Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Sáu mươi năm ngày đất nước bị chia đôi – Trọng Đạt

VĂN TUYỂN

1Phần I: Hiệp Định Geneve 1954

Bối cảnh lịch sử

Cuộc chiến tranh giữa Pháp và Việt Minh 1946 -1954 đã được 8 năm , hai bên đều mệt mỏi thiệt hại nhiều nhân mạng. Điện Biên Phủ, trận đánh lớn nhất trong cuộc chiến này bắt đầu ngày 13-3-1954, quân Pháp yếu thế rõ rệt so với Việt Minh.

Gần cuối tháng 3 Pháp chính thức yêu cầu Mỹ cho oanh tạc ồ ạt cứu nguy mặt trận, Tổng thống Eisenhower và Bộ tham mưu, các cố vấn tòa Bạch ốc nghiên cứu kế hoạch rồi tham khảo ý kiến các vị đại diện Quốc hội. Giới Lập pháp đòi Hành pháp phải thực hiện 3 điều kiện để được Quốc hội ủng hộ:
– Phải có sự tham gia các nước Đông nam Á, các nươc Liên hiệp Anh
– Pháp phải trả độc lập cho Việt, Mên…

View original post 6 369 more words

Quảng cáo/Rao vặt

6 Comments on Sáu mươi năm ngày đất nước bị chia đôi – Trọng Đạt

  1. Đời sống tàn bạo diệt chũng của sư csvn tay nhuộm đầy máu của nhân dân VN. Chẳng những thế sư sãi vc còn buôn bán con nít làm giàu bị vạch mặt ở VN. Tàn bạo, vô nhân đạo và nhục cực kỳ! Vì quá tàn bạo nên bọn csvn rất sợ sự thật.

    Sư VC: Cởi áo cà sa khoác chiến bào, bàn tay nhuộm máu để đi diệt chũng Việt

    Sư Cô VC Thích Đàm Lan Trụ Trì Chùa Bồ Đề Làm Trung Gian Buôn Bán Con Nuôi

    http://thegioinguoiviet.net/showthread.php?p=127015#post127015

    *

    10 điều giống nhau “ngẫu nhiên” của bộ ba “lãnh tụ con” Đồng-Chinh-Giáp (nói về họ bị Lê Duẫn Lê Đức Thọ hảm hại không dám lên tiếng, cho đến hàng con cháu họ cũng im như thóc vì sợ bị trả thù)

    Lãnh tụ cha” của CSVN đã tự xưng là “cha già dân tộc”, sinh 1901 (hai lần tự khai với QTCS như vậy), mới 44 tuổi đã bắt cả dân tộc Việt gọi là “cha già”, thì ai cũng biết rồi, đó là Hồ Chí Minh. Và “cha” Hồ có hơn chục điều giống nhau kỳ lạ với lãnh tụ Hán-Việt gian Lai Teck của đảng CS Malaysia thì tôi cũng đã nêu ra trong một bài khảo cứu gần đây đăng trên Dân Làm Báo (xem “10 điều giống nhau kỳ lạ giữa HCM và đồng chí Lai Teck”). “Lãnh tụ con” là các “học trò xuất sắc nhất” của “lãnh tụ cha già”, ngay từ 1940, không ai khác là bộ ba Đồng-Chinh-Giáp. Một là Thủ tướng lâu đời nhất của VN và của cả thế giới PVĐ (sinh 1906, thua “cha” 5 tuổi, làm TTg bù nhìn 32 năm từ 1946 đến 1978), một là TBT hai đời của đảng CSVN – Trường Chinh (sinh 1907, thua “cha” 6 tuổi), và một là VNG (sinh 1911, thua “cha” mình 10 tuổi) – đại tướng “huyền thoại” của CSVN, kẻ “một mình đánh thắng” quân đội của cả 4 đại cường thế giới là Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu…

    Bộ ba Đồng-Chinh-Giáp ấy là “ba cánh tay phải”, “ba chân kiềng” để/của “cái nồi cha” HCM ngồi trên ngay từ những ngày đầu HCM về nước 1940 rồi chuẩn bị và cướp chính quyền 1945 đến những năm 1960s HCM đưa đất nước VN vào nội chiến đến tận 1975. Một người “nắm” chính phủ cho “cha”, một phụ trách đảng cho “cha”, và một giữ quân đội của “cha”, tưởng chừng như họ khá độc lập nhau, không có gì nhiều liên quan đến nhau, thế mà nhìn lại thấy có khá nhiều điểm họ giống nhau một cách “ngẫu nhiên” kỳ lạ mà tôi xin nêu ra ở đây mười (10) điểm sau.

    Điểm giống nhau ngẫu nhiên thứ nhất của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ vô tình cùng là cựu học sinh trường Albert Saraut vốn là một trường cao đẳng/đại học tốt nhất Việt Nam thời đó của Pháp chủ yếu dành cho con em người Pháp và rất ít con em người Việt làm viên chức cao cấp cho Pháp mới gửi con vào đó được (và phải có người Pháp bảo lãnh). VNG được trùm phòng Nhì Pháp bảo lãnh nên được vào học ở đây. Còn Trường Chinh và Phạm Văn Đồng vào Albert Saraut trước đó thì không biết đã theo con đường nào, ai bảo lãnh (họ không báo cáo điều này với đảng)? Đây có thể đúng là sự giống nhau hoàn toàn ngẫu nhiên giữa ba người họ. Nhưng xét trong thực tế là trong hàng ngàn cựu sinh trường này từ khi nó thành lập đến năm 1945 và trong hàng trăm cán bộ cộng sản cao và trung cấp của VN cùng thời đó thì chỉ có ba người, và chỉ có đúng ba người đó là cựu sinh viên Albert Saraut!? Một câu hỏi tò mò nhỏ đó khi nghiên cứu lịch sử trường Albert Saraut đã dẫn tôi đến bài viết này. Ai cũng có thể kiểm tra điều này trên Wiki.

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ hai của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là tháng 5/1940 ba người này lại “ngẫu nhiên” gặp nhau và cùng rủ nhau sang TQ đi tìm và đón lãnh tụ lớn của cách mạng VN về nước. Điều đó rất không bình thường vì đó phải là việc lớn và chính thức của đảng, trong khi đó thì ông Giáp đang làm giáo vụ tại trường tư thục Thăng Long ở Hà Nội và còn chưa hề tham gia đảng cộng sản VN, ông Đồng thì vừa mới ra tù năm 1936 (với tư cách đảng viên đảng khác), mãi 4 năm sau -1940 cũng mới vào đảng CSĐD cùng ông Giáp, hình như đều do “cha” Hồ “kết nạp” bên TQ, còn ông Chinh thì đến tháng 11/1940 mới được vào TW sau HN 7 ở Bắc Ninh mà Nguyễn Văn Cừ chủ trì và là TBT thì Ng Văn Cừ “tự nhiên bị bắt” (và ngay tháng 8 năm 1941 bị Pháp tử hình cùng Hà Huy Tập, Ng Thị Minh Khai, Võ Văn Tần, Phan Đăng Lưu… tại trường bắn Hóc Môn) để Chinh nghiễm nhiên lên tự nhận quyền TBT.
    Chữ ngẫu nhiên tôi bắt đầu phải cho vào ngoặc kép thành “ngẫu nhiên” từ đây vì có nhiều câu hỏi đến nay chưa có lời giải. Và ở đây là: Tại sao đoàn đi TQ đón lãnh tụ đảng (chưa biết là ai) lại do một người chưa vảo TƯ đảng phụ trách (TC) cùng hai người chưa là đảng viên (VNG và PVĐ)? Ai báo đã cho họ hay cho TW đảng CSVN (đảng CSĐD) là VN sắp có lãnh tụ đảng lớn về nước và cần cử người sang TQ đón người đó về? Đó là tình báo Pháp hay tình báo Hoa Nam? Nhưng chắc chắn đó không phải Quốc tế CS Comintern. (Chuyện này cũng đã xảy ra giống hệt vụ đảng CS Malaysia đón lãnh tụ Lai Teck “của mình” từ Singapore về sau những lời đồn đại của “giới cách mạng người Hoa” ở Singapore…?! Còn đồn đại về “lãnh tụ đảng lớn của Vn sắp về nước” cuối những năm 30s khi các lãnh đạo CSVN “tự nhiên” bị Pháp bắt và giết hàng loạt là từ… Hồng Koong, Ma Cao và Chợ Lớn).

    Vậy, ai đã tổ chức cho họ (bộ ba Đ-C-G) gặp nhau, thông báo và giao “nhiệm vụ”, bàn bạc rồi tổ chức cho họ sang TQ “đón lãnh tụ”? Tại sao lại là ba người này sang TQ đón lãnh tụ lớn (còn mập mờ bí mật chưa biết là ai?) mà không phải các can bộ cao cấp hơn và các ủy viên TW đảng khác uy tín hơn Trường Chinh lúc đó (như Hoàng Văn Thụ, Nguyễn Lương Bằng, Hoàn Quốc Việt, Phùng Chí Kiên, Chu Văn Tấn, Lê Thiết Hùng, Nguyễn Văn Tri…)? Và tại sao đó không phải việc do Tổng bí thư Hoàng Văn Thụ phụ trách và chỉ đạo, chọn người đi? Tại sao ông Giáp và ông Đồng còn chưa là đảng viên CS, ông Đồng thì ra tù rồi có 4 năm không làm gì cụ thể (1936-1940), lại khơi khơi “rủ nhau” sang TQ cùng ông Chinh “đón lãnh tụ”?

    Và tất cả những điều mơ hồ về cuộc đời sự nghiệp của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp sau này có lẽ đều bắt nguồn từ hai điều giống nhau “ngẫu nhiên và kỳ lạ” trên của họ. Tóm lại, sự xuất hiện của bộ ba trên cũng kỳ lạ và “ngẫu nhiên” chả kém sự xuất hiện của “lãnh tụ cha” HCM là mấy… Câu hỏi chúng là: ai đã chọn họ, ai ủng hộ họ, ai dọn đường cho họ, ai đẩy họ lên quyền lực bên cạnh “cha già”?

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ ba của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba ông đi đón lãnh tụ đều không biết “lãnh tụ” là ai, đều chưa bao giờ gặp HCM hay NAQ, đều chưa có kinh nghiệm hoạt động hải ngoại cho đảng ở nước ngoài nói chung, và cụ thể ở TQ trong khi đảng CSVN lúc đó vẫn còn có những cán bộ biết rõ lãnh tụ NAQ, đã làm việc và học tập với NAQ ở TQ và LX, có kinh nghiệm lâu năm hoạt động ở TQ như Phùng Chí Kiên, Hồ Học Lãm (người sáng lập Việt Minh)…? Về phía “lãnh tụ”, chẳng có một sự giới thiệu hay chỉ đạo chính thức nào của Quốc tế CS cho HCM về VN lãnh đạo phong trào cả?. Thời điểm đó QTSC hầu như bị Stalin làm tê liệt, còn bản thân Stalin và nước Nga thì chuẩn bị và đi vào nội chiến để rồi giải tán QTSC ngay sau chiến tranh… Thế thì, ai cử “lãnh tụ HCM” về trong khi đảng CSVN vẫn đang còn có hàng loạt lãnh đạo cao cấp trên NAQ nhiều (NAQ chỉ là liên lạc viên của CSVN với QTCS…). Câu hỏi của phần này là: ai thực sự đạo diễn sự làm cỏ hàng loạt các lãnh tụ thực sự của CSVN những năm cuối 30s đầu 40s và sự xuất hiện “về nước” của “lãnh tụ lớn” HCM năm 1940, để mà sau đó có thể chọn và cử bộ ba ĐCG sang “đón lãnh tụ” về?

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ tư của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là sau khi sang TQ họ đều gặp HCM lần đầu tiên, lúc này dùng bí danh Hồ Quang, và cả ba còn băn khoăn không biết HCM/Hồ Quang là ai, có phải là NAQ? Thế mà cả ba được HCM tin dùng ngay và tin dùng nhất từ đó luôn đến hết đời HCM, không ai được HCM tin dùng hơn ba người này sau đó nữa? Đầu tiên là “cha” Hồ cho kết nạp ngay hai “con” Đồng và Giáo vào đảng ở ngay TQ, rồi về hang Pác Bó (cách biên giới rừng núi với TQ chỉ khoảng một ngìn mét…) “tổ chức NH TW 8” kết nạp ngay cả ba vao TW. Đây là điều “ngẫu nhiên” rất lạ. Từ đó cả ba cùng HCM tạo nên bộ tứ khét tiếng và toàn quyền của CSVn đến tận 1960. Chinh vẫn nắm đảng, lúc thì công khai, lực thì “giải tán”, hai người kia là VNG và PVĐ thì vào Tổng bộ Việt Minh tối cao chỉ có 5 người (ba người kia là Nguyễn Lương Bằng, Hồ Tùng Mậu và Hoàng Hữu Nam thì HTM và HHN “vô tình/tự nhiên” chết khi đi công tác bị Pháp giết…), toàn quyền trong tay ba lãnh tụ con TC, PVĐ và VNG tức trong tay “lãnh tụ cha” HCM.

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ năm của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là ngay từ 1940 họ đã được HCM giao phụ trách những chức vụ quan trọng nhất của chính quyền cộng sản mới là đảng, quân đội, tài chính kháng chiến, tạo thành thế chân kiềng cho HCM, mặc dù họ không phải những người cộng sản kỳ cựu nhất của VN lúc đó. Về đảng, do Trường Chinh phụ trách, HCM giao cho Chinh chỉ có “nghiên cứu” và dịch lại các tài liệu về đường lối, chính sách của đảng CSTQ và viết lại thành chính sách của đảng CSVN. Về quân đội, HCM giao cho Giáp đi tiêu diệt ám sát, thủ tiêu, bán thông tin cho Pháp… để diệt hết các lực lượng vũ trang của VN vốn có trước đó, rối năm 1944 mới thành lập tạm VNTT GPQ để đợi đến sau 1949 sẽ có quân đội TQ sang trang bị, tổ chức, đào tạo hoàn toàn cho Quân đội VN… Về tài chính, do Đồng phụ trách, chỉ dựa vào hai nguồn: lấy/cướp của dân và viện trợ của TQ (từ 1950 thì TQ viện trợ ồ ạt đến trên 90 nhu cầu của VN).

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ sáu của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ cùng được HCM phân công làm những việc sai trái có hại (bẩn thỉu và ác độc nhất) cho đất nước và dân tộc Việt và rồi họ cùng phải đứng ra chịu trách nhiệm thay cho HCM về những tội ác đó. Đầu tiên là HCM giao VNG tiêu diệt hết các đảng phái đân tộc dân chủ khác của VN bị lừa vào tham gia Việt Minh chống Pháp giành độc lập. Bàn tay VNG vì thế đãm máu các chí sĩ dân chủ phi cộng sản của dân tộc Việt đầu thế kỷ 20 và đó là tội ác làm tuyệt nọc dân tộc dân chủ VN suốt cả thế kỷ sau mà trời không dung đất không tha cho đảng CSVN, HCM và VNG! Sau đó là HCM giao Trường Chinh phụ trách viết cương lĩnh “vấn đề dân cầy” rồi thực hiện cuộc Cải cách ruộng đất đẫm máu trên miền Bắc những năm 1953-1955, đến 1956 khi đảng phải “sửa sai” thì Trường Chinh phải chịu trách nhiệm và bị mất chức Tổng bí thư đảng. Năm 1958, HCM đã chỉ đạo cho Phạm văn Đồng ký công hàm 1958 công nhận lãnh hải của TQ bao gồm cả Trường Sa và Hoàng Sa của VN mà đến muôn đời sau PVĐ và HCM sẽ phải mang tiếng đã ký công hàm bán nước đó, dù Đồng bị chịu tội thay HCM.

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ bảy của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là họ đều bị bọn Lê Duẩn-Lê Đức Thọ-Ng Chí Thanh triệt hạ vì muốn triệt hạ thanh thế bộ tứ Hồ-Đồng-Chinh-Giáp, “vì bộ tứ này có tư tưởng xét lại”. Duẩn-Thọ đã bắt đầu bằng việc tấn công VNG. Thế nhưng, HCM và TC, PVĐ đã hoàn toàn thúc thủ, không bảo vệ mà hy sinh luôn sự nghiệp của Giáp và tay chân Giáp trong vụ án “xét lại chống đảng” để yên thân. Từ đó Giáp hoàn toàn việt vị – trở thành “đại tướng không quân” phụ trách “kéo pháo ra” tức là sinh để có kế hoạch, Chinh cũng vậy sau CCRĐ và Đồng chỉ là thủ tướng bù nhìn mà chính ông ta nhiều lần thú nhận. Họ cả ba đã bị bộ đôi Duẩn Thọ không chế hoàn toàn đến hết đời mà không âi dám kêu ca, dù họ đều sống lâu hơn Duẩn, Giáp thì sống lâu hơn Duẩn Thọ mấy chục năm!

    Vâng, dù họ là hay vì họ là các đệ tử ruột của HCM nên họ cùng bị bộ đôi Duẩn-Thọ khống chế, vô hiệu hóa và hạ nhục suốt đời ngay từ khi HCM còn sống (HCM cũng bị vậy!) Tại sao Duẩn Thọ dám làm vậy và tại sao lại có chuyện như vậy với bộ ba trong tứ trụ và “tam đại khai quốc công thần” đó? Đó là một bí ẩn lớn của CSVN và của bộ ba này mà “ông” Lịch sử sẽ còn bận rộn nhiều để làm sáng tỏ…?

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ tám của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba đến khi chết vẫn không có một lời phản đối hay chống đối sự đối xử àn tệ với những “lãnh tụ con” của bộ đôi Duẩn Thọ. Điều này nói lên nghi vấn có cơ sở rằng cả ba có những tỗi lỗi bí mật chết người mà Duẩn Thọ nắm được và khống chế họ (và cả HCM cũng vậy). Đó là những bí mật gì, cho đến nay vẫn cón là điều hoàn toàn… bí ẩn? VNG cho đến những năm cuối đời mình, tức là mấy chục năm sau khi Duẩn Thọ đã chết, mà vẫn chỉ yếu ớt xin đảng xem xét lạ vụ án “xét lại chống đảng” của mình ngày xưa, và cũng không được ai xem xét lại! Còn Trường Chinh sau khi Duẩn chết thì rón rén ra làm TBT lần thứ hai và tạm thời được hơn 5 tháng…

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ chín của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là cả ba suốt cuộc đời chỉ cố gắng giữ cái tên, cái danh hão là “học trò gương mẫu hay xuất sắc” của lãnh tụ HCM, núp bống HCM, tức là cái danh “lãnh tụ con” của mình, như là họ bị cầm tù vào đó, mà không dám có chính kiến hay phản đối ai bất cứ điều gì, dù họ là hạng “khai quốc công thần”?. Tại sao họ phải cố thế? Có đáng không? Việc là đệ tử ruột của HCM có điều gì mờ ám làm họ suốt đời rón rén dù trên danh nghĩa là họ có quyền cao tột đỉnh? Tài sao quyền cao đó họ chỉ có thực trước 1960 khi bộ đôi Duẩn Thọ chưa từ Nam ra Bắc?

    Điểm giống nhau “ngẫu nhiên” thứ mười (thêm cho nó chẵn!) của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp là dù cả ba ngay từ đầu sự nghiệp của họ, những năm 1940s, đã được bám theo HCM và dễ dàng lên ngay tột đỉnh danh vọng tức là tham gia Tứ trụ Triều đình cộng sản VN thế hệ đầu tiên, vậy mà con cháu họ – các thế hệ sau của Đồng-Chinh-Giáp – lại đều không ai tham gia chính trị của cộng sản tiếp theo, khác với đa số con cháu các “lãnh tụ” CS khác luôn cố gắng khai thác lợi thế cha ông tạo ra để chen chân vào giới quyền lực chính trị tiếp sau. (Tôi đã từng “vô tình và ngẫu nhiên” là bạn học của cháu ngoại ông Giáp, là bạn café của con trai ông Chinh, nhưng chưa biết con cháu ông Đồng, và bạn học của cháu ngoại ông Tôn nữa… Nhưng tôi luôn cảm nhận thấy họ không vô tư trong sinh hoạt chính trị như bọn cùng lứa chúng tôi, họ thể hiện một nỗi sợ “huyền bí gia tộc” nào đó giống nhau mà chúng tôi không thể hiểu, chỉ cảm nhận…)

    Tại sao thế? Đó chắc phải là kết quả “xương máu” của một/những bài học bí mật từ sự nghiệp cộng sản rất thành danh của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp? Hay là có một lời nguyền hay tội lỗi gì đó lớn lắm khi họ là… đệ tử HCM? Đó là những bài học bí mật gì hay lời nguyền gì? Hơn thế nữa, họ hàng, con cháu – nói chung là thế hệ sau – của bộ ba Đồng-Chinh-Giáp hầu như đều sống rất kín tiếng, dù vẫn rất sung túc. Không phải chỉ vì họ có đạo đức và khiêm tốn, mà phải vì có những điều gì đó khác nữa mà họ sợ, mà họ cần phải giữ và không thể nói ra? Đó là cái gì đã kết nối họ xung quanh “lãnh tụ” HCM từ chuyến đi TQ định mệnh năm 1940 đó?

    Bộ ba Đồng-Chinh-Giáp bắt đầu sự nghiệp vô tình giống nhau từ trường Albert Sarraut của Pháp những năm 1930s, rồi suốt cả sự nghiệp mấy chục năm đến tận 2010s vẫn giống nhau ở đời con cháu mà không ai chọn khởi nghiệp từ các trường đảng mang tên Ng Ái Quốc để làm chính trị như ba vị tiền bối “khai quốc công thần” của CSVN trên thì quả là… đáng đặt ra câu hỏi thêm này.

    Lịch sử có ngẫu nhiên hay có tình cờ mãi thế không với ba họ Đặng, Phạm, Võ kia thì… chỉ có Lịch sử mới trả lời được. Tôi đây tự nhiên mấy hôm nay húc vào chân Ông Lịch sử, xin ông rộng lòng ngày nào đó giải đáp cho tôi, cho cả dân Việt biết ba họ kia cùng có duyên nợ gì không và với ai? Công tội họ thế nào với dân nước Việt này mà họ phải sống kín như bưng thế? Sao “lãnh tụ HCM anh minh vĩ đại” mà họ tôn thờ phục vụ suốt đời không bảo vệ được mình và bảo vệ được họ trước các đồng chí cộng sản Duẩn Thọ của họ ngay cả cho đến hôm nay, khi họ tất cả đã là người thiên cổ?

    Phan Châu Thành

    http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/10-ieu-giong-nhau-ngau-nhien-cua-bo-ba.html

    Like

  2. Vatican là một ổ điếm thì tất nhiên giáo hoàng là trùm đĩ (tú bà). Đây là sự thật lịch sử. Sự thật này đều được sách sử ghi lại rõ ràng. Sách Vicars of Christ viết:
    “Giáo Hoàng Sixtus IV (1471-1484) can tội loạn luân (incest) ăn ở với chị (em) gái sinh ra đứa con trai tên là Pietro Riario và cũng là giáo hoàng đầu tiên cấp giấy hành nghề mở “nhà chứa” (nhà thổ)) tại Kinh Thành La Mã. Nhờ vậy mà mỗi năm, ông thu hoạch được 30 ngàn tiền ducats. Ông cũng thâu hoạch được những khoản tiền khá lớn bằng cách đánh thuế các tu sĩ nào muốn công khai sống với tình nhân (bạn gái). Tệ hơn nữa, ông còn làm tiền bằng cách bán giấy phép cho các ông nhà giầu được quyền “an ủi” các bà có chồng xa nhà, v.v…” [“Sixtus ‘ favourite was Pietro Riario, whom the historian Theodor Griesinger believed was his son by his own sister…. Sixtus was the first pope to license the brothels of Rome; they brought him in thirty thousand ducats a year. He also gained considerably from a tax imposed on priests who kept a mistress. Another source of income was granting privileges to rich men “to enable them to solace certain matrons in the absence of their husbands.”[14]
    Sách Gia Tô Thực Dân Sử Liệu (The Documented History of Catholic Colonialism) viết:
    “Giáo Hoàng Felix III (483-492) trong thời gian là giáo hoàng có tới 3 người con (3 người con này đều chết cả…) Giáo Hoàng Hormidas (514-523) đã kết hôn với bà Marouzia và có một nguời con trai với bà này. Giáo Hoàng Adrian II (867-872) sống chung với vợ và con gái ở điện Lateran. Giáo Hoàng Sergius III (904-911) vốn là một giám-mục có người vợ, tên là Mazouzia và đã có một người con trai với bà này. Tới năm 904, khi lên ngôi Giáo Hoàng, ông ta mới lấy hiệu là Sergius III. Nhờ sẵn có thế lực của cha mẹ, mấy chục năm sau, người con trai này trở thành Giáo Hoàng John XI (931-936). Giáo Hoàng John XII (955-963) đã từng loạn luân với em gái và bị chết vào ngày 14-5-964 khi đang … với một cô nhân tình… Giáo Hoàng Leo VIII (963-964) chết đột ngột vì bị máu xâm trong lúc đang phạm tội thông dâm. Giáo Hoàng Benedict IX (1033-1044) lên ngôi lúc 12 tuổi, đã từng giết người, thông dâm ngay giữa ban ngày, cướp bóc tiền bạc của những người hành hương mộ thánh tử đạo… bị dân La Mã tống xuất khỏi La Mã… “Giáo Hoàng Pius II (1458-1464) có hai người con hoang, từng công khai nói chuyện về các phương pháp dụ dỗ đàn bà. Giáo Hoàng Sixtus IV (1471-1484) loạn luân với bà chị ruột và có một người con trai với bà này… Giáo Hoàng Innocent VIII (1484-1492) có tới bẩy hay tám người con trai với nhiều bà khác nhau. Nhiều vợ và nhiều con quá, ông phải tìm cách tăng thêm 26 chức vụ thư ký trong giáo triều để bán với giá mỗi chức là 62,400 đồng duca. Giáo Hoàng Alexander VI (1492-1503) tên thật là Borgia, một con quỷ đã công khai loạn luân với hai người em gái và loạn luân luôn với cả con gái ruột tên là Lucretia (that monster who lived in public incest with his two sisters and his own daughter from whom he got a child). Đặc biệt hơn nữa, ngày 31-10-1501, ông cho tổ chức một bữa tiệc cực kỳ dâm loạn ở ngay trong điện Vatican với 50 cô gái trẻ đẹp khiêu vũ khỏa thân để mua vui cho thực khách.” [15]
    Riêng về đời sống phóng đãng và loạn luân của Giáo Hoàng John XII (955-963), cuốn sách trên đây (trang 108-110) ghi lại như sau:
    “Giáo Hoàng La Mã thứ 131 John XII (955-963). Tên thật là Octavian con của Alberic, cháu nội bà Marozia. “năm 955, đứa cháu trai của cô gái điếm Marozia, sau vài trận đổ máu với các đối thủ, hắn lên kế nghiệp ngôi Giáo Hoàng dưới tên là John XII.” [In the years 955, the grandson of the prostitute Marozia, after several bloody encounters with his opponents, succeeded in taking possession of the pontifical throne under name of John XII].
    John XII lên ngôi Giáo Hoàng khi mới 18 tuổi, được mô tả như một kẻ vô đạo thất học (a heathen). “… ông đã từng loạn luân với em gái ông. ” (…he committed incest with his sisters .. ),
    Hành vi dâm loạn của Giáo Hoàng John XII đã được Giám-mục Luitprand mô tả như sau:
    “Không có cô gái lương thiện nào dám xuất hiện nơi công cộng vì Giáo Hoàng John (XII) không từ bất cứ một ai, kể cả các cô gái độc thân, những bà có chồng hay các góa phụ, chắc chắn đều bị Giáo Hoàng cưỡng hiếp ngay trên mộ các Thánh Tông Đồ, Peter và Paul.” [No honest lady dared to show herself in public, for Pope John had no respect either for single girls, married women, or widows – they were sure to be defiled by him, even on the tombs of the holy apostles, Peter and Paul.”,
    Vì thế nên người đương thời đã “kết án Giáo Hoàng John (XII) can các tội bất kính với Thánh Thần, buôn bán chức Thánh, lời thề giả đối, giết người, thông dâm và loạn luân…” [John was accused of sacrilege, simmony, perjury, murder, adulter, and incest…]”
    Sách Catholic Encyclpedia miêu tả Giáo Hoàng John XII như là: “Một người đàn ông lỗ mãng, vô đạo đức, sống trong tòa lâu đài Lateran được dư luận xem như một nhà thổ. Ông là loại ký sinh trùng trong hành vi thông dâm.” A coarse, immoral man whose life was such that “the Lateran was spoken of as a brothel.” He was striken with paralysis in the act of adultery.”
    Cũng vì trác táng nên Giáo Hoàng John XII chỉ ở ngôi được có 8 năm 4 tháng (lên ngôi ngày 16/12/955, chết ngày 14/5/964) “… Giáo Hoàng John (XII) bị chết, người ta nói ông bị cảm liệt trong khi viếng thăm cô nhân tình của ông. Ông chết vào ngày 14/5/964, không xưng tội, không chịu phép bí tích.” [John was dead, it was said he was struck with paralysis while visiting his mistress. He died on 14 May, 964 without confession or receiving the sacrements.”
    Cái chết của Giáo Hoàng John XII sau này được minh bạch: Trong lúc Giáo Hoàng John đang thông dâm với một con chiên nữ ngoan đạo bị ông chồng bà ta bắt quả tang tại trận:
    “Chính Giáo Hoàng John XII đã bị một đàn ông quý tộc giết ngay lập tức khi ông ta khám phá ra Giáo Hoàng thông dâm với vợ ông ta.” [That same John XII, was instantly killed by a gentleman, who found him committing the act of adultery with his wife.”
    Phê bình các đời sống của các Giáo Hoàng La Mã, sách Liber Pontificalis viết về Giáo Hoàng John XII: “Suốt đời ông toàn sống trong cảnh thông dâm.”[16]
    Đường đường là một vị Giáo hoàng nắm quyền lãnh đạo tối cao của Giáo Hội La Mã mà sống đời loạn luân ăn ở với em gái sinh con (loạn luân giống như chuyện trong Thánh Kinh đã nói ở trên), lại dùng quyền lực “cấp giấy hành nghề mở nhà chứa”, “cấp giấy phép cho các ông nhà giầu được quyền “an ủi” các bà có chồng xa nhà” và đánh thuế các tu sĩ nào muốn công khai sống với tình nhân (bạn gái” để lấy tiền chi phí cho cuộc sông xa hoa, đãng điếm và loạn luân như vậy! Sự kiện này cho chúng thấy thấy rõ ràng quả thật các ông giáo hoàng là những tên “trùm đĩ”, không sai một chút nào. Giáo Hòang là người lãnh đạo tối cao của một thế lực tự xưng là “Hội Thanh duy nhất thánh thiện, công giáo và tông truyền” mà còn như vậy, thì những dòng nữ tu làm sao thóat khỏi bị biến thành những ổ điếm dành cho các ngài tu sĩ áo đen (linh mục), áo tím (giám mục và tổng giám mục) và áo đỏ (hồng y) đến đó để hành lạc và đóng thuế cho Nhà Thờ Vatican? Mấy bản văn sử ghi trong Vicars of Christ dưới đây cho chúng ta thấy rõ thực trạng này:
    “Tình trạng nam nữ chung chạ bừa bãi lan tràn trong khắp các nam và nữ tu viện. (Thánh) Ivo Chartre (1040-1115) cho biết toàn thể các nữ tu viện chỉ là những nữ tù nhân mang danh là “các dì phước” mà thôi. Họ thường là những đứa trẻ bị gia đình bỏ rơi và thực sự đã trở thành những cô gái điếm.” [“Promiscuity was rife in monasteries and convents. The great Ivo of Chartres (1040-1115) tells of whole convents with inmmates who were nuns only in name. They had often abandoned by their families and were really prostitutes.” [17]
    “Trong thế kỷ thứ 9, nhiều tu viện là những sào huyệt của những người đồng tình luyến ái; nhiều nữ tu viện là những ổ điếm (nhà thổ) nơi mà những trẻ sơ sinh đều bị giết rồi đem chôn ở ngay trong đó. Các sử gia nói rằng từ khi Đế Quốc La Mã sụp đổ, Tây Phương không giết các trẻ sơ sinh nhiều như vậy, ngoại trừ ở trong các nữ tu viện. Hội Nghị nhóm họp ở Aix- la- Chapelle vào năm 836 đã công khai thú nhận điều này. Về phần các ông tu sĩ Ca-tô thèm khát làm tình (giải quyết vấn đề sinh lý), họ thường bị tố cáo về tội ác loạn luân đến nỗi rằng họ bị cấm không được ở cùng nhà với mẹ, cô hay dì và chị em gái của họ. Những trẻ sơ sinh do hậu quả của các vụ loạn luân thường bị chính các ông tu sĩ giết chết. Con số này rất nhiều và đã được một vị giám mục người Pháp ghi vào hồ sơ. tài liệu.” [“In the ninth century, many monasteries were the haunts of homosexuals, many convents were brothels in which babies were killed and buried. Since the end of the Roman Empire, historians say that infanticide was probably not practised in the West on any great scale – except in convents. The Council of Aix-la-Chapelle in the year 836 openly admitted it. As to sex-starved secular clergy, they were so often accused of incest that they were at length forbidden even to have mothers, aunts or sisters living in their house. Children, the fruits of incest, were killed by the clergy, as many a French prelate put on record.” [18]

    Like

  3. Thế nào là tội đồ của dân tộc?

    HỒ CHÍ MINH và Hậu Duệ của ông ta (CP/CHXHCNVN) là những kẻ TÀN BẠO NHỨT THẾ GIỚI

    Thèse ( Tiền đề) : Kẻ nào giết nhiều người nhứt theo tỷ lệ bách phân về dân số mà còn che dấu không cho luật pháp biết, đổ lỗi cho cấp dưới. tự viết tiểu sử minh để người khác ca tụng minh là người có ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG…. nhưng sự thật là kẻ tàn ác nhứt thế giới.

    Antithèse ( Phản đề) : Hồ Chí Minh bắt chước Trần Thủ Độ theo tờ di chúc viết tay là muốn tạo một đời vua mới để cha truyền con nối theo kiều mới dưói chế độ tàn ác do Lénine chĩ huy, nhuộm cả Đông Nam Á bằng máu với lá cờ đỏ sao vàng như máu chảy thành sông. So với bách phân dân tộc Việt Nam 25 triệu đồng bào thời vua Bảo Đại mà Hồ Chí Minh đã giết Giáo Chủ Đạo Hòa Hảo Đức Huỳnh Phú Sổ đê tiêu diệt ton giáo theo tư tưởng của Karl Marx ( Tôn giáo là thuốc phiện), giết những người kháng chiến chống Pháp có tư tưởng Quốc Gia bằng cách dùng chiến thuật:“ Một mũi tên bắn hai con chim“ là bí mật cho tin để Pháp giết cụ Phan Bội Châu, nhà cách mạng chân chính, lấy tiền xài riêng, giết Trung tưóng Nguyễn Bình, giết cả Đảng của nhà cách mạng Nguyễn Thái Học mà bí mật đã vén ra chưa đày đủ vì sự che dấu của ông ta; giết tín đồ Đạo Cao Đài tại toàn tỉnh Quảng Ngãi theo lệnh của Hồ Chí Minh viết tay có 4 chư „ Cao Đài tận sát“ mà một cụ già bị đập đầu chôn sống, khi bọn cán bộ đã giết bỏ đi tưởng chết hết, cũ tỉnh sống lại, bò lết đi va tìm thấy một tờ giấy dính máu có 4 chữ trên, đến nay còn sống và trao lại người khác làm tài liệu chứng minh tội ác của Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh còn ra lệnh lập mỗ xà một Trại Giáo Hóa, nhốt những người theo Quốc Gia mà hắn gọi là Việt gian với tội vu vơ như mặc áo có ba màu : xanh, đò , vàng thì bắt nhốt và giết vi nói đả may cờ pháp còn vải dư may áo. Cách giết ban đêm là đập đầu để khỏi tốn 1 viên đạn, khỏi ai nghe. Tại các Trại Giáo Hóa thì đêm nào cũng có bộ đội đến trói tay vài người mang đi không bao giờ trở lại, nhưng nhiều người dân thấy xác sình có cột đá dưói sông bị cá rỉa còn xương và gạn. Hồ Chí Minh giết điền chủ có nhiều ruộng đất để lấy đất cho làm tập thể như bên Liên Xô, dân chúng tẩy chay và thất bại. Nếu có thống kê thì tính ra toàn quốc cà Miến Nam (vùng Việt Minh) và ở ngoài Bắc) co bao nhiêu làng nhơn ra số lượng dân bị đập đầu, chôn sống, cho mò tôm….ở mỗi nơi thì con số lớn kinh khủng. Tết Mậu Thân Hồ Chí Minh đã ra lệnh giết hết dân ở Huế, còn những nơi khác thì bắt học sinh trong vùng xôi đậu cầm súng, chưa biết bắn cũng đưa súng AK ( do xe tăng chở từ Miến Bắc vào phân phối), học sinh được lệnh vào nhà dân bắn sẻ, đê máy bay bắn chết dân và đổ tội cho Mỹ và VNCH bắn dân (một mủi tên bắn hai con chim), đến nổi chị Ba Hàng Xanh quá tức đả giết những tên cuồng tín nầy vô nhà. HỒ Chí Minh che tội ác bằng cách đổ lỗi cấp dưới làm sai, còn có việc đạo văn lấy thơ của một bạn tù đề gọi là mình đã làm thơ, dấu bí mật nầy sau khi tác giả ra tù thì bị giết dù ông ấy không dám tiết lộ cho ai biết, nhưng các nhà nghiên cứu văn học vẩn biết sự thật. Hồ Chí Minh không có đạo đức gì cả mà ra vẻ đạo đức như việc lấy vợ của đồng chí mình, đưa tên tình nhân làm tên trường học tãi Thành Phố Sài Gòn và đạt tên đường khắp các tỉnh. Lấy tên Trần Dân Tiên làm bút hiệu viết tiểu sử mình, vì họ TRẦN là lý tưởng noi gương của Trần Thủ Độ giết cả dòng họ Nhà Lý để đưa dòng họ mình lên ngôi vua và ngày nay thí tay chơn bộ hạ cũng theo lời di chúc là đưa con ông ta là Nông Đức Mạnh lên làm đảng trưởng, vì ông ta đã giết mẹ của Nông Đức Mạnh, tôn mình là „ Cha Già Dân tộc“. Còn rát nhiều vũ giết người mà cộng sản giữ bí mật để đưa một cuộc tuyên truyền cũ thành mới là học tập „Tư tưởng Hồ Chí Minh“ mà những tay sai đánh lận con dên lần thứ hai, vi qua tài liệu cũ cà thế giới đếu biết hết, tuy rằng chưa hết 100%. Như vậy con số thống kê về số lượng giết người còn hơn Hitler, Lenine, Mao Trạch Đông, Pol-Pot… bởi con số tử vong ở những nước khác được đưa ra bằng bạch thư, còn ờ Việt nam còn các đảng viên tay sai tàn ác gấp 2 hay 5 hoặc 10 lần Hồ Chí Minh tính theo thời gian 31 năm bằng cách lấy số lượng kẻ chiến bại ( NCH) làm nộ lệ, bán trẻ em vị thành niên qua Cambodge cho các ổ điếm bán dâm cho những kẻ tõi ác gậy tội ẤU DÂM, bán các cô gái sang các nước đã phát triền ở Vùng Đông Nam Á làm vợ tập thể cho cả gia đình co thanh niên Tàu không kiếm ra vợ vì chế độ „Trông nam khinh nử, giết con nít gái khi sanh hoặc phá thai khi bác sỉ biết trong bụng là con gái nên hiên nay 70 triêu thanh niên ở Trung Cộng không tìm ra vợ. Tội ác của Hồ Chí Minh còn rất nhiều nữa mà các tài liệu còn trong bí mật, so với Hitler thì giết dân do Thái vì người Do Thái đả nắm quyền tài chánh, kinh tế, sự thông minh vì ham học…..

    Còn Hồ Chí Minh giết tương lai dân tộc Việt nam, tán sát cả dân tộc Việt nam. Hồ Chí Minh mượn danh „ GIẢI PHÓNG DÂN TỘC“ để tàn sát dân tộc lên làm vua với danh từ mơí là CHỦ TỊCH NƯỚC hay CHỦ TỊCH ĐẢNG, cha truyền con nối ( giống Giang Nhật Thành). Tính theo tì lễ thì dân tộc x số lượng giết người chia cho 100 thì bách phân ở Việt Nam rất lớn, lớn là khôn phải như Hitler giết dân tộc khác mà Hồ Chí Minh giết cả dân tộc Việt nam để đưa Nhà Hồ lên như Nhà TRẦN thuở xưa. Polpot giết dân tộc Miên vì nghe lời của Mao, so với Hồ Chí Minh thì con số còn ít, các tài liệu của cố Giáo sư Hứa Hoành (nguyên Giáo sư Sử Địa trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt) nếu còn sống thì ông sẽ đưa ra thêm nữa, nhưng tiếc là nhửng sách, tài liệu cũ ờ các Thư Viện VNCH bị CS đốt hết. Con số thống kê trong tương lai sẻ lớn thêm mải.

    Synthèse (Hợp đề) : Kết luận Hồ Chí Minh là kẻ tàn ác nhất thế giới. Chính phủ nước CHXHCNVN hiện nay là hậu duệ của Hồ Chí Minh, có nhiều mưu mô học từ Hồ Chí Minh, học từ những tên gian ác khác của thế giới, học cách dùng cái đảng Mafia CSVN bị thế giới xóa bỏ, khinh thường để lấy cái tên ở mặt nổi là „Mặt Trận Tổ Quốc“ mà khống chế, cai trị, dàn áp, chỉ huy các TON GIÁO và huấn luyện các tu sĩ NHUẦN PHỤC làm tu sĩ quốc doanh. Hậu duệ của Hồ Chí Minh còn tàn ác gấp mấy lần Hồ Chí Minh, vì chúng biết cách giết Hồ Chí Minh đê lên ngôi ( ra lệnh Bác sĩ Tôn Thất Tùng chí^ch thuốc cho Hồ Chí Minh bị liệt và chết từ từ còn giết các đảng viên có tư tưởng quốc gia bằng cách cho trị bệnh tâm thần hay cho vào nhà thương để chích cho chết, hoặc cho xe đụng chết ( cựu Đại sứ tại LHQ), cán chết ( như Trần Quốc Hoàn hiếp dâm và cán người tình của Hồ Chí Minh)

    Một người già ở Việt Nam

    http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/05/h-ch-minh-v-hu-du-ca-ng-ta-l-nhng-k-tn.html

    Like

  4. Tội Ác bán nước theo giặc của Giáo hội Công giáo Việt Nam trong nửa cuối thế kỷ 19.

    Vào nửa cuối thế kỷ 19, có khoảng 600,000 người Việt Nam đã mù quáng đi theo tôn giáo lạ mang tính chất vong bản. Họ đã dễ dàng lìa bỏ nếp sống văn hóa truyền thống của dân tộc. Tuy nhiên, trước khi Pháp đổ quân xâm chiếm Việt Nam, những người Công giáo được coi là những công dân lầm lạc vì nhẹ dạ và ngu dốt nên Triều Đình và nhân dân Việt Nam không nỡ ra tay tiêu diệt họ. Nhưng kể từ khi Pháp chiếm Đà Nẵng năm 1856, đa số giáo dân Công giáo đã trắng trợn ra mặt theo giặc và phản bội Tổ Quốc.

    Hiện tượng đầu tiên là nhiều ngàn giáo dân rời bỏ Bắc Kỳ kéo vào Đà Nẵng xin đi lính tập cho Pháp. Đô đốc Rigault de Genouilly tiếp nhận họ tại Sơn Trà và huấn luyện họ tại đây. Sau đó, Genouilly đã tuyển chọn 6000 người trong số họ để nhập vào liên quân Pháp-Tây Ba Nha đánh chiếm Saigon.

    Trong công cuộc xâm chiếm và bình định Việt Nam, thực dân Pháp đã được giáo hội Công giáo Việt Nam hỗ trợ tích cực mọi mặt. Trong số các tín đồ Việt gian, có những nhân vật rất nổi tiếng sau đây :

    Tổng đốc Phương

    1. Tổng Đốc Phương, tức Đỗ hữu Phương, sinh năm 1844 tại Saigon, nguyên chủng sinh tại Penang, thông thạo tiếng Pháp, được Pháp chọn tham gia phái đoàn của Pháp trong cuộc thương lượng với triều đình Huế năm 1868. Sau đó Phương tham gia các cuộc tảo thanh chống Nguyễn Trung Trực tại Rạch Giá. Năm 1872, Phương được Pháp thăng chức tổng đốc Saigon.

    Trần bá Lộc.

    2. Trần Bá Lộc, sinh năm 1834 trong một gia đình Công giáo tại Long Xuyên. Lộc xin vào đoàn quân Công giáo do Charner tổ chức chuyên việc lùng quét các nhóm quân kháng chiến. Sau khi tham gia nhiều trận đánh tái chiếm Rạch Giá, Lộc được Pháp phong chức tổng đốc Rạch Giá. Y là tên đại Việt gian được Pháp tín nhiệm trao nhiệm vụ triệt hạ phong trào kháng chiến từ Quảng Nam đến Phan Thiết. Với nhiệm vụ này, Trần Bá Lộc đã giết hại khoảng 25 ngàn người Việt yêu nước.

    3. Trần Tử Ca, nguyên là một người bên lương, sinh trưởng tại Gò Vấp. Lúc đầu y đi theo kháng chiến, nhưng sau đó y theo đạo, rời bỏ hàng ngũ kháng chiến theo giặc chống lại Tổ Quốc. Năm 1862, Ca được Pháp bổ làm tri huyện Hóc Môn. Năm 1865, y đi theo quân đội Pháp càn quét các tỉnh miền Tây. Đêm 9-2-1885, Ca bị nghĩa quân giết chết .

    4. Huỳnh Công Tấn là một người Công giáo trong hàng ngũ nghĩa quân của Trương Công Định từ 1861. Ngày 20-8-1864, Tấn phản bội, bất thần phục kích giết chết Trương Định tại Gò Công. Ngày 19-9-1868, Huỳnh Công Tấn cùng với 127 lính tập Công giáo vây bắt Nguyễn Trung Trực tại đảo Phú Quốc. Như vậy, riêng một mình y đã sát hại được hai nhà cách mạng kháng chiến nổi tiếng tại Nam Kỳ. Y được Pháp trao tặng Bắc Đẩu Bội Tinh cho hai chiến công lớn này !

    5. Tạ Văn Phụng, tức Phêrô Lê Duy Phụng, nguyên chủng sinh tại Penang, lấy danh nghĩa là con cháu nhà Lê dấy binh khởi nghĩa tại Bắc Kỳ chống triều đình Huế năm 1858. Tạ Văn Phụng nhờ các giáo sĩ liên lạc với chính phủ Pháp để xin giúp đỡ. Napoleon III đồng ý, và cử tên gián điệp Duval sang Việt Nam giúp Phụng với mục đích biến Bắc Kỳ thành một xứ Công giáo với một chính quyền Công giáo. Duval đi Macao mua vũ khí và giúp Phụng thành lập những đoàn quân gồm đa số là giáo dân. Trong các tháng 6 và 7-1863, Phụng khởi quân đánh chiếm một vùng rộng lớn ở đồng bằng Bắc Bộ gồn 3 tỉnh Quảng Yên, Hải Dương và Nam Định.Triều đình Huế cử Nguyễn Tri Phương đem quân ra Bắc dẹp loạn. Tạ Văn Phụng bị bắt đem về Huế xử tử.

    Vài điều trình bày trên đây chỉ là bản phác họa một cách trung thực những giai đoạn của Việt Nam vong quốc sử hồi nửa cuối thế kỷ 19. Đây là điều cần thiết để nhắc nhở toàn dân Việt Nam phải luôn luôn đề cao cảnh giác phòng ngừa những thế lực ngoại bang cùng tay sai bản địa lấy danh nghĩa tôn giáo để xâm lăng chủ quyền và phá hoại nền văn hóa cổ truyền của dân tộc.

    Riêng đối với Vatican và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, hai tổ chức này không thể phủ nhận trách nhiệm trong việc họ đã cấu kết với thực dân Pháp chống lại nước Việt Nam gần một thế kỷ (từ giữa tk 19 dến gần giữa tk 20). Gần đây, Giáo Hoàng đã thú nhận những tội lỗi của Vatican đối với nhiều quốc gia và dân tộc trên thế giới. Còn bao giờ thì Giáo hội Công giáo Việt Nam mới lên tiếng tạ tội với dân tộc về những lỗi lầm trong quá khứ đối với Tổ Quốc ?

    Các bạn Công giáo Việt Nam: để tỏ tình dân tộc, các bạn cần áp lực Giáo Hội Công Giáo Việt Nam tách hẳn khỏi ảnh hưởng của Vatican (như Anh Quốc đã làm trước đây, và Trung Quốc đang làm). Tại sao các bạn không thể “hiệp thông thẳng với Chúa” mà không cần trung gian của Vatican hay cái giáo hội tay sai của Vatican ?

    Like

    • Khéo lo,đcsvn đang công khai bán nước cho tc xâm lược qua giàn khoan 981 cả thế giới đều biết ,còn Vatican là tình yêu của Thiên Chúa trong Giáo hội công giáo nên hỏa ngục rất căm thù và rất muốn phá hoại.

      Like

  5. DÂN THẢI RÁC BÁC
    Đảng của người ta tha về đặt trên đầu cha bụng mẹ
    Quên ơn sinh đẻ NGUYỄN TẤT THÀNH con lẻ vợ hờ
    Đại đồng giấc mơ TỐNG VĂN SƠ chui vào VIỆT NAM mở lò thảm sát
    Giang san tan nát người tự xưng BÁC ác quán mãn doanh
    Gây cuộc chiến tranh phá tanh banh non sông HỒNG LẠC
    Mất tự do sáng tác nông dân phải hát khúc LỆ RƠI
    Tác phẩm để đời không mời dư lợn viên bọc lót
    Chẳng thà học mót hơn nghệ thuật lọt vào bẫy ca nô
    Kinh tụng họ HỒ giống cái đồ bà CU BA tới tháng
    Thoát ly thối HÁN đảng ngán lãnh đạn TRUNG HOA
    Lục đục bất hòa tiểu đại đăng khoa khoe mẽ
    Ngoại nhân NÚI CHẼ đất nẻ lũ bọ hung
    HÀ NỘI thư hùng bọn côn đồ công an vô ác bất tác
    Không ác không phải cháu BÁC tư bản đỏ Mafia tự phát
    Đám rác ruỡi trung ương chính trị chia phần
    Nước thải từ phân thuế thân dân đen giao nộp
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: