Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Tâm sự cuối Tháng Tư

Trích: " Kính anh Phúc và quí anh, mấy tháng nay, tôi bệnh nằm bẹp một chỗ, vô tình đọc đước tin các anh ký tên tham dự cái trò ma mãnh này mà lòng bàng hoàg khôn tả.

Không lý quí anh không biết bọn Kissinger và Kerry là hạng người nào? Không lý quí anh không biết rằng lịch sử chiến tranh VN sau nửa thể kỷ qua đà được phơi bầy ra ánh sáng hết cả rồi? Không lý các anh không đọc những sự thật mà cả chính bọn chó đẻ này công khai thú nhận? Vậy thì còn gì nữa để mà phải tranh luận, phải làm sáng tỏ??? Sự thật đã sáng tỏ như ban ngày là bọn có đẻ đã phản bội chúng ta, bán đứng chúng ta cho bọn CS bán nước miền Bắc. Bọn này muốn xóa sổ một Dân Tộc có tên là VN để dâng cho Tầu cộng.

         ( Thơ ngỏ kính gởi Anh Đỗ Văn Phúc – Duyên Lãng Hà Tiến Nhất)

Nhớ hồi 1995, sau khi Hoa kỳ bãi bỏ cấm vận việt cọng, Mặt Trận và các tổ chức ngoại vi như Liên minh VN Tự do, cùng các chánh khứa hoạt đầu chánh trị rầm rộ mở chiến dịch ” Đối thoại với việt cọng ” trên các diễn đàn Đại học Mỹ.

Quân cán chính VNCH cùng đồng bào Tị nạn cọng sản mở chiến dịch biểu tình phản đối. Diễn đàn ” Việt Nam đi về đâu? ” ở ngay tại ổ phản chiến Đại học San Francisco bị trên 200 đồng bào biểu tình la ó thành Vietcong No Where to Go!

Từ Bắc Cali, bộ xậu việt gian việt cọng di tản chiến thuật xuống mãi Đại học San Diego. Đội xung kích Bắc cali ngày đêm dong ruổi tới tận nơi, họp cùng đồng bào Nam Cali đánh cho cuộc hội thảo ” Bắc một nhịp cầu ” tiêu, tơi bời hoa lá.

Người Quốc gia chống cọng không có gì để nói với việt cọng kể luôn phản chiến Mỹ.

Người Việt Quốc gia chống cọng chỉ một lòng vận động đồng bào trong nước đứng lên đánh đổ chế độ toàn trị việt cọng, bẻ tan xích xiềng nô lệ, tự cứu mình, cứu nước.

Còn như lần nầy, chủ đề hội thảo ” The Vietnam War Summit ” rõ ràng là đối thoại cấp cao giữa Mỹ và vietcong, không liên quan gì đến người Việt Quốc gia chống cọng thì việc gì mà phải xin cho tham dự?!

Trái lại, chúng ta kêu gọi đồng bào TNcs tập họp rầm rộ biểu tình phản đối cuộc hội thảo âm mưu Mỹ – vietcong trên đầu trên cổ chúng ta.

Cũng giống như Hiệp định Paris 1973, chúng ta ở thế yếu, không làm gì được, nhưng vẫn hy sinh chiến đấu đến phút chót mới đành ” nhận mạng “.

Hiện tại, việc xáp lại giữa Mỹ và vietcong là rõ ràng dễ thấy:

Cùng lúc với hội thảo gọi là thượng đỉnh chiến tranh Việt Nam là việc việt cọng chánh thức mở cái gọi là ” Văn phòng đại diện ” cho đài Truyền hình VOV của VN xã nghĩa.

Từ Canada, một đồng môn QGHC bôn chôn viết:

Hello anh Nhơn, Lâm,Tuyền,

Vừa nhận tin là VC mới chính thức khai mạc rầm rộ đài Bolsa TV tại Los Angeles?

Có lẽ đây là thời điểm mở màn cho 1 cuộc diện đối đầu mới, trước chuyến đi VN của Obama vào tháng tới !?

Tôi tiên đóan là cuộc đấu tranh quốc cộng sẽ phải biến thái với 1 địch thủ lộ diện, vượt trội chúng ta về tài chánh và được luật pháp bảo vệ.

Ta phải thích ứng việc đối phó ra sao đây? Khó quá !

Tôi viết đôi lời tâm sự cùng bạn:

Thành ơi!
Đã từ lâu, tôi chỉa mủi dùi ” Dân vận ” về trong nước.
Thấy diễn đàn nào có người trong nước đọc như danlambao
bất kể thuộc khuynh hướng nào cũng xôm vô đía tía lia.
Vấn đề là do đồng bào trong nước: Đó mới là căn bản.
Ai nói tôi quê mùa, không biết ” Quốc tế vận “, tôi xin nhận chịu.
Tôi chỉ biết một điều: Việc nước mình, mình lo
Không ai lo cho mình đặng: Aide- toi, le ciel t’aidera.
Hễ đầu xuôi thì đuôi lọt!
Thử thời chúng ta vận động được cuộc cách mạng đích thật,
thì khi đó Mỹ mẽo, Tây tà gì cũng nhảy dzô giữ chỗ.
Chỉ e là lại bị người ta khuynh đảo nữa thôi!!!
Tôi chỉ đau xót một điều: Thế hệ ” Phục Quốc can trường ”
Những người hào kiệt anh em của thế hệ chúng ta
ngày nay già yếu bị triệt tiêu không còn hậu duệ!
Chỉ còn trông chờ thế hệ trẻ trong nước, nhờ truyền thông điện tử
thu nhận được nhiều thông tin TỰ THỨC TỈNH đứng lên chiến đấu.
Đó là niềm hy vọng mong manh cuối đời!

Cậu tôi là chiến sĩ Liên tôn Phục Quốc. Trước khi sa cơ bị tù khổ sai rồi tuyệt vọng tự tử, căn dặn cháu: ” Mình là con dân của Đất nước, thấy việc nghĩa hết lòng làm. Nên, hư, thành, bại Trời Đất biết “

Ngày nay trước vận nước đảo điên, nhân tâm ly tán, mỗi người chúng ta chỉ biết hết lòng làm việc phải làm để trả lại chút ơn Đất nước – Nghĩa đồng bào. Thế thôi!

                                         ………………………….

Từ Hong Kong Nancy Nguyen liên tưởng đến ngày 30-4-1975 cô viết “… Chợt liên tưởng đến Sài Gòn những ngày tháng cuối, vẫn có những con người quyết chiến đấu dù chẳng còn gì để bảo vệ, quyết xả thân, dù chẳng còn gì để cho đi được nữa. Tôi thực sự không còn lời nào để nói. Ngoài sức tưởng tượng của tôi mất rồi!…”

                             NHỮNG NGÀY CUỐI TRÊN ĐẤT ĐỒNG NAI

Sáng ngày 26 tháng tư, 1975, như đã hẹn trước với ông Hampton, Đại diện Tổng lãnh sự Mỹ tại tỉnh Biên Hòa, tôi đưa ông xuống thăm đồng bào tị nạn chiến cuộc tại Làng Cô nhi Long Thành, để ông khoản đải bia cho toán khoan giếng vì đã khoan giếng xong trước thời hạn dự liệu.

Tiển ông về, tôi di chuyển thẳng xuống khu khẩn hoang, lập ấpThái Thiện, Long Thành để xem xét việc tiếp nhận và phân phối gạo cho hai vạn đồng bào di dân tại nơi đây. Vì trên danh nghĩa, tôi là chỉ huy trưởng Khu Khẩn Hoang, Lập Ấp nầy nên Thiếu tá Lợi, Liên đoàn trưởng LĐ Địa phương quân, chịu trách nhiệm yếu điểm quân sự nơi đây trình bày: Liên đoàn hiện nay đóng cheo leo nơi đây. Nếu VC đánh bứt ngang Quận Long Thành thì 2 tiểu đoàn của ông đứt mất đường về. Vì vậy, ông nhờ tôi trình với Đai tá Tỉnh trưởng cho LĐ rút về tăng cường bảo vệ Quận lỵ Long Thành phải hơn.

Tôi nghe ông nói là hiểu liền, có điều có hai điều nan giải:

Một là, nếu Liên đoàn mà rút đi, bọn du kích địa phương tràn vô tàn phá, sát hại dồng bào thì làm thế nào?

Hai là, nếu LĐ mà rút thì 20 ngàn đồng bào sẽ kéo theo, sự thể sẽ giống như Lưu Bị rút binh khỏi thành Tân Dã, vừa rút quân vừa đèo theo hai vạn dân, lếch thếch tràn vào quận lỵ Long Thành hiện cũng đã tràn ngập đồng bào tị nạn thì nơi đó chắc chắn sẽ hỗn loạn.

Cho nên tôi cũng ừ ào cho ông bạn Lợi yên lòng, chớ trong bụng thì cũng đành coi hai tiểu đoàn của ông giống như tình trạng chiếc đồn côi Dân vệ ngày trước ở tỉnh Chương Thiện, tự lực cánh sinh khi đêm bị vc tấn công, ngoài tầm pháo cũng không phi yểm!

Về sau, đúng y như vậy, ngày 30 tháng tư, hai tiểu đoàn dựa lưng, giá súng tan hàng!

Xế chiều, nhìn lực lượng Dù từ phía Bà Rịa lũ lượt kéo pháo rút về, thấy lời nói của Thiếu tá Lợi càng thêm xác đáng.

Về tới nhà, cơm nước vừa xong, chưa được nghỉ ngơi thì điện thoại lại reo. Tin báo, một số đồng bào tị nạn từ Trảng Bôm mới kéo về tới trụ sở xã Bình Trước. Lại phải ra tới nơi lo thu xếp. Vừa về tới nhà đã nghe điện thoại reo inh ỏi. Trung tâm hành quân Tiểu khu báo: Xe tăng vc đã vào Quận lỵ Long Thành.

Tỉnh trưởng triệu tập phiên họp khẩn cấp, ban hành lệnh thiết quân luật 24/24, rồi ông đi bay để lo giải cứu Quận lỵ Long Thành đang bị xe tăng cs tràn ngập. Kéo hai ông cựu quận trưởng Công Thanh, lúc nầy là Tham mưu phó Tiểu khu và Đại úy Trưởng Ty NDTV qua nhà ngồi nhấm nháp chút thức ăn vừa bàn bạc tình hình. Hỏi: Liệu xe tăng cs xông vào được tỉnh lỵ không? TMP đáp: TK đã bố trí rào cản và commando car tại các yếu điểm, bọn nó có vào cũng phải đổ máu.

Sáng 27/4, ông Tỉnh trưởng gọi qua, bảo: Quận trưởng Long Thành và toán nghĩa quân cố thủ Dinh quận, dùng ống phóng M72 mà hạ được 5 chiến xa vc, rồi bị thương, rút vào căn cứ ĐPQ cầm cự. Ông đã cho trực thăng bốc được mấy thầy trò bị thương về Tổng y viện cộng hòa rồi. Bây giờ ông yêu cầu tôi cho xuất quỷ ứng trước 500 ngàn để lo công việc và ra thông cáo bãi bỏ lệnh thiết quân luật cũng như kêu gọi công chức đi làm việc bình thường vào sáng thứ hai 28/4/75.

Mọi chuyện tưởng im xuôi, nào ngờ chập tối ngày 27/4 lại có chuyện. Phòng viển thông gọi báo: Tỉnh đoàn cán bộ XDNT phụ trách cứu trợ đồng bào tị nạn chiến cuộc ở Làng Cô nhi Long Thành kêu cứu. Tôi vẫn đặt chiếc máy truyền tin TR20 trên xe nên mở liên lạc trực tiếp. Tỉnh đoàn phó tường trình: Đại úy Tỉnh đoàn trưởng lái xe ra bên ngoài quan sát, bị chiến xa vc ủi lật bên đường không biết tình trạng ra sao? Lực lương Dù đóng chặn ở ngả ba cầu Nước Trong đã rút đi. Bây giờ Tỉnh đoàn nằm chơ vơ không ai

bảo vệ, lại thêm xe tăng vc chạy ào ào bên ngoài vòng rào.

Tỉnh đoàn gồm trên 150 cán bô, trước tình cảnh như vậy, tôi quyết đoán không kịp chờ xin lịnh tỉnh trưởng : Lệnh cho tỉnh đoàn cuốn súng, tuần tự len lỏi vào đám đông đồng bào tị nạn rút về tỉnh. Để tránh ngộ nhận lại phải phái một toán cảnh sát dã chiến và xe cộ ra ngã ba Vũng Tàu đón nhận, tập họp đoàn cán bộ di chuyển về tỉnh.

Mười giờ đêm hôm ấy, toàn bộ tỉnh đoàn cán bộ XDNT về tới trụ sở còn nguyên vẹn!

Mười một giờ đêm, vừa về đến nhà đã nghe điện thoại reo. Phòng viển thông báo: Trung đội Nghĩa quân xã Phước Tân lại kêu cứu. Tôi ngạc nhiên hỏi: Sao anh em đó không gọi chi khu Đức Tu. Đáp: Không liên lạc được chi khu.

Tôi gọi trung tâm hành quân Tiểu khu, yêu cầu liên lạc, xin lịnh Tiểu khu trưởng thì nơi đây cũng không liên lạc được. Lại gọi Tham mưu rưởng Tiểu khu thì ông nầy vừa rên khừ khừ vừa bảo ông bịnh quá rồi, lại không dám quyết định việc gì. Trước sự thể như vậy, vì sinh mạng của trên ba chục Nghĩa quân, tôi cắn răng làm liều, mở máy liên lạc thẳng, hỏi: Tình trạng các cậu bây giờ ra sao rồi? Đáp: Xe tăng T54 vc đang chạy rì rầm trên đầu dốc 47. Nó mà đổ xuống thì tụi em tiêu, xin thẩm quyền cứu giúp! Tôi từ tồn bảo: Được rồi, bây giờ nghe tôi nói cho rõ đây. Gở máy truyền tin, cho trung đội di chuyển cặp theo quốc lộ, nhưng không quá gần đám đông đồng bào tị nạn đang kéo đi trên mặt lộ. Ra tới ngả ba Bến Gỗ phải quẹo vô đồn An Hòa Hưng tạm trú. Tuyệt đối không được đi thẳng ra ngả ba Vũng Tàu. Lực lượng Dù ngộ nhận bắn chết đó. Nghe rõ chưa? Đáp nhận rõ. Rồi, thi hành đi!

Sáng ngày 28/4, từ văn phòng nhìn về phía núi Châu Thới, chiếc trực thăng đang quần đảo, phóng rocket ì ầm, yểm trợ lực lượng dù đánh dẹp chốt đặc công vc ở chân núi. Xế trưa, chợt thấy anh Phụ tá hành chánh, hớt ha, hớt hải bước vô, chẳng nói, chẳng rằng, lấy bloc note viết: Đại tá bảo ông Phó đi gấp qua Dĩ An, xe tăng vc đã vượt qua phòng tuyến Trảng Bôm rồi! Tôi lặng lẽ lên xe rời khỏi nhiệm sở, đâu biết rằng đây là lần cuối cùng bước ra khỏi chỗ làm việc từ hai năm qua.

Đêm qua, vừa ký cái thông cáo gọi công chức di làm việc, bây giờ lại lặng lẽ ra đi nên không đành dạ, đành một lần nữa làm liều: Gọi máy lệnh cho công chức các Ty sở trở về nhà “chờ lệnh mới?!”

Đường ra xa lộ kẹt cứng vì đồng bào tị nạn kéo đi lũ lượt về phía tỉnh lỵ, lại thêm pháo vc nỗ ì ầm về phía văn phòng Quận Đức Tu. Mãi mới ra tới ngả ba Vũng Tàu. Nhìn về Bộ chỉ huy vùng 3 sông ngòi ở bên dưới cầu Đồng Nai, pháo vc đang nỗ dập tưng bừng. Hỏi anh em quân cảnh đang làm nút chặn ở ngả ba Vũng Tàu thì được biết: Từ nửa đêm tới giờ vc tiền pháo, hậu xung hai, ba bận mà BCH vùng 3 sông ngòi vẫn còn giữ vững được. Đang phân vân chưa biết tính sao để vượt qua cầu thì may sao một chiếc M113 ở phía Trảng Bôm đang chạy tới, bèn cho xe dọt kè theo qua cầu. Từ trên cầu Đông Nai nhìn xuống: Trên nóc bằng văn phòng VP/BCH/V3SN, một anh lính hải quân, đầu không nón sắt, mình không áo giáp, không công sự che chắn, không người tiếp đạn, một mình đơn côi, ghìm khẩu đại liên 12ly7, mắt đăm đăm nhìn về phía quân thù trong khi đạn pháo địch nỗ tung gạch ngói trước mặt. Trông anh lẫm liệt, quyết ý đem dây đạn cuối cùng đổi mạng với quân thù, bảo vệ danh dư người lính QLVNCH thế thôi!

Về tới Quận Dĩ An đã quá trưa, nhờ Chi khu gọi máy liên lạc Tỉnh trưởng mãi mà không được. Đợi đến xế chiều đành ra xã Bình An, định bụng đánh liều quay về tỉnh xem sao?

Ra tới nơi, thấy Trung úy cuộc trưởng, cuộc cảnh sát Bình An đang đứng bên rào cản, chận xe dừng lại, báo: Chốt đặc công vc mới được đơn vị Dù càn quét còn chưa xong, ông Phó một mình đi qua thật nguy hiểm. Xin chờ xem xét kỷ rồi sẽ liệu.

Đứng trên đầu dốc Châu Thới, nhìn về phía phi trường Biên Hòa, pháo vc nỗ ùng oằn, khói lửa tuôn cuồn cuộn! Nhín về phía tỉnh lỵ, ánh nắng chiều tà thoi thóp trên thành phố thân yêu bên kia sông Đồng Nai đang trong cơn hấp hối, thật não lòng!

Mười một năm về trước, khi đến xứ nầy là một thanh niên 27 tuổi, hăm hở với ước mơ góp phần xây dựng nơi đây là một vùng đất vốn trù phú và thịnh vượng, ngày càng thêm thịnh vượng. Ngày nay, ở tuổi trung niên, chịu trách nhiệm điều hánh công việc hành chánh trong vùng, đành bất lực nhìn về tỉnh lỵ đang chìm dần vào tăm tối.

Lần nầy, quay lưng đi là bỏ lại đàng sau bao nhiêu mộng ước chưa thành! Lòng buồn bả mường tượng tình cảnh ngày xưa, giặc Pháp đánh chiếm ba tỉnh Miền Đông:

                                                 “ Bến Nghé, của tiền tan bọt nước

                                      Đồng Nai, tranh, ngói nhuộm màu mây “

                                                     Nguyễn Nhơn

                         ( Tháng Tư, nhớ Quê hương Biên Hòa, thời lập nghiệp )

Quảng cáo/Rao vặt

1 Comment on Tâm sự cuối Tháng Tư

  1. TỬ THẦN THÁNG TƯ
    Tháng tư nguyệt kị tử thần Trần Dân Tiên Lãng cởi quần đi B bưng
    Ba mươi Ông Ké chúa rừng sơn lâm ba bị chùm hum bắt cọp Tầu
    Nga theo Lin bám đít trâu Mút Cu Hoa Thịnh Đốn râu Minh bọ ruồi
    Sài Gòn phỏng dái chín muồi muỗi bèo ca ngặc nắm đuôi Nguyễn Tất Thành
    Kít Sinh Dơ dáy bốc tanh
    Hoàng Sa bãi phẩn Cam Ranh Tập Cận Bình
    Gạc Ma băng qúy cửa mình
    Thăng Long tứ trụ tạo hình Mao Trạch Đông
    Háy Bành Lệ Viện tô hồng chổng mông Hà Nội úp lồng Đặng Xuân Khu
    Mút mùa vỗ béo kẻ thù Hồ Quang thiếu tá lá mơ cộng láng giềng
    Ba Đình thối địt Tế Điên Formosa hãm kim thiền thoát xác sâu
    Nguyễn Xuân Fuck quỷ kiến sầu Ốp ma diện hãi cao lầu mì Quảng Nam
    Bởi chưng gió cẳng tốt làm
    Minh Khai Nguyễn thị Bình Đàm Vĩnh Hưng Hòa
    Con hoang dưỡng tử trước tòa Hoài Linh vong tổ mừng khoa Minh bú buồi
    Quảng Bình cá chẳng đặng xuôi tôm cua chết yểu dây chuồi đồn côn an
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: