Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Lại chuyện Đinh La Thăng

Trong bài trước tôi viết: nếu có theo dõi trên mọi phương tiện truyền thông, người ta sẽ nhận ra con người và việc làm của ông Thăng liền. Hôm nay đọc thêm bài viết của ông Nguyễn Tiến Dân!

Ông Dân đã tổng vạch áo ông Thăng, làm cho mọi người nhìn thấy sau lưng có nhiều vết thẹo, nhưng cũng vẫn còn chưa đủ. Đáng lý ra cũng không cần bổ sung. Thôi, không thèm nói chuyện đó nữa. Nhưng có nhiều người bốc thơm, theo Thăng hít bã… ghê quá, nên có đôi điều cần phải nói thêm.

“Đảng ta”, từ hồi còn chiến tranh chống Mỹ cứu nước… Tàu, đã nướng những con thiêu thân vào chiến trường miền Nam bằng cách đốt lên những đốm lửa: tuyên dương anh hùng lập thành tích diệt giặc. Thế mà không ít người mù quáng cả tin, nhảy vào đốm lửa để hy sinh.

Khích động người khác, kể cả trẻ con, hình như là một thói quen để bảo vệ chế độ  “đảng ta” trong thời chiến; nhưng trong thời buổi này thì trở nên lỗi thời, không còn hiệu nghiệm nữa; nó chỉ như một đốm lửa của phong trào, đốt lên rồi lụi tàn trong chớp nhoáng; chỉ để trang điểm trong chốc lát cho bộ mặt nhớp nhúa của đảng mà thôi, nhưng sau cơn mưa rào thì phấn son tróc hết. Thử hỏi: một người không tài cán gì như ông Thăng -một người của phong trào- mà về trấn giữ thành Hồ thì thôi! “Đảng ta” hết thuốc chữa rồi hay sao?

Ông Thăng là người thi hành đúng theo ý đảng, tức là không ngồi phòng lạnh “chỉ tay năm ngón” như những người khác; một người đi đầu, “xứng đáng” làm gương (hay đóng kịch gì gì đó) cho những người khác noi theo.  Thế thì, nếu để ông Thăng lãnh đạo đội hốt rác thì hợp lý hơn. Bởi lẽ, đội trưởng làm hùng hục thì các đội viên không bao giờ dám đứng nhìn. Hoặc là nếu ông Thăng là một tiểu đội trưởng, dẫn lính đi hành quân thì không chê vào đâu cho được. Đó là thực tế. Nhưng lãnh đạo thành phố đông dân nhất nước, “chơi” theo cái kiểu của ông thì sức mấy…? Mà chịu đựng được mấy năm hơi? Riêng em thì xin chịu thua các bác ạ!

Đảng của ông Thăng quản lý quốc gia giống như quản lý trường mẫu giáo: Cô giáo dạy trẻ bảo các em vỗ tay thì các em vỗ tay; bảo các em ngồi thì các em ngồi; bắt nhịp cho các em hát: “ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn các em nhi đồng thì các em chỉ biết hát theo, không cần biết có “yêu” hay không “yêu” và cũng không cần thắc mắc. Nhưng xã hội loài người khác hơn nhà trẻ mẫu giáo là phải có cạnh tranh bằng hành động, bằng việc làm; sàn lọc bằng ngôn từ để nhận thức; chế tài bằng luật pháp để ổn định…, không phải chỉ biết học tập rồi làm theo, rời khỏi trường (quay) thì mọi việc vũ như cẩn.

Người lãnh đạo, nếu có khả năng thì cần phải có… cái đầu, trái tim và khối óc tỉnh táo; không xốc vác, năng “nổ” trong công việc. Chuyện ngồi phòng lạnh hay phòng không lạnh nó không phải là vấn đề cần đặt ra. Đôi khi nếu có điều kiện, người lãnh đạo cần phải ở một không gian trong lành, thoáng mát càng tốt. Trên đời này, chỉ có mình ông Hồ mới là người hy sinh, cùng làm, chịu đưng, cùng khổ, đi sát với dân mà thôi (!?)

Người mình hay dị ứng với những người ngồi phòng lạnh “chỉ tay năm ngón”! Cho nên mới có những loại người như ông Thăng và ông Hồ. Nhưng họ quên rằng những người biết đóng kịch càng khá thì càng mau thăng quan. Nhưng thực chất cái mà người ta cần là làm được việc hay không. Đó mới là điều quan trọng.

Người ta có thể thắc mắc: không lẽ “đảng ta” mù quáng đến nỗi  để một người chỉ xứng đáng là tiểu đội trưởng hoặc đội trưởng mà đi lãnh đạo, làm đầu đảng cả một thành phố có nhiều đảng viên và đông dân nhất sao!?

Hay “cái nghề” của ông Thăng từ xưa nay, nhận công việc nào cũng là từ chỗ hái ra tiền? Tiền đẻ ra quyền mấy hồi! Ông Thăng có thể “đốt cháy” phần đông các ủy viên trung ương để bay lên cao như diều gặp gió; cho nên người ta mới “hồ hởi, phấn khởi” cử một người trung với đảng, hiếu (?) với dân như ông về trấn giữ đất phương Nam mặc dù chưa chắc đã hiểu gì về đất và người phương Nam cả!?

Ông Thăng được cái nước năng và “nổ” để mị dân. Hợp với ý đảng lắm thay!

Nguyễn Dư

Quảng cáo/Rao vặt

7 Comments on Lại chuyện Đinh La Thăng

  1. Chống cướp ngày đễ giữ nước.
    *
    Hỡi quân-dân Nam-bộ.
    Hãy chuẫn-bị sẵn-sàng.
    Mau bán nhà, bán đất.
    Tiền đem đỗi thành vàng.
    Rồi chôn giấu cho kỹ.
    Nam-bộ sắp tan-hoang.

    Bọn Thực-dân Hà Nội.
    Sắp phá-sản tới nơi.
    Chúng chuẫn-bị cướp vét.
    Cho miền Nam đi đời.

    Rước Chệt vào Bến Nghé.
    Đón Tàu vào Cà Mau.
    Việt Nam còn đâu nữa.
    Non sông một màu sầu.

    Hãy chuẫn-bị kháng-chiến.
    Trường-kỳ chống giặc Tàu.
    Một thời-kỳ Bắc-thuộc.
    Trước mắt, chẵng xa đâu.

    Ôi! Việt Nam yêu-dấu.
    Ôi! Thôn xóm, bản làng.
    Ôi! Nông-thôn, thành-thị.
    Sẽ chìm trong điêu-tàn.

    Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

    Like

  2. Gắp sâu Hà Nội bõ vào Sài Gòn:
    “Giãi-phóng miền Nam” tập 2.
    *
    Từ ổ sâu Hà Nội.
    Trọng Lú gắp một con.
    Bõ vào đất Sài Gòn.
    Chuẫn-bị tuồng cướp cạn.

    Sâu to Đinh La Thăng.
    Diễn trò hề lăng-nhăng.
    Màn mị-dân trơ-trẽn.
    Mặt lợn múa lăng-xăng.

    ( Bốn mốt năm, Nam-bộ.
    Bị vơ-vét kinh-hoàng.
    Bọn cướp ngày Cộng-sản.
    Hút máu mở no căng.)

    Lần này âm-mưu lớn.
    Tàn-độc hơn Bảy Lăm.
    Đánh một đòn chí-tử.
    Quyết hạ gục miền Nam.

    Được Ba Tàu chĩ-đạo.
    Trọng Lú rất hung-hăng:
    Phãi đánh cho tê-liệt.
    “Cái” miền Nam chống Tàu.

    Triệu con sâu miền Bắc.
    Vào Nam sau Bảy Lăm.
    Nay tăng-cường sâu lớn.
    Mỡ chiến-dịch “La Thăng”.

    ( Miền Nam là thuộc-địa.
    Miền Bắc là thực-dân.
    Bọn Việt-gian Cộng-sản.
    Lủ sâu bọ, hung-thần.)

    Từ bí-thư phường, xả
    Đến bí-thư tỉnh, thành.
    Đều là người miền Bắc.
    Nam-bộ chết nhăn răng.

    Bốn ngàn năm dựng nước.
    Bao xương máu cha ông.
    Bọn giặc Hồ vong-bản.
    Đem đỗ hết xuống sông.

    Hỡi quân-dân Nam-bộ.
    Hãy một ý, một lòng
    Liều chết vì đất Tổ.
    Chống giặc Tàu xâm-lăng.

    Bọn Việt-gian Cộng-sản.
    Bọn chó má rợ Hồ.
    Nếu ta vung nắm đấm.
    Bọn chúng sẽ ô-hô!

    Hỡi Tiền-nhân linh-hiễn.
    Hỡi hồn nước thiêng-liêng.
    Hỡi Hùng Vương quốc-tổ.
    Giúp Việt Nam triệt Hồ.

    ( Dân Nam-bộ là công-dân hạng hai.
    Đảng-viên Nam-bộ cũng chĩ là đảng-viên hạng hai.)

    Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

    Like

  3. ( Trích )
    Tổng-xuất-lực.

    Đây, anh Đinh lăng-xăng,

    xách đít chạy loăng-quăng,

    miệng hô-hào bắng-nhắng,

    tay chĩ trõ lăng-nhăng.

    Kia, anh Đinh sâu to,

    cứ tưỡng mình hay-ho,

    thật ra đường hoạn-lộ,

    nhờ ơn cái lưởi bò.

    Trời sanh ông-khỉ-đột,

    đất nứt đinh-la-to,

    tuy hai nhưng là một,

    khác bố chẵng nên lo.

    Sâu Quang và sâu Phúc,

    sẽ nhập cuộc nay mai ,

    thế là gần trọn ổ,

    nhà sâu thật lắm tài.

    Nước mất, mặc mẹ nước,

    dân nghèo, kệ cha dân,

    bọn chúng ông nhất mực,

    xem Tàu là ân-nhân.

    Tổng-bí-sâu Trọng Lú,

    lần này lập công to,

    Tập xoa đầu khích-lệ:

    đáng khen, đồ con bò!

    Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

    Like

    • ( Trích )
      Tổng-xuất-lực.

      Đây, anh Đinh lăng-xăng,
      xách đít chạy loăng-quăng,
      miệng hô-hào bắng-nhắng,
      tay chĩ trõ lăng-nhăng.

      Kia, anh Đinh sâu to,
      cứ tưỡng mình hay-ho,
      thật ra đường hoạn-lộ,
      nhờ ơn cái lưởi bò.

      Trời sanh ông-khỉ-đột,
      đất nứt đinh-la-to,
      tuy hai nhưng là một,
      khác bố chẵng nên lo.

      Sâu Quang và sâu Phúc,
      sẽ nhập cuộc nay mai ,
      thế là gần trọn ổ,
      nhà sâu thật lắm tài.

      Nước mất, mặc mẹ nước,
      dân nghèo, kệ cha dân,
      bọn chúng ông nhất mực,
      xem Tàu là ân-nhân.

      Tổng-bí-sâu Trọng Lú,
      lần này lập công to,
      Tập xoa đầu khích-lệ:
      đáng khen, đồ con bò!

      Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

      Like

  4. nguyển-sinh-hùng
    cả đời chưa đặt ngón chân cái đến quận 7
    vậy mà
    anh ta vẫn thay mặt nhân-dân quận 7
    làm
    đại biểu tại quốc hội
    *
    có khoảng
    60 người miền Bắc vào Nam
    thay mặt
    người miền Nam làm đại biểu quốc kiểu như vậy
    *
    đám đại biểu này

    từ dưới đất chui lên
    *
    ở Đắc Nông
    thì
    có tên hoạt đầu gian xảo nguyển-lân-dủng
    ở Đồng Nai
    thì
    có con-dê-tàu dương-trung-quốc
    *
    những
    chuyện quái gỡ này chĩ có ở Việt Nam
    dưới thời
    bọn việt-gian cộng-sản cướp được quyền lực
    nhờ
    súng đạn và sự chĩ dạy của tàu-cộng
    *
    Đinh-lăng-xăng
    không phãi là ngoại lệ*

    Like

  5. ĐƯỢC BẦU THẤT BÍ
    Bầy đàn bọ chét chí chóe cù léc nhau
    Một đứa nô Tầu Đỗ Mười con bèo muỗi
    Chân co cẳng duỗi chết đuối bẫy bắt ruổi
    Vuốt đuôi Bắc Kinh đầu buồi Trung Nam Hải
    Khỏi cần tranh cãi Hoàng Sa chỉ là một bãi cứt gà móng đỏ nuôi
    Mặc huynh đệ đút đầu chuồi
    Kiểm ngư cũng được vài muôi Đặng tiểu Bình
    Trăn Bành Lệ Viện cửa mình yêu tinh chằn Tập cận Bình Hồ Chí Minh
    Bất tuân quan sự Ba Đình
    Cà Mau Tấn Dũng chình ình chưa thối lui
    Cú mèo từ chối chồn lùi
    Lầu tồn ca ngặc năm vui buồn Đỗ Mười
    Được bầu thất bí đang tươi người trồng bỗng héo trong lòng Đinh La Thăng
    Doan Ngân Phóng trụ đại đồng
    Hsỉ nhân mặt trận lú mồng Mao Trạch Đông
    Lá mơ thúi địch một bông trư phân phẩn hợi bắc kì cục cứt heo
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: