hệ trẻ Việt Nam tội nghiệp đang bập bõm về dân chủ và về cái quyền được làm người.
Đằng sau lưng tôi dựa chỉ là cái Chết, nhân danh cái Chết, tôi xin quỳ xuống van xin các vị, van xin lòng nhân ái của các vị ở bốn phương trời:
“Hãy thương thân phận nhỏ nhoi của một cháu gái ở đất nước Việt Nam xa xôi đầy khốn khổ này!.[ ngưng trích ]

CÒN TÔI, TÔI ĐÃ LÀM GÌ ĐƯỢC CHO ĐẤT NƯỚC TÔI?:

Có đó chứ! Bao nhiêu năm rồi không phải qúy vị thường thấy tôi trang trọng trong những bộ quần áo thật bảnh bao và nghe tôi hùng hồn đọc những bài diễn văn dài lê thê nhưng vô thưởng vô phạt trong những buổi lễ hay sinh hoạt này nọ đó sao? Không phải qúy vị thấy tôi cùng lả lướt với những điệu nhảy sôi động trong những dịp quyên góp cưú trợ Thương Phế Binh mà có người còn quê mùa hay lý tưởng hoá sự việc chê trách gọi tôi là “nhảy đầm trên những vết thương đồng đội” đó sao? Tôi cũng không hành xữ như ông Vũ Cao Quận, ngồi một chổ viết những lá thư gửi đi khắp nơi đánh động lương tri của nhiều người về lòng can đảm lẫm liệt của những gương đấu tranh cô đơn trong nước. Tôi sẽ cố tình xuất hiện thường xuyên mọi nơi mọi chốn…với mục đích để cho người ta biết tôi càng nhiều càng tốt! Chứ không phải mục đích của tôi là kêu gọi lòng yêu nước, trình bày về tình trạng đất nước, về tình trạng xả hội dân tộc trong chế độ không tự do nhân quyền củ lủ tư bản đỏ vc hiện nay.
Nhìn hình ảnh của Đức Đạt Ma, hay đọc lá thư của ông Vũ Cao Quận khiến người ta cảm khái, rơi nước mắt, nhưng chọn cách dấn thân như thế tôi không chọn. Vì chọn cách tranh đấu dấn thân như thế có khác gì tôi lội ngược lại dòng nước? Không thấy quanh tôi có rất nhiều người đang mặc nhiên, ơ thờ, cầu an … Chưa kể đến những kẻ đã quên tại sao họ sống lưu vong trên đất nước này đó sao!
Còn qúy vị?

. thụyvi

Quảng cáo/Rao vặt

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: