Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Sự giả dối lên ngôi

1Dân tộc Việt Nam có bao nhiêu năm tiến lên XHCN dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN là bao nhiêu năm tiêm nhiễm thói hư “giả dối” từ nói dối, nói dóc, nói láo, nói lấy được cho đến làm thì làm giả, làm dối, làm gian…

Tất cả sự giả dối đang tràn lan khắp Việt Nam

là do chính ông Hồ Chí Minh mang vi trùng bệnh hoạn ấy từ chủ nghĩa cộng sản quốc tế về truyền bá vào đất nước ta nên kể từ đó theo bác sĩ Phạm Hồng Sơn thì “Sự lừa dối tiếp diễn”

“Với những gì mà người cộng sản đem lại cho người dân so với những hô hào, kêu gọi, cam kết của họ thì chỉ có một từ duy nhất diễn tả được, đó là: sự lừa dối!…

“Lịch sử lại một lần nữa cho thấy thói cường quyền, độc tài luôn kèm theo căn bệnh ngụy biện, lừa mỵ, đạo đức giả…

“Song, căn bệnh ngụy biện, lừa mỵ, đạo đức giả vẫn luôn tồn tại và ngày càng tinh vi hơn…Sự lừa dối vẫn tiếp diễn. Sự dối lừa đã tiếp diễn suốt 61 năm qua. 61 năm dối lừa của chính quyền CSVN tính đến ngày 2-9-2006”. (TựDoDânChủ ViệtNam online ngày 25-9-2006)

Người cộng sản đã tuyên bố “muốn tiến đến XHCN phải có con người CNXH”, ấy thế mà họ đã “trồng người” dưới mái trường XHCN ngày càng hư hỏng, sa dọa, xuống cấp theo đà suy thoái của xã hội và nền giáo dục của cái gọi là CNXH hiện nay.

Hồi năm 2007, đức Hồng y Phạm Minh Mẫn trong một bức thư gửi cho Linh mục Nguyễn Thái Hợp, Ngài viết rằng:

“Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xã hội: 30-40% học sinh Tiểu học nhiễm thói gian lận, lừa dối’, 40-50% học sinh Trung học nhiễm thói đó, lên Đại học thì tỷ lệ 50-60%’. (Đối Thoại online ngày 24-7-2007)

Theo đà “nống” thành tích để đạt chỉ tiêu của người cộng sản thì “năm sau cao hơn năm trước”, do vậy đến năm 2013 thì ông Nguyễn Quang Thân trong bài “Khi nói dối là…chuyện nhỏ” cho biết:

“Theo cuộc khảo sát của Trung tâm Xã hội học Việt Nam cho thấy, tỷ lệ nói dối cha mẹ của học sinh cấp một là 22%, cấp hai là 50%, cấp ba là 64% và ở sinh viên đại học lên tới 80%!…Tỷ lệ tăng phi mã, càng học lên cao càng thạo nói dối”. (RFA online ngày 30-9-2013)

Nền giáo dục thời XHCN chỉ dạy trẻ con nói dối và nói dối. Những nhà báo cộng sản cũng phải đau lòng với bài “Lời nói dối ‘thiêng liêng’ của trẻ Việt?”của Thành Lê trên Vietnamnet online ngày 10-3-2012 và bài “Trò diễn của sự giả dối” để lập thành tích của các cô, thầy kỷ sư tâm hồn được mô tả như sau:

“Vì mang tính hình thức, việc chuẩn bị công phu mất cả tuần trước, nhất là khi có khách dự giờ từ ‘trên’ xuống.

“Có những chuyện thật như đùa rằng để cho buổi ‘diễn’ được thành công, học trò thao diễn cùng cô cả tuần trước. Cô chọn học sinh giơ tay phát biểu bằng quy ước và tín hiệu bí mật. Khi cô phát vấn, cả lớp giơ tay nhưng cô sẽ chọn học sinh giơ cả bàn tay, học sinh yếu hơn giơ ba ngón…” (Vietnamnet online ngày 15-3-2012)

Tướng Trần Độ, vị tướng khai quốc công thần cũng phải ngậm ngùi than vì ông trót đã tham gia gầy dựng và hình thành một chế độ đi ngược lại cái hoài bảo của tuổi trẻ khi ông xếp bút nghiêng lên đường tham gia kháng chiến. Trong Nhật ký Rồng Rắn viết để lại cho đời ông đã gay gắt phê phán cái chế độ mà ông đã từng góp công gầy dựng nên như sau:

“Chế độ này bắt con người phải đóng trò, bắt tất cả trẻ con phải đóng trò, bắt nhiều người già phải đóng trò. Đặc điểm này đã góp phần quyết định việc tạo ra và hình thành một xã hội dối lừa, làm ăn giả dối, giáo dục dối lừa, bằng cấp giả dối, đến gia đình cũng lừa dối, lễ hội lừa dối, hứa hẹn lừa dối. Ôi, cay đắng thay!” (NKRR trang 43)

 Đại tá Nguyễn Khải, một nhà văn có tài khi còn sống đã có nhiều trăn trở với thân phận của một con người trong cái xã hội dối lừa, một sự dối lừa phổ biến. Trong hồi ký “Đi tìm cái tôi đã mất” ông đã viết:

“Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy…Nói dối lem lẻm, nói dối lỳ lợm, nói dối không biết xấu hổ, không biết run sợ. Người nói dối, nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết, nói để mà nói”. (Đàn Chim Việt online ngày 9-12-2008)

Chủ trương của đảng cộng sản là lấy gian dối làm phương châm, làm cứu cánh cho nên mọi người dân trong XHCN đều phải là một cái loa tuyên truyền dối trá theo đường lối của đảng cho thấy họ chỉ là một bọn tà quyền, bá đạo.

Trần Huy Liệu, người đứng ra nhận ấn kiếm của Cựu Hoàng Bảo Đại đã tô vẽ ra một tên liệt sĩ ma Lê Văn Tám để cho nhân dân bái lạy cũng như ông Hồ Chí Minh đẻ ra cái tên Trần Dân Tiên ma để viết sách tự ca ngợi mình.

Nhà báo Đại tá Bùi Tín, người đã từng tiếp xúc với lãnh tụ CSVN Hồ Chí Minh khi trả lời phỏng vấn của phóng viên Trà Mi ông nói lên cái cảm nghĩ của mình về ông Hồ như sau:

“Ông Hồ trong hoạt động cách mạng đã có sai lầm lớn tức là giả dối nhiều lắm. Một ví dụ đơn giản là ông ta tự viết ra quyễn sách nói về tiểu sử của mình ký tên là Trần Dân Tiên. Trong đó có viết rằng bác Hồ rất khiêm tốn, không muốn nói gì đến cá nhân của mình…trong đó còn ghi là HCM không có vợ con, suốt đời chỉ nghĩ đến dân tộc, thế nhưng thật ra ông có nhiều vợ”. (RFA online ngày 19-5-2007)

Và căn bệnh giả dối phát triển trong toàn xã hội Việt Nam với một mức độ nguy hiểm chưa từng có khiến sự mất gốc nền văn hóa Việt không còn xa. Đại tá Nguyên Ngọc đã tỏ vẻ bi quan:

“Tôi cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối. Chính cái giả dối tràn lan khiến người ta không còn thật sự tin vào bất cứ điều gì nữa. Câu hỏi thường trực bây giờ: Tốt để làm gì? Liệu rồi có ai, có cơ chế nào bảo vệ những nỗ lực đạo đức đó không?  Hay thậm chí bị cả cơ chế quật đánh lại như vẫn thấy không hề ít?” (RFA online ngày 12-1-2012)

Khi sự giả dối đã lên ngôi thì mọi con người trong guồng máy ấy cũng phải vận hành theo mà không có sự cưỡng cãi lại được bao giờ. Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, một nhà địa chất học nổi tiếng và cũng là nhà đấu tranh cho dân chủ tự do khi trả lời phỏng vấn ông tâm sự:

“Rất đau lòng vì con người không dám sống thật với nhau, xã hội sống tha hóa, nói dối vì không dám nói thật, sống thật. Càng đau lòng hơn nữa là không ai sống có nhân cách cả, không ai được sống đàng hoàng đúng pháp luật”. (Việt Tide số 113 ngày 12-9-2003)

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo kể về sự hèn yếu của những nhà lãnh đạo cộng sản “miệng lắp khóa kéo” khi còn đương chức cũng như nhà văn Đại tá Nguyễn Khải đã không dám nói thật khi còn sống:

“Ông Võ Văn Kiệt đã lên tới Thủ tướng Chính phủ, khi ông ấy làm Thủ tướng ông ấy không dám nói thật nhưng khi về hưu ông ấy mới dám nói thật…

“Ông Phó Thủ tướng Trần Phương…trong đời mà cứ phải nói dối người thân, nói dối gia đình, nói dối mọi người đến mấy lần khi về già thấy ngượng, thấy xấu hổ lắm…

“Nói về thân phận của người cầm bút trong một chế độ toàn trị. Trong một chế độ toàn trị mà không ai dám nghĩ đến sự thật, chân lý. Vì nghĩ đến sự thật, nói đến chân lý thì sẽ bị bắt, bị giết…

“Ông viết ra rồi ông bảo gia đình sau khi ổng chết thì mới công bố…

“Đau đớn như vậy, chết rồi mới dám nói ra sự thật, chết rồi mới dám sám hối. Đấy là một bi kịch đau đớn của người cầm bút”. (RFA online ngày 7-1-2012)

Cái tác hại của sự giả dối vô cùng nghiêm trọng đối với một dân tộc hiền hòa biết trọng chữ tín đang cần sự trung thật và lòng tin để vươn lên, ấy thế mà sự giả dối đã làm cho dân tộc không có được sự tin tưởng của mọi người. Ông Hồ Bất Khuất đã âu lo và thắc mắc liệu Việt Nam XHCN dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản rồi đây “Có bớt sự dối trá được không?”

“Cái đáng lo nhất hiện nay là sự giả dối ở tầm vĩ mô. Nói một cách rõ ràng, thẳng thắn thì những phát biểu chung chung, những lời hứa hão, những mục tiêu to tát không đi kèm những biện pháp khả thi là sự giả dối. Hơn nữa, sự giả dối loại này gây tác hại to lớn và lâu dài. Mãi đấu tranh với những loại giả dối này là vô cùng khó”. (Bauxite Việt Nam online ngày 4-3-2012)

Trong bài “Bệnh giả dối đang trở thành quốc nhục” của nhà báo Bùi Hoàng Tám có nhắc lại câu nói của giáo sư Hoàng Tụy, nhà toán học số một của Việt Nam cho là:

“Sự giả dối hiện nay có nguy cơ trở thành nỗi nhục trong khi truyền thống dân tộc Việt Nam không phải là dân tộc giả dối. Ngành giáo dục càng không phải là ngành giả dối. Thế nhưng đã có hơn một nhà khoa học nước ngoài nói thẳng với tôi rằng, điều thất vọng lớn nhất mà ông ta cảm thấy là sự giả dối đang bao trùm lên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội ở các tầng nấc”. (Đối Thoại online ngày  23-6-2009)

Cái văn hóa nói dối thời XHCN được ngài Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khoác lác đem quảng bá ở xứ người, theo ông Hạ Đình Nguyên cho là “Sự nói dối cưỡng bức?”

“Nhưng ông đã “nói dối 100%”khi công bố tại Đan Mạch rằng: Chúng tôi có 86 triệu dân, trong đó trên 30 triệu người sử dụng internet hằng ngày, tỷ lệ đó biến đổi hàng giờ, không có bất cứ sự ngăn cấm nào cả…Ngoài ra, Việt Nam có khoảng trên bốn triệu blogger, rất tự do…

“Thế nhưng không thể nói thật. Là “nói dối cưỡng bức” hay đã trở thành ngụy tín? Hầu hết trong bộ máy nhà nước, từ cao đến thấp đều như thế!” (RFA online ngày 30-9-2013)

Ngài chủ tịch thì như thế, còn bà Phó Đoan thì sao? Bà này còn ngái ngủ lặp lại một câu nói của ông tổ cộng sản gần cả trăm năm nay rồi mà bà ta vẫn nói lấy được như con két trong cái thời buổi internet. com này. Ông Hạ Đình Nguyên kể:

“Cách đây không lâu, bà bà Phó chủ tịch nước nói: ‘Dân chủ của Việt Nam là cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản’…

“Lenin quả quyết: ‘Chế độ dân chủ vô sản so với bất cứ chế độ dân chủ tư sản nào, cũng dân chủ hơn gấp triệu lần”. (Bauxite Việt Nam online ngày 27-9-2013)

Nhà báo Huỳnh Ngọc Tuấn, là người đầu tàu của một gia đình đấu tranh vì dân chủ một cách can đảm đã nói lên cảm nghĩ của mình về cái “Hệ thống dối trá” của cộng sản ngày nay như sau:

“Người Việt chúng ta ngày hôm nay và trong chế độ này là một cộng đồng thiếu trung thực vì chúng ta đã sống trong một môi trường xã hội dối trá quá lâu. Chung quanh chúng ta là guồng máy dối trá khổng lồ từ trường học, báo chí, đài phát thanh truyền hình đến cả một hệ thống quyền lực từ trên xuống dưới được điều hành bằng sự dối trá. Chúng ta cảm nhận được sự mong manh và yếu đuối trước quyền lực của cả một guồng máy đàn áp khổng lồ và để tồn tại, để được yên thân chúng ta phải học cách dối trá hoặc không dám nói và hành xữ theo lương tri và sự thật. Lâu ngày thành quen chúng ta trở thành đồng lõa với sự dối trá mà không hay biết….

“Chủ quyền đất nước và danh dự dân tộc không còn hiện hữu trong thời đại dối trá này, không còn hiện hữu trong tâm thức người Việt Nam hôm nay vì chúng ta vô tình hoặc cố ý đồng lõa với sự dối trá. Tôi đang thấy người Việt Nam, xã hội Việt Nam hôm nay tự hào một cách dối trá, sĩ diện một cách dối trá, hài lòng một cách dối trá, yêu nước một cách dối trá, hạnh phúc một cách dối trá, thành đạt một cách dối trá và ứng xử một cách dối trá”. (Đàn Chim Việt online ngày 23-9-2012)

Giáo sư sử học Hà Văn Thịnh ở Huế thường lên tiếng phàn nàn nhất là về môn sử không dám dạy sự thật, không dám gọi đích danh kẻ thù truyền kiếp của dân tộc mà chỉ được gọi là kẻ “lạ”. Môn sử chỉ dạy sự thật được có 30% còn lại 70% là không thật, ông thường tâm sự:

“Trong bản chất xã hội Việt Nam có sự giả dối, vô cảm, ích kỷ, sự tàn nhẫn. Đó là tất cả những gì biểu hiện của văn hóa Việt Nam hiện nay. Nói ra chẳng ai thích đâu. Nhưng đó là sự thật. Vì sao? Vì giờ người ta giả dối từ A tới Z, từ trên xuống dưới. Ai muốn làm gì thì làm, ai muốn lừa ra sao thì lừa, muốn tự tung tự tác hay ăn cướp thế nào đó vẫn được”. (RFA online ngày 24-6-2012)

Do vậy mà nhà văn Xuân Vũ, người cộng sản trước đây đã đi theo tiếng gọi “Chiêu hồi” của miền Nam đã mạnh dạn và dứt khoát từ bỏ cái đảng mà ông đã là thành viên phục vụ dưới cờ vì ông đã sáng suốt nhận ra rằng:

“Đảng Cộng sản sinh ra để làm hai việc: Nói láo và làm bậy. Hể chúng nói là nói láo, hể làm là làm bậy”. (Lê Thiên – Người Việt ngày 9-12-2008)

Chính nguyên TBT đảng CSLX đã nói lên cho dân tộc trên toàn thế giới biết và cảnh giác về lời nói dối của người cộng sản ở bất cứ trên đất nước nào vì họ đã được đào tạo từ một tổ sư nói dối: Mac-Lênin…Theo cụ Tô Hải thì:

“Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Liên Xô, Góocbachev tuyên bố những ý để đời là “Cả cuộc đời tôi đi theo chủ nghĩa cộng sản chỉ thấy toàn là nói dối, nói dối và nói dối” (nghĩa là cả những gì vừa nói vế Perestroika và Glasnost trên “cương vị cũ” cũng là nói dối nốt). (Dân Làm Báo online ngày 30-1-2012)

Để kết thúc bài này, chúng tôi mong những người Việt từ thế hệ này hay những thế hệ về sau hãy nhớ lấy làm tâm niệm câu nói bất hủ của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu để không tiếp tục bị mắc lừa là:

Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”.

Đại Nghĩa

Quảng cáo/Rao vặt

3 Comments on Sự giả dối lên ngôi

  1. Khi Đề Cập Tới Ông Diệm Hay Ông Hồ

    Trong chiến tranh tâm lý thời đại, khi đề cập tới ông Diệm hay ông Hồ, ta nên đề cập đại để về con người, những thành tích lợi, hại cho dân cho nước ra sao, thì đó là điều sẽ dễ đưa đến thuyết phục. Thí dụ:

    Miền Bắc đã cho tiến hành chiến dịch cải cách ruộng đất làm dân bị chết oan rất nhiều, vì không thể loại trừ thù hằn địa phương, ganh ghét cá nhân dẫn đến thảm cảnh lợi dụng tình thế giết hại người ta. Để rồi đưa ra chính sách “rửa sai” (SH: sửa sai).

    Miền Nam thì phong trào tố cộng, chiến dịch Phượng Hoàng, và, gọi là “tiêu diệt ma quỉ” cũng đưa hàng trăm nghìn mạng người xuôi tay hỏa ngục. Nhưng rồi, đối với triều Ngô Đình Diệm thì không hề thể hiện được một phương thức sửa sai nào cả, cho đến khi người ta đảo chánh lật đổ, và giết.

    Còn chuyện tình dục, “mất trinh” v.v… thì cả ông Hồ, ông Diệm, ông nào cũng rành “6 câu” trong đó cả, ít nhiều là một chuyện!

    Đến như “Thần Đức Chúa Trời” còn được chia phần “chiến lợi phẩm” có đến “32 cô gái trinh” thì sá gì cỡ ông Hồ, ông Diệm!

    Cái đó, bởi lẽ:

    Tôi nói thẳng với lương tâm – ở sở kiến và quan điểm của mình – trên tiến trình sưu tầm và nghiên cứu lịch sử.

    Tôi không thể để cho ngòi bút bị cong queo. Vì làm như vậy, ta chỉ thỏa mãn những ưa hay không ưa, thích hay không thích mang tính phe phái đôi bên mà một cuộc chiến huynh đệ tương tàn đã từng xảy ra một cách khốn nạn lên quê hương đất nước một thời.

    Lịch sử sẽ khinh bỉ những ai, bên nào, đã chỉ vì phe phái, đôi bên, đảng phái của mình mà nhẫn tâm dùng nét sổ của đường bút xỉ đến các thế hệ mai sau những lối quanh co bất lương bất chính.

    Tôi khẳng định súc tích chừng đó. Không muốn dây dưa để rơi vào các trạng thái “nhạy cảm” làm chi cho phiền phức, ngoài những để tâm trong các giai đoạn lịch sử “siêu ngạch” – nghĩa là, từ cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất ngược về quá khứ.

    Like

  2. Tuyên truyền nhồi sọ
    Trên thế giới từ xưa tới nay có hai chế độ đặt tuyên truyền vào hàng đầu đó là Quốc xã và Cộng sản. Chế độ Đức quốc xã thì siêu hơn, họ nâng tuyên truyền thành một bộ gọi là Bộ tuyên truyền, bộ trưởng là Goebbels. Chủ trương của tuyên truyền Đức quốc xã là cứ nói láo tối đa, nói đi nói lại, nói dai mãi rồi người ta cũng phải tin là sự thật, đó là lối tuyên truyền nhồi sọ, có nghĩa là nhồi nhét vào trong não, trong sọ nhân dân mãi rồi nhân dân cũng phải tin.
    Chế độ Cộng Sản cũng áp dụng tuyên truyền nhồi sọ y hệt như Đức quốc xã, họ bịa đặt những chuyện hoàn toàn láo khoét, tôi xin lấy một số thí dụ cụ thể. Sau Hiệp định Genève 1954, Việt Minh về tiếp thu Hà Đông, Hà Nội, gia đình tôi ở lại, hồi đó tôi 13 tuổi nhưng còn nhớ rõ một số chuyện: Chúng tôi sống tại một làng cách Hà nội 18 cây số. Sau khi Việt minh tiếp thu được bốn năm tháng, họ mới bắt đầu thiết lập chính quyền địa phương. Hồi đó ông Diệm mới làm Thủ tướng và các cơ sở chính phủ, quân đội Quốc gia tại Bắc Việt đang di cư vào Nam, một phần còn ở lại Hải phòng, thời hạn di cư là 300 ngày.
    Tại làng tôi, người ta cho phổ biến tin bọn “mẹ mìn” Ngô đình Diệm lén lút cho người đi bỏ thuốc độc xuống các giếng nước để giết hại nhân dân, và họ cho người lén canh gác. Một hôm tôi theo bọn trẻ con xuống vệ đê bên một cái vực xem hai anh du kích đang hăm dọa một bà cụ nhà quê khoảng 60 tuổi bị tình nghi là người của bọn Diệm. Họ bắt được bà này vì đang lén lút tới gần một giếng làng. Hai anh du kích cầm tay sốc nách bà lão thả xuống vực ngập tới gần cổ để bắt bà phải khai, bà này không nói gì, chắc cũng là người của họ giả vờ đi bỏ thuốc độc, hai anh kéo bà già lên bờ, kề dao vào cổ dọa và nói “thứ này là bọn mẹ mìn Ngô đình Diệm đây mà” bà mà không nói tôi cứa cổ nhá. Mục đích của việc tuyên truyền bịa đăt này là để gây căm thù chính phủ Quốc gia.
    Ngoài ra họ cũng tuyên truyền những người di cư vào Nam là tiêu mạng, đem thân làm phân bón cho các đồn điền cao xu của Tây, nhiều người phải bán con như bán trâu, bán bò.. nhưng người ta vẫn cứ đi. Gia đình tôi ở lại với Việt Minh hơn nửa năm thì phải trốn đi, khó khăn lắm mới xuống được Hải phòng rồi di cư vào Nam .
    Hai mươi năm sau, sau ngày 30-4-1975 khoảng một tuần, một anh bộ đội cấp bậc trung úy vào nhà tôi nói chuyện, anh nói :bọn Đế quốc Mỹ nó vào miền nam cho nhân dân TV, xe hơi, tủ lạnh…nhưng sau này chúng nó sẽ khai thác lấy của cải vật chất của chúng ta nó đem về, môn địa lý có cho biết ta có nhiều mỏ vàng, mỏ đồng, mỏ kẽm, mỏ thiếc.. ta có đủ cả tài nguyên thiên nhiên phong phú.
    Đầu thập niên 80 tôi ở tù CS về, đi vượt biên bị bắt giam trong một trại tại một huyện thuộc tỉnh Bắc Liêu, có lần tôi được nghe mấy người cán bộ ngoài quán (bán hàng tạp hóa cho tù vượt biên) nói chuyện với nhau: Họ nói người Việt ở Mỹ bị người ta khinh bỉ, trên xe buýt, chợ búa, cửa hàng lớn … đều có treo bảng “coi chừng Việt Nam móc túi”, họ nói người Việt tại hải ngoại ăn trộm, ăn cắp, móc túi nhiều. Thực ra tại Saigon cũng có nhiều tin đồn giống như vậy, họ tung tin tương tự như người Việt lười chỉ lãnh trợ cấp, trộm cắp, mục đích để người ta đừng bỏ nước ra đi.
    Khoảng 10 năm sau, đó tôi vào Mỹ (năm 1990) và viết thư về cho bà con, bạn bè, tôi nói:
    “ Bên Mỹ ai cũng đi xe hơi cả, thân nhân tôi nhà nào cũng ba bốn cái xe hơi, ra đường không thấy ai đi bộ thì làm sao thò tay sang xe hơi người ta để móc túi người ta được, vả lại bên Mỹ họ không xài tiền mặt như bên mình, họ xài thẻ tín dụng và xài check nên không thấy có ai móc túi cả, người Việt ở Mỹ ai cũng đi làm đầu tắt mặt tối cả, tôi không thấy có ai lãnh trợ cấp hay trôm chĩa để sinh sống”
    Tôi phải giải thích rõ để bên Việt Nam không bị mê hoặc bởi cái lối tuyên truyền láo khoét pha chút ngu xuẩn của CS
    Trên đây là những tuyên truyền hoàn toàn láo khoét, được lập đi lập lại nhiều lần để bịt mắt người dân mục đích buộc họ đi theo chiều hướng mà đảng muốn, nhưng đây chỉ là những chuyện phụ, tuyên truyền chính trị mới là quan trọng.
    Bộ máy tuyên truyền nhồi sọ của CS thêu dệt đủ thứ chuyện để đề cao lãnh tụ, họ nói Bác Hồ và ông Đại tướng Giáp có công đánh đuổi thực dân đế quốc giành độc lập, bởi thế hồi Bác mất năm 1969 bao nhiêu người khóc lóc thương tiếc, nhiều người nói Bác còn sống mãi, sau 1975 tôi nghe nhiều cán bộ CS nói Bác Hồ là một vĩ nhân trên thề giới, được người ta kính phục.
    Nay ông Đại Tướng Giáp mới chết tại Hà Nội ngày 4-10 thì cũng có bao nhiêu người thương tiếc khóc lóc nỉ non, ca ngợi công đức đánh Tây, đuổi Mỹ giành độc lập cho đất nước. Trên nhiều diễn đàn, người miền Bắc góp ý biểu lộ xúc động sâu sa, họ ca ngợi ông là vị anh hùng dân tộc. Nhiều người nói ông Giáp đã được các nhà sử gia, các nhà quân sự Tây phương xếp trong số mười danh tướng lỗi lạc nhất thế giới, mọi thời đại. Có người nói Hàn lâm viện quân sự Hoàng gia Anh đã xếp ông tướng Giáp ngang hàng với A Lịch Sơn Đại Đế, vị anh hùng xứ Ma xê đoan. Có người nói ông tướng Giáp được xếp ngang Nã phá Luân Đại Đế, thậm chí có người còn nói người ta xếp ông trên cả Nã Phá Luân về tài thao lược quân sự, nhiều người nói ông Giáp được xếp trong số 10 danh tướng trên thế giới ….vân vân và vân vân…
    Nhiều người tiếc nhớ thời vàng son của quân đội nhân dân anh hùng và ca ngợi ông tướng Giáp là vị khai quốc công thần, người đã hy sinh cả một đời cho sự nghiệp chống thực dân đế quốc, năm 1954 ông đánh bại thực dân và năm 1975 ông đuổi được bọn đế quốc, cởi bỏ được cái xiềng xích nô lệ của bọn đế quốc nó quàng lên đầu lên cổ nhân dân ta.
    Theo tôi biết thì tướng Giáp có được Tây phương nói tới nhiều nhưng không có nghĩa là khen ngợi hay ca tụng, năm 1968 một vài giới chức quân sự Mỹ viết về tướng Giáp và báo chí Sài gòn có dịch ra tiếng Việt, tôi không thấy họ khen mà chỉ thấy họ chê bai cái “chiến lược cố đấm ăn xôi, đẩy thanh niên vào chỗ chết” của ông và họ kết luận ông Giáp nên từ bỏ chiến tranh để quay lại xây dựng đất nước ông, một đất nước đã quá lạc hậu. Có nhà quân sự Mỹ nhận xét năm 1967, 68 tướng Giáp đã hành quân phá sản y như quân Đức hồi đệ nhị thế chiến, không hề tiếc thương sinh mạng của quân lính… Tôi chưa hề thấy một cuốn sách, một bài báo nào ca tụng chiến công, tài thao lược của ông tướng này cả, tôi chưa bao giờ nghe nói ông được xếp trong số những danh tướng hàng đầu của thế giới. Trên thực tế cũng có vài nhà bình luận Tây phương họ khen ông tướng già này dăm ba câu cho vui thôi.
    Về công trạng đánh Tây, đánh Mỹ giành độc lập thì nay người CS đã lòi cái đuôi chồn ra rồi, ai cũng đều thấy cả. Đánh cho Mỹ cút nhưng các vị Chủ tịt nước lại nhiều lần sang Mỹ năn nỉ xin xỏ. Đánh Mỹ, đánh Tây giành độc lập nhưng nay lại ăn mày đô la của Mỹ, Tây, của Tư bản …Cách đây mấy năm một bản tin, một chuyện có thật về cuộc gặp gỡ giữa hai viên chức cao cấp CSVN và Thái Lan, viên chức VN khoe chúng tôi đã đánh thắng ba thằng Đế quốc lớn (Pháp, Mỹ, Tầu đỏ) và viên chức Thái lan đã trả lời: chúng tôi thì chẳng phải đánh nhau với thằng Đế quốc nào cả.
    Giữa thời buổi internet, I Phone, I Pad… này mà họ còn tuyên truyền được thì cũng hay nhưng họ chỉ tuyên truyền về chính trị được thôi, nó cũng giống như chuyện “mẹ mìn “ Ngô đình Diệm cho người bỏ thuốc độc xuống giếng như tôi đã kể trên để gây căm thù.
    Chuyện kinh tế xã hội thì vô phương tuyên truyền vì nay tại các nước Cộng sản mọi người đều biết sự thật về kinh tế xã hội chủ nghĩa. Mười bẩy nước xã hội chủ nghĩa đều đã rách nát tả tơi như sơ mướp, họ đều đã phải bám theo đuôi tư bản kiếm sống nếu không sẽ đi vào con đường chết đói. Những lời hứa hẹn đường mật một xã hội ấm no hạnh phúc nay đã hết thời, không còn lòe bịp được ai.
    Họ không thể tuyên truyền nhồi sọ về mặt kinh tế, xã hội nhưng vẫn có thể tuyên truyền về chính trị quân sự, thí dụ như ca ngợi công đức hy sinh trọn đời giành độc lập của ông tướng già như trên.
    Thực tế cho thấy hàng triệu thanh niên đã phơi xác ngoài trận địa, trên dẫy Trường Sơn để cho một mình ông tướng già hưởng thành quả, ông được vinh danh là anh hùng dân tộc, sống lâu trăm tuổi, vinh quang phú quí. Hàng triệu chiến sĩ yêu nước hy sinh cho cuộc chiến đánh đuổi ngoại xâm để bây giờ Đảng bắt tay Đế quốc, để các đảng viên xây biệt thự, đi xe triệu đô, hưởng thú vui bên các em chân dài, để các bà mệnh phu nhân, các bà đại gia hưởng lạc bên các chàng phi công trẻ. Người ta thường nói xã hội có những thằng ăn ốc và những thằng đổ vỏ.
    Tuyên truyền chính trị suy tôn ông Hồ, ca ngợi ông Giáp chẳng qua chỉ là để vớt vát tí công trạng hão của chế độ trước những tội trạng to tát chồng chất từ hơn nửa thế kỷ qua, không những bị nhân dân trong nước nguyền rủa mà còn bị cả thế giới lên án nữa.
    © Trọng Đạt

    Like

  3. Triệu trái tim đau
    Những người dân Việt trên toàn cầu đang hướng về Hà Nội, kính cẩn nghiêng mình đưa tiễn Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ cuối cùng.
    Người Việt ở Hungary viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp

    8h40, bật khóc khi xe chở linh cữu Đại tướng đi qua
    batkhoc-5134-1381629956.jpg

    Học sinh trường tiểu học Dân lập Lê Quý Đôn
    vaytay-6815-1381629267.jpg

    Những cái vẫy tay lần cuối…
    thanhnienxungphong-9587-1381629956.jpg

    Thanh niên tình nguyện quỳ dưới đường để tiễn biệt Đại tướng

    8h30: Nhiều người dân ở xa không được đưa tiễn trực tiếp chỉ còn biết gửi tấm lòng qua những dòng cảm xúc

    “Con viết bài thơ
    Bên dòng sông Volga – cạnh tượng đài Mama Ép.
    Nghe tin trên bầu trời Nước Việt thân yêu.
    Một tinh tú sáng ngời vụt tắt.
    Quặn lòng con
    Khi xa quá, cách nửa vòng trái đất” (Hoa bất tử)

    ” Con từ Cao Nguyên tiễn biệt Ông,
    Một Đóa Hướng Dương mãi trong lòng
    Ông từ nơi xa Ông có biết
    Lòng con đau khóc với Non Sông! ” (Ly Nguyễn)

    “Cháu ở tận Yên Bái, nghe tin Đại tướng mất mà thật là buồn, tiếc rằng cháu không được xuống thắp hương cho Bác. Ở phương xa cầu linh hồn bác mỉm cười nơi chín suối. Chúng cháu sẽ mãi nhớ về bác” (Thu Nga)

    “Con ở Nam Đàn quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh, lòng nghẹn ngào tiễn Bác về quê mẹ Quảng Bình ơi” (Long Vũ)

    “Con sinh ra va lớn lên ở Điện Biên Phủ, ngày hôm nay Điện Biên đã thay ra đổi thịt, cánh đồng lúa Mường Thanh năm xưa ngút ngàn. Nhà cao tầng mọc lên san sát, cuộc sống bà con trong bản đã ấm no. Vẫn còn đó, Người anh hùng dân tộc Đại tướng, vẫn còn đó cây đại Người trồng tại nghĩa trang A1. Giờ cây đã to lớn xum xuê. Nhìn cây lại nhớ đến Đại tướng, nhìn mảnh đất Điện Biên được hồi sinh, lại nhớ đến Đại tướng đã khai sinh. Toàn thể người dân Điên Biên vô cùng thương tiếc, cầu an cho vong linh Đại tướng nơi chín suối” (Trần Văn Thanh )

    “Giá như con được đến viếng người. Con xin gửi tới bác niềm tiếc thương sâu sắc và lòng cảm phục vô cùng trước một con người vĩ đại”(Hải Yến)

    “Quá tiếc nuối vì con không thể đi tiễn Ông về với quê mẹ được nhưng trong lòng con và mọi người dân Việt Nam, những người không thể đi theo đoàn đưa tiễn, luôn hướng theo Ông, hướng theo một vĩ nhân của nhân loại, anh hùng dân tộc” (Sepon Pham)

    “Chỉ có thể vái vọng người trước bàn thờ được lập ở cơ quan, chưa được thắp một nén hương, cháu xin dâng một nén nhang lòng và tấm lòng biết ơn sâu sắc. Chúc người yên nghỉ” (Nguyễn)

    Bác đi rồi! Hà Nội một chiều thu
    Mây ngừng trôi và chim cũng ngừng ca
    Giọt nắng đọng trên hàng cây rụng lá
    Muôn trái tim hướng về từ muôn ngả
    Kính cẩn nghiêng mình trước một Trái tim” (Nguyễn Kim)

    8h22: linh cữu Đại tướng đi qua ngôi nhà 30, Hoàng Diệu, đối với những ai đã từng được đến viếng Người thực sự là điều hạnh phúc.

    “Hôm qua mấy mẹ con cháu xếp hàng 10 tiếng (từ 6h40 đến 15h30) để được vào thăm nhà Cụ thế mà hôm nay lại thấy mất mát. Cháu vẫn nhớ chiều mùa hè hàng tuần thấy Cụ đi bơi thật bình dị… ” (Yên)

    “Cửa sổ 30 Hoàng Diệu vẫn mở đấy thôi

    Mây trắng nhớ nụ cười Người vương nắng

    Gió len phòng hong khô ngày nước mắt

    Đừng vội tan hơi ấm cuối còn gần” (Meo Yu)

    “16h chiều, tôi hòa vào dòng người đến số nhà 30, Hoàng Diệu viếng Đại tướng, không ai nhìn vào mắt ai vì ai cũng khóc. Hoa bó, hoa lẵng, hoa bông xếp bạt ngàn từ cổng trở vào (hoa của người vào viếng xong được xếp ra). Xung quanh tôi ai cũng thút thít khóc, tôi cũng khóc. Khi nhìn thấy ảnh Đại tướng và những người thân của Đại tướng mặc áo tang thì nhiều người bật khóc to, có người khuỵu xuống thềm nhà khiến các đồng chí cảnh vệ phải dìu họ đi.

    Những chiếc ghế dài nối nhau chật kín người ghi sổ tang, những cuốn sổ tang lớn được những người tình nguyện lật trang để 2 đến 3 người cùng ghi một lúc, tôi nhận thấy ở chỗ bàn nghi sổ tang ai cũng vừa khóc vừa ghi, ai cũng ướt cánh tay áo vì nước mắt, ai cũng ướt lưng áo vì mồ hôi, nước mắt nhòe theo những dòng nhớ thương, đau buồn và kính cẩn. (Vũ Đức Minh)

    8h, người dân túc trực dọc những con phố mà xe đưa thi hài Đại tướng đi qua.
    anh9-4453-1381628186.jpg

    7h49: Xe chở linh cữu đại tướng đã tiến ra cổng Nhà tang lễ

    ba-Vy-2-8158-1381556560.jpg

    7h45, nhạc truy điệu dứt, tiếng nấc nghẹn ngào

    “Mẹ con bị bệnh đang nằm khóc thương Bác và hoài niệm về các trận chiến đấu tại Hà Nội ngày xưa. Cầu mong Bác yên lành nơi suối Phật” (Thanh Huy)
    Paris-tuong-niem-5519-1381625385.jpg

    Hôm nay chính thức lễ truy điệu Người, chúng con từ Paris xa xôi không thể về Việt Nam đưa tiễn người nên chúng con lập bàn thờ để tưởng nhớ người, vị anh hùng của dân tộc. Người mất đi nhưng hình ảnh người luôn hiện lên trong tim mọi người dân Việt Nam dù ở trong nước hay nước ngoài. Mong người yên nghỉ nơi chín suối” (Hoàng Mạnh Hùng)

    “Nay Đại tướng ra đi

    Đất nước đã hòa bình thống nhất

    Dù đường xá xa xôi

    Tôi vẫn cố gắng về Thủ Đô

    Để thắp nén hương lòng

    Bên linh cữu ông – người anh hùng dân tộc” (Một cựu binh đang ở Hà Nội)

    7h: Tiếng nhạc truy điệu vang lên hòa cùng nhiều dòng cảm xúc

    “Nhạc quốc ca vang lên trong lễ truy điệu Người…”…Vì nhân dân chiến đấu không ngừng, tiến mau ra xa trường, tiến lên cùng tiến lên….Nước non Việt Nam ta vững bền”….Và nước mắt con đã rơi…. Người là thế đấy….Vì nhân dân chiến đấu không ngừng… Con và cũng như nhân dân và quân cả nước Việt Nam xin tiễn biệt Người – Đại tướng! Người mãi sống trong lòng của cả dân tộc Việt Nam!” (Dương Như)
    thap-nen-tien-biet-o-Le-Thuy-1127-138162

    Đêm 12/10, hàng ngàn người dân Lệ Thủy, Quảng Bình thắp nến tưởng niệm Đại tướng

    “Bác đi giữa độ nắng Thu vàng,

    Cả nước buồn thương chít khăn tang,

    Dòng người về tiễn dài vô tận,

    Chân bước, lòng đau, lệ chứa chan.” (Nguyễn Hiệp Sơn)

    1h ngày 13/10, sinh viên Lê Bảo Ly từ Đức chia sẻ tâm trạng trong ngày đưa tiễn Đại tướng:

    “Tôi và anh Christoph Joecker (Đại diện của tổ chức World University Service với Việt Nam- Hessen) cũng hẹn nhau ở ga để lên Lãnh Sự Quán Việt Nam tại Frankfurt am Main thành tâm vào viếng. Lãnh sự Việt Nam nơi đây hôm nay cũng như Việt Nam nước nhà, tuy nhỏ bé mà cũng mênh mông. Chỉ duy một điều không thay đổi là tấm lòng người dân dù xa dù gần, dù trên dưới các tầng lớp khác nhau đều đang chung hướng đến cùng một nhịp đập từ sâu thẳm con tim dành cho vị Đại Tướng vừa có Tâm vừa có Tầm. Và đến ngay cả bạn bè quốc tế trong – ngoài nước cũng đều kính trọng ngả mũ ghi lại những lời chia buồn sâu sắc từ trái tim đến trái tim đối với đồng bào nước Việt Nam chúng ta. Có lẽ mỗi chúng ta đều chẳng ai chờ đón chuyến đi công tác xa này của Đại Tướng nhưng Người đã đang và sẽ luôn hiện hữu trong tâm trí mỗi người dân khi hướng về”.
    Vinh-biet-dai-tuong-JPG-2846-1381622765.

    6h sáng, cộng đồng người Quảng Bình gửi lời tiễn biệt Đại tướng

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: