Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Một vài hình ảnh tội ác của Việt cộng đã gây ra tại Sài gòn, Chợ lớn trong Tết Mậu Thân, 1968

Quảng cáo/Rao vặt

2 Comments on Một vài hình ảnh tội ác của Việt cộng đã gây ra tại Sài gòn, Chợ lớn trong Tết Mậu Thân, 1968

  1. Còn đây là máu chảy thành sông thịt xương người thành núi mà Hồ Chí Minh và đảng csvn tặng cho dân tộc Việt vào dịp Tết Mậu Thân
    *

    Tội Ác csvn Tết Mậu Thân

    Món Quà Tết Hồ Chí Minh Tặng cho Huế 1968- Vietnam War – Hue City 1968

    Cuộc Chiến Mậu Thân 1968 – Các Tranh Luận Trong Nội Bộ Đảng

    Cuộc Chiến Mậu Thân 1968 – Giải Khăn Sô Cho Huế

    Món nợ máu và một lời xin lỗi (giải khăn sô cho 3 người Đức: bác sĩ góp công xây dựng Y Khoa Đại Học Huế)
    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=187089&zoneid=97#.U2FzDhLD9D4

    Tet Offensive 1968, US Embassy & Saigon fighting

    Like

  2. Về chiến tranh Việt Nam, chúng ta đã thua, và một thiểu số muốn tiếp tục cuộc thánh chiến chống Cộng ở hải ngoại, chống Cộng vì cuồng tín tôn giáo, vì những mất mát cá nhân về quyền thế, hay tài sản, hay người thân v..v.., nói chung, với lý do chúng ta là “nạn nhân của Cộng Sản”. Nhưng trong chúng ta, có ai đặt câu hỏi:

    “Thế nạn nhân của Mỹ và của phía Quốc Gia thì sao?”

    Ai có can đảm trả lời trung thực câu hỏi này. Nên nhớ, chính quyền Ngô Đình Diệm đã giết khoảng 300000 người vô tội trong chính sách “tố Cộng”, cộng với những thảm bom trải từ B52, vùng oanh kích tự do, Bến Tre, chiến dịch Phụng Hoàng, Agent Orange, Mỹ Lai v..v.. Và sự thật là, trong cuộc chiến, số người chết, bị thương của miền Bắc gấp mấy lần của miền Nam. Khoan nói đến những sự tàn khốc của chiến tranh, những người chết và thân nhân gia đình họ ở phía bên kia có phải là người không, và những người còn sống có đau khổ trước những sự mất mát to lớn đã đến với họ không? Họ có quyền thù hận chúng ta không?

    Có vẻ như những người đi buôn thù hận này nghĩ rằng, những người bên phía CS không phải là người, không có cha mẹ, vợ chồng con cái, bạn bè thân thuộc v..v.. , hoặc đều là những kẻ “vô thần”, nên những mất mát tổn thất của họ không đáng kể, chỉ có những tổn thất của phía chúng ta mới đáng để thù hận. Những người chống Cộng chỉ đưa ra những luận điệu một chiều để chứng minh chỉ có CS là ác, còn QG hay Mỹ thì không. Họ cố tình lờ đi và không bao giờ nhắc đến những hành động đối với dân, với kẻ thù, của người lính Quốc Gia cũng như của người lính Mỹ mà CS cũng phải chào thua, như những tài liệu của chính người Mỹ đã phanh phui [có thể đọc vài bài về vấn đề này trên trang nhà sachhiem.net]. Nhưng cũng may là sự thù hận này phần lớn chỉ có một chiều, tập trung trong một thiểu số ở hải ngoại mà đa số trong đó thuộc thế lực đen, một thế lực đã nổi tiếng trong dân gian, mà lịch sử đã ghi rõ, là “mất gốc” và “hễ đã phi dân tộc thì thể nào cũng phản dân tộc”, đang nắm những phương tiện truyền thông ở hải ngoại.

    Vậy nếu họ cũng kéo dài thù hận như chúng ta, thì sự thù hận này bao giờ mới chấm dứt, oan oan tương báo. Nhưng trên thực tế, chúng ta chỉ thấy những thái độ thù hận một chiều, đúng ra là ngược chiều, từ phía một thiểu số người quốc gia ở hải ngoại. Tôi đã về Việt Nam ba lần, lần cuối vào năm 2007, và tôi sẽ về nữa trong dịp lễ hội 1000 năm Thăng Long. Trong những lần trước tôi đã tiếp xúc với đủ lớp người, từ bác sĩ, nhà văn… cho đến người dân thường ở lớp tuổi có kinh nghiệm về chiến tranh. Tôi không thấy ai tỏ ý thù hận người quốc gia. Họ như muốn quên đi quá khứ để nghĩ đến tương lai của các thế hệ sau.

    Đọc báo chí trong nước tôi cũng không thấy bất cứ luận điệu nào với những lời lẽ hạ cấp thù hận ngất trời như chúng ta thường thấy trên vài diễn đàn điện tử hay báo chí hải ngoại đối với người Cộng sản. Hãy nhìn hành động của Lý Tống vừa qua (ngày 18 tháng 7, 2010 ở Santa Clara Convention Center, CA – nơi Hưng đang trình diễn văn nghệ) đối với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng và nhiều hành động tương tự khác trong mấy chục năm nay ở hải ngoại. Kỳ lạ thay một số người lại lên tiếng ủng hộ và hoan hô hành động phi pháp trên của Lý Tống. Nhưng không phải là tất cả. Giáo sư Nguyễn Hữu Liêm phát biểu: “nhiều người Việt tị nạn sẽ ủng hộ ông Tống chỉ vì lý do chính kiến dù họ không thực sự thích thú với cái kiểu làm đó”. “Thiệt là vớ vẩn đến tội nghiệp, chỉ là một đám chống-cộng-đến-chiều cố làm sao cho cái khí thế cũ rích hừng hừng được thêm vài ngày nữa”. Chúng ta đã thua về quân sự, nay chúng ta lại thua về văn hóa.

    Về quân sự chúng ta đã từng chiến đấu dũng cảm. Có phải là kỳ lạ không mà ngày nay chúng ta lại sợ từng bức tranh, từng bài hát, từng ông sư, và từng đủ mọi thứ dính líu đến CS tuy rằng chúng đều vô hại. Ý thức quốc gia của chúng ta yếu kém đến độ chúng ta phải sợ tôn giáo vận, trí vận của CS hay sao mà phải có những hành động phi pháp trong một đất nước mà chúng ta đang được hưởng quyền tự do chọn lựa tôn giáo, chọn lựa khuynh hướng chính trị, tự do phát biểu ý kiến mà không sợ bất cứ một áp lực nào. Chúng ta có cảm thấy xấu hổ trước người Mỹ, trước quốc gia đã dung dưỡng chúng ta, và trước những sắc dân thiểu số khác đang sống trên đất nước này không.

    Bom đạn và chất độc của “nhân đạo” nào thả tự do xuống quê hương tôi?

    và những nạn nhân là dân Việt Nam của chúng tôi, họ không có thế lực để nói cùng ai

    Ngày nay, thế giới Tây phương và tay sai tập trung vào chiến dịch hướng dẫn dư luận, thật ra là lạc dẫn [mislead] dư luận qua những luận điệu tuyên truyền xuyên tạc lịch sử, thổi phồng tội ác của Cộng Sản, nhằm mục đích xóa tên Cộng sản trên chính trường thế giới. Sách lược chung của họ là chỉ đưa ra, và thường là thổi phồng, xuyên tạc mặt xấu của Cộng Sản mà không bao giờ nói đến cái lịch sử ô nhục của Tây phương về tôn giáo, về thực dân, cũng như không bao giờ nói đến những thành quả của Cộng Sản trên thế giới, kể cả ở Âu Châu. Riêng về Việt Nam, những người chống Cộng cực đoan hay chống Cộng cho Chúa thường quên đi hay xuyên tạc, hạ thấp những chiến công lừng lẫy của Cộng Sản trong công cuộc đánh đuổi thực dân Pháp, cất bỏ được ách đô hộ của thực dân trên toàn thể dân tộc, và là tiền phong trong những cuộc cách mạng chống thực dân trên thế giới, và sau cùng thống nhất đất nước. Họ chỉ quan tâm đến vài con số ngụy tạo trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất ở Việt Nam. Trong cuộc chiến với Mỹ ở miền Nam, họ chỉ nhắc đến Tết Mậu Thân theo luận điệu tuyên truyền của Việt Nam Cộng Hòa và Mỹ, mà quên đi bom đạn Mỹ và VNCH đã tàn phá Huế và Bến Tre như thế nào, đã làm bao nhiêu thường dân vô tội chết. Một tài liệu cho biết, cho tới cuối năm 1966, theo ước tính của CIA thì bom của Mỹ thả ở ngoài Bắc đã làm chết trên 35000 người mà 80% là thường dân [Ronald H. Specter, After Tet, The Free Press, New York, 1993, p. 12: The bombing’s economic and military damage to North Vietnam was estimated by the CIA at about $130 million by the end of 1966, and more than 35000 North Vietnamese, 80 percent of them civilians, had been killed]. Họ cũng không bao giờ nhắc đến Mỹ Lai, chiến dịch Phụng Hoàng, vùng oanh kích tự do, thuốc khai quang, và những chính sách tàn bạo gấp bội, giết nhiều người gấp bội của Mỹ và tay sai, nhất là của chính quyền tôn giáo trị, gia đình trị của Ngô Đình Diệm với chính sách “tố Cộng” bừa bãi, với đoàn mật vụ miền Trung, với khu 9 hầm của Ngô Đình Cẩn v…v.. Những tài liệu về cuộc chiến ở Việt Nam ngày nay không thiếu, cho nên những luận điệu “tố Cộng” một chiều theo thiên kiến và bẻ queo lịch sử đã không còn giá trị thuyết phục, ít ra là đối với lớp người có đôi chút hiểu biết về lịch sử.

    Mang danh là trí thức, những nhà viết sử chân chính phải có can đảm trình bày những sự thật lịch sử mà không vướng vào hội chứng thù nghịch quốc-cộng của mấy chục năm trước. Lịch sử không có tính cách bè phái, History doesn’t take side, người Mỹ thường nói. Chúng ta không thể cứ đóng sập cửa vào mặt sự thật ngay cả khi sự thật đến gõ cửa. Tôi chỉ hi vọng chúng ta hãy có một chút lương thiện trí thức và có can đảm đối diện với những sự thật lịch sử dù có đau lòng cách mấy đi nữa.

    Người viết sử không nhất thiết phải là người đã đích thân chứng kiến những sự kiện lịch sử do đó có thể đưa ra những nhận định chính xác về những sự kiện lịch sử. Nhưng qua những tài liệu khả tín về những sự kiện lịch sử, những tài liệu tương đối không có thiên kiến của các học giả đã có uy tín trong giới chuyên nghiệp, hoặc giới khoa bảng trí thức, chúng ta có thể với một chút lô-gíc trong nghệ thuật tổng hợp và phân tích, rút ra một mẫu số chung đáng tin cậy.

    Cuối cùng, tôi xin hoan hỉ đón nhận mọi phê bình trí thức trong tinh thần đối thoại nghiêm chỉnh với những dẫn chứng dựa theo các sự kiện lịch sử chứ không dựa theo cảm tính cá nhân vô căn cứ.

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: