Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Luận về Nhân Phẩm

Thế là cô Bùi Thị Minh Hằng đã được trả lại tự do, sau khi ở Trại phục hồi nhân phẩm Thanh Hà ở Vĩnh Phú hơn 6 tháng. Trại này chuyên làm nhiệm vụ gọi là “giáo dục cải tạo”

những thành phần có hạnh kiểm xấu có hại cho cuộc sống xã hội, như móc túi, cướp giật, lừa đảo, nghiện hút xì ke ma túy, gái điếm, cờ bạc.

Cô Hằng không hề thuộc vào bất cứ một hạng người nào như thế. Cô sống ngay thật, lương thiện, được bạn bè tin cậy quý mến. Trước con mắt của một chính quyền “hèn với giặc, ác với dân”, cô Minh Hằng phạm tội “làm mất trật tự xã hội” khi cô luôn đi đầu trong các cuộc biểu tình và tuần hành chống bành trướng, luôn hô khẩu hiệu to nhất: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, luôn có mặt trong 11 ngày Chủ nhật chống bành trướng, kiên trì đội nón có hàng chữ: Hoàng Sa – Trường Sa – Việt Nam. Điều mỉa mai và trớ trêu nhất là chính con người bén nhậy về nhân phẩm, về phẩm chất làm con người chân chính, về phẩm giá làm người công dân Việt Nam mẫu mực lại bị đưa vào trại phục hồi nhân phẩm.

Trong khi tổ quốc lâm nguy, biên giới đất nước bị gậm nhấm, đảo và vùng biển quê hương bị lấn chiếm, phẩm giá cần thiết nhất của nam nữ công dân Việt Nam là yêu nước, bảo vệ tổ quốc bằng hành động, bằng tỏ thái độ dấn thân. Đó chính là tư thế, là tình cảm, là hành động quả đoán của cô Minh Hằng, của nữ chiến sỹ yêu nước Minh Hằng.

Trong trại phục hồi nhân phẩm, cô Minh Hằng càng sáng chói thêm về phẩm giá làm người, khi cô kiên quyết từ chối viết đơn xin khoan hồng theo lời dụ dỗ của cán bộ trại, cô còn đòi có giấy bút để viết đơn kiện chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đã ký quyết định sai lầm đưa cô vào trại cải tạo. Mặc dầu bị mất tự do, bị cô lập, xa bạn bè người thân, bị đày dọa cả về tinh thần và vật chất, nhân phẩm của cô Minh Hằng càng thêm rực sáng, khi cô một mực khẳng định “tôi không có tội, tôi không phạm pháp, yêu nước chống bành trướng là nghĩa vụ công dân, không thể là tội”. Cô đã sụt mất 14 kilô trong trại cải tạo, người ốm yếu hẳn, bị thêm bệnh, nhưng phẩm giá con người càng thêm cao quý, ý chí thêm cứng cỏi, lý tưởng thêm rực sáng ngay khi bị mất tự do. Chính do phẩm giá con người của Minh Hằng cao quý như thế nên cả dư luận xã hội trong và ngoài nước mến yêu, bênh vực, đòi công lý cho cô, nên dư luận báo chí, các tổ chức nhân quyền quốc tế, các chính phủ dân chủ từ Á sang Âu, từ Úc sang Mỹ đều lên tiếng mạnh mẽ đòi nhà cầm quyền phải trả tự do cho cô, và nay họ đã buộc phải để cô ra khỏi trại phục hồi nhân phẩm.

Mọi người vô cùng xúc động thương cảm nhìn thấy cô trở về nhà gầy yếu, tiều tụy, với những vết thương ở tay, những sợi tóc bạc trên trán, nhưng mọi người càng quý mến cô gấp bội khi thấy nghị lực cô vẫn tràn đầy, nhân phẩm cô thêm sáng chói.

Cô Minh Hằng được tự do, trở về với gia đình, tinh thần vững vàng, không lay chuyển là một tin vui lớn cho người thân, bè bạn xa gần, trong và ngoài nước. Xin gửi đến cô lời chúc mừng chân thành, thân ái nhất, chúc cô mau phục hồi sức khỏe để tiếp tục cuộc đấu tranh vì dân vì nước, vì hiện tại và các thế hệ mai sau.

Thân yêu chào mừng người phụ nữ kiên trung, có nhân phẩm cao quý tuyệt vời, đã đứng trên đầu những kẻ không có mảy may nhân phẩm lại ép buộc cô vào trại phục hồi nhân phẩm.

Chính họ đã vô tình góp phần đưa cô lên đỉnh cao mới về nhân phẩm, làm cho tấm gương sáng của cô lẫm liệt hơn, cao quý hơn, thu hút hơn trước gấp bội phần. Xin mạn phép người thân và bạn bè của cô, xin phép được tặng cô danh hiệu Minh Hằng – Nhân phẩm, vừa để biểu dương cô, vừa để ghi lại thử thách tuyệt vời khi cô trải qua 6 tháng ở trại phục hồi nhân phẩm.

Qua sự kiện đáng nhớ này, rất cần luận về nhân phẩm cho những người cầm quyền trong nước, đặc biệt là ngành công an, cho viên chủ tịch ủy ban gọi là “nhân dân” của Hà Nội.

Tại sao các người lại phải xích tay một người phụ nữ ốm yếu, vừa sụt 14 cân do sống trong trại của các người, lại còn cử cả một đơn vị đi xe to, xe nhỏ, tiền hô hậu ủng, súng to súng nhỏ, đi 2 ngày trời trên gần 2 ngàn kilomet, các người sợ ai, ra oai với ai vậy? Nhân phẩm các người ở đâu? Các người có còn chút tự trọng, tự tin nào nữa không?

Cả Bộ Chính trị và chính phủ, Quốc hội đang cai trị đất nước có biết Liên Hiệp Quốc đã yêu cầu họ đóng hết các trại cải tạo, phục hồi nhân phẩm ở trong nước, vì họ biết rất rõ các người đã dùng viện trợ chi tiêu vung vít cho các trại này mà không có kết quả. Những kẻ thật sự cần phục hồi nhân phẩm thì khi ra trại lại xấu hơn, tệ hơn, nguy hiểm cho xã hội, vì các người  không hề phục hồi nhân phẩm cho họ, mà còn bóc lột, khinh miệt, đày ải họ, làm họ thêm cay đắng oán hận thêm cái xã hội này. Chưa nói đến chuyện những người lương thiện bị cố tình đưa “nhầm” vào các trại này; họ sẽ trở ra uất hận, căm giận chế độ độc ác này đến đâu.

Lẽ ra, chính phủ, Bộ Lao động Xã hội, Ban Tuyên giáo của đảng, Hội Liên hiệp Phụ nữ phải họp lại rút kinh nghiệm về các trại cải tạo và phục hồi nhân phẩm, nhưng tình hình ngày càng tệ hơn. Không một ai cảm thấy nhục, khi bị Liên Hiệp Quốc yêu cầu như trên. Thì ra chính cái chính quyền này, chính ngành công an, ngành công tác xã hội phải được phục hồi nhân phẩm trước hết và trên hết, vì ngành công an gần đây đã liên tiếp đánh đập, tra tấn, giết hại người dân trong trụ sở và trại giam của mình. Hãy học cho kỹ thế nào là phẩm giá con người. Ông chủ tịch thành phố Hà Nội cũng phải học cho kỹ để biết tôn trọng người dân, để quý trọng những công dân kiên cường, yêu nước thương dân như cô Minh Hằng. Ở một nước văn minh, cô Minh Hằng có quyền kiện lại viên chủ tịch Thảo do đã ký một quyết định sai lầm, đòi bồi thường danh dự và thiệt hại về thân thể và cuộc sống tự do của công dân. Khi cô Minh Hằng xuống đường, bị giữ lại, cô là công dân Vũng Tàu, đang ở Sài Gòn, ông Thảo có cái quyền gì mà ra quyết định đưa cô vào trại phục hồi nhân phẩm của Hà Nội? Chẳng qua là ông được lệnh trả thù một công dân kiên cường chống bành trướng, theo nghiêm lệnh của quan thầy ở tận Bắc Kinh, là phải chấm dứt các cuộc tụ họp đông người chống bành trướng, và nhiều ủy viên Bộ Chính trị đã cúi đầu cam kết thực hiện.

Chính các vị trên đây cũng rất cần được cải tạo để phục hồi nhân phẩm.

Và tấm gương Minh Hằng – Nhân phẩm chính là bài học sống động cho những người như thế đứng thẳng dậy, để học làm người Việt Nam lương thiện, tử tế, biết làm việc tốt, việc thiện, tóm lại là học để biết làm người chân chính.

Cô Minh Hằng hãy tự hào là cô giáo quý hiếm cho những người như thế.

Bùi Tín – VOA

Quảng cáo/Rao vặt

3 Comments on Luận về Nhân Phẩm

  1. Lời khuyên của TRAN HIEN thật đúng lúc và chân tình ,DÂN ĐEN cảm kích . Không khác vì một con vật giẫy chết ,đảng cộng sản đang quậy phá đất nước VN lần chót ,trước khi vĩnh viễn xoá tên trên cõi đời này ,sớm hay muộn ,tùy theo lòng dân vùng lên cùng một lúc

    Like

  2. Nguyen phu Trong moi lan di Tau ve la co VN co 6 sao, moi lan don quan thay Tau la co VN co 6 sao . Vay giua Nguyen phu Trong va Bui thi minh Hang thi ai dang duoc dua di phuc hoi nhan [pham ?Bi thu thanh uy Hanoi liem si de dau ? ma dua Bui thi minh Hang di phuc hoi nhan pham ?

    Like

  3. Đây mới đúng là một người ái quốc thực sự. Nơi Cô Bùi Minh Hằng, chẳng phải chỉ lòng yêu nước, mà còn là cả một sự can trường, một sự hy sinh vô bờ bến, một nhân cách đáng quý.
    Nước mất vào tay ai, người cả nước cũng khổ, cũng nhục. Nước mất vào tay Trung cộng đại họa càng trăm lần nhiều hơn! Mãn Châu, Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Miến Điện; sau hơn năm mươi năm oằn oại trong tay Trung cộng, người Miến nhờ vào kiến thức, lòng can trường và sự hy sinh gần hết một đời của bà Yung San Syu Kyi, với sự giúp đỡ mạnh mẽ của Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế, quốc gia Miến Điện đã đập vỡ và hất bỏ ách nô lệ của Trung cộng thành công; người Miến nay đã thực sự trở lại là người Miến, một dân tộc yêu hòa bình, tự do nhưng không vì thế mà thiếu sự dũng cảm, can trường.
    Trong khi Miến Điện đã thành công trong cố gắng thoát ách nô lệ Trung cộng thì đảng cộng sản VN cố gắng chạy vào xin được kẻ ác Trung cộng che chở! Được sự che chở của kẻ thù, nó đã quay lại đàn áp, hành hạ đồng bào của nó! Bằng sự đau đớn bản thân, sự căng thẳng đến hết mức của tinh thần, Cô Bùi Minh Hằng đã đem tiếng nói, sự hy sinh, đau đớn của bản thân dưới nhục hình cộng sản để cảnh tỉnh người cả nước VN. Cô đã làm xong nhiệm vụ cao quý của mình: Cảnh tỉnh người nước Việt. Nay đến lượt người nước Việt phải hành động.
    – Quốc gia lâm nguy thất phu hữu trách.
    Người dân nước Việt trẻ già, trai gái…ai cũng có trách nhiệm phải bão vệ đất nước chống lại kẻ thù chung: Chế độ cộng sản và kẻ xâm lăng Trung cộng.
    Không biết cùng nhau chống lại kẻ thù chung, bản thân mình, gia đình mình sẽ tan nát, sẽ chết dưới nhiều hình thức, trong tay kẻ địch, sẽ chết trên đường vượt biển, băng rừng tìm tự do – như con đường đau khổ – mà hơn ba triệu người Việt tỵ nạn cộng sản đã trãi qua trước đây sau khi miền nam sụp đổ!
    Trong tay Trung cộng, dân chúng, đồng bào Việt Nam sẽ chết cái chết của dân chúng, đảng viên cộng sản sẽ chết cái chết của đảng viên cộng sản, những đảng viên cộng sản bán nước hay không bán nước, tham nhũng hay không tham nhũng, riêng những kẻ bán nước thì đã có số phận riêng.
    Cô Bùi Minh Hằng nên gạt bỏ mọi chuyện sang bên trong lúc này, tập trung quan tâm chửa bệnh cho mình, những bệnh truyền nhiểm mà nhà tù cộng sản đem lại cho cô, ngẩu nhiên hay cố ý. Cần tìm đến các bác sĩ tin cậy hoặc vào một bệnh viện có bác sĩ ngoại quốc làm việc để sự tin cậy được bão đãm hơn.
    Nghỉ ngơi hoàn toàn để phục hồi sức khỏe, thể chất lẫn tinh thần. Sự hy sinh của cô đã quá lớn. Cô cần phải sống và sống khỏe mạnh để còn có những đóng góp hữu ích hơn nữa sau này. Cô phải sống để chứng kiến thành quả những hy sinh của cô. Đảng cộng sản Tàu còn không chịu nổi áp lực đòi hỏi nước Trung Hoa cộng sản phải thay đổi chế độ chính trị nếu muốn sống còn; đảng cộng sản VN , một loài tầm gửi, sống ký sinh, nên nó chẳng là gì cả, nhất là hiện nay, đồng bào đang đứng dậy khắp nơi, càng lúc càng mạnh. Chuyến tàu vét của những tên cộng sản bán nước hiện nay là chuyến tàu hoàng hôn, chuyến tàu cuối cùng của chúng!

    Trong một chế độ tự do, dân chủ, mọi người làm việc để vui huởng đời sống, học hỏi, nuôi dạy con cái nên người, còn chế độ cộng sản, những người làm việc cho nó, từ cấp trung ương đến địa phương, làm việc để chuốc lấy oán hận, căm hờn của nhân dân! Làm việc kiểu cộng sản là đàn áp, quơ hốt, cướp bóc để có nhiều tiền! Có nhiều tiền để không ngủ được vì lo sợ thâu đêm! Sợ đồng chí, sợ nhân dân, cái sợ nào cũng có lý do, cũng đúng, cũng chết người…vì đó là sự thật!
    Hiện nay những kẻ đang lo sợ này muốn tìm đường trốn chạy! Vô ích! Làm sao chạy trốn được đồng chí của mình? Làm sao chạy trốn được Trung cộng? Làm sao chạy trốn được đồng bào VN trên khắp 5 lục địa?
    Những lời cảnh tỉnh của cô Hằng là những lời cứu mạng cho cả những kẻ bán nước, thay vì phải biết ơn, chúng đã hành hạ cô, hạt giống ác đã gieo, làm sao tránh được hậu quả?
    Đại đa số những người lớn tuổi và con cháu họ, vì hoàn cảnh phải xa quê hương lâu rồi, nhưng Việt Nam muôn đời vẫn là quê cha đất tổ trong tim họ, tôi là một người trong số ấy. Trừ những người quá đổi vô tâm vì lý do này khác, tôi biết đa số đồng bào đều thương, quý và cảm ơn sự hy sinh của cô. Tôi viết xuống những lời này để gữi đến cô sự cảm ơn chân thành từ đáy lòng của tôi đối với những hy sinh sâu xa, cao quý của cô. Tôi tin và tôi biết rất nhiều đồng bào khác cũng đồng tình chia sẻ những cảm nghĩ tương tự như tôi.
    Một người sống hay chết là ý Trời định liệu. Ông Trời, tức Thượng Đế, Đấng Allah, Thiên Chúa, Đức Chúa Trời…nhiều tên gọi khác nhau nhưng cũng chỉ là một đấng duy nhất: Đấng Quyền Năng Tối Thượng trên muôn loài: quyền năng tối thuợng… định liêu. Lời kinh dạy rằng không một ai được phép tự ý hủy hoại mạng sống của mình. Làm nghịch lại ý muốn của Thiên Chúa, Thượng Đế tức là có tội.
    Tự hủy thân mình, tự thiêu để chống lại hành động dã man của cộng sản không giải quyết được gì mà còn thêm mang tội với cao xanh. Cô phải sống. Bùi Minh Hằng, người con xứng đáng của nước Việt, phải sống.
    Người dân nước Việt mang nặng ơn cô, những người như Bùi Minh Hằng, Tạ Phong Tầng, Đổ Minh Hạnh, Phạm Thanh Nghiên, Lê Thị Công Nhân…Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim, và nhiều nữa, những người con yêu của tổ quốc Việt Nam đã vì đồng bào, đất nước mà phải chịu giam hãm, cực hình trong chốn lao tù cộng sản kể từ sau khi miền nam rơi vào tay cộng sản. Ngay mới đang đến rất gần…
    Cầu xin Thượng Đế, cầu xin Đức Chúa Trời luôn che chở, bão vệ cô, Bùi Minh Hằng và những người như cô, nam và nử…những người con yêu của nước Việt, trong mọi lúc, khắp mọi nơi.

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: