Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Toàn Quốc Xuống Đường

Trích: " Tệ nạn xã hội VN có lẽ gấp nhiều lần hơn những gì cô này kể ra. Tôi nghĩ là người dân không vô cảm đâu. Vấn đề là ở mức độ nào mà người dân giải quyết, không cứ là phải biểu tình mới là không vô cảm.

Ông Nguyễn Nhơn học chính trị nhiều, chắc có lẽ biết sự lợi hại của hình thức đấu tranh bằng biểu tình, thì người CS cũng ít nhiều biết vậy. Do đó, với trình độ của ông, ông có thể trình bày chủ đề biểu tình như thế nào theo các nghiên cứu khoa học cho có hiệu quả, để mọi người sẵn sàng hưởng ứng. Chứ bằng cách hô hào kiểu của cô Mã Tiểu Linh mà ông đưa ra, thì có lẽ chỉ xem qua rồi quên thôi, do lượng thông tin và lo toan cơm gạo hàng ngày luôn tràn ngập trong đầu óc mọi người.

Thưa quý vị, làm việc gì cũng phải suy tính cho có khoa học, chứ không thể ngu muội bốc đồng làm liều, nhằm tránh tổn hại nhiều cho người dân. Đây là trách nhiệm nặng nề của các nhà trí thức, để xứng với tầm vóc của mình đối với dân tộc. ( Huy Thai bàn về biểu tình )

Tôi không phải là học giả với ” tấm lòng Nhân bản Cao thượng, hòa hợp, hòa giải. “

Tôi cũng không phải là người hoài nghi ” chánh trị và tôn giáo ” là thủ đoạn lường gạt.

Tôi lại càng không phải là triết gia cả đời chỉ biết ” đốt đuốc đi tìm Chân lý! “

Ngày trước tôi là một chức việc nho nhỏ VNCH ráng học cho hiểu những kiến thức căn bản về quản trị hành chánh công quyền rồi tận tụy làm việc, lo cho tròn bổn phận của một công bộc Quốc gia.

Ngày nay, mất nước lưu lạc xứ người, nhìn về quê nhà nước Việt mến yêu, ngậm ngùi chia xẻ tình cảnh nghèo khổ bị áp bức, bất công của đồng bào ruột thịt sống dưới gông cùm hán ngụy việt cọng.

Hiện tại, trước nguy cơ mất nước, diệt tộc về tay hán cọng, đồng bào thức tỉnh vùng lên phản kháng.

Để hưởng ứng lời kêu gọi ” Toàn quốc xuống đường “, xin ghi lại đây vài nhận thức trọng yếu thông qua kinh nghiệm thực tiển của những cuộc biểu tình trong nước từ 5 năm qua.

 BIỂU TÌNH

Tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền viết:

“ Giành lại Hoàng Sa _ Trường Sa

Không phải bằng cách biểu tình “

Tôi dõng dạc đáp lời:

Trước hết PHẢI biểu tình
Muốn đánh đổ cs PHẢI BIỂU TÌNH
Dùng sức mạnh ĐÁM ĐÔNG
Thay thế cho súng đạn
Ngồi mà nói miệng tài
Nói hoài cũng như không
Bất cứ xưa nay và bất cứ ở đâu
Khởi phát và kết thúc Cách mạng
LUÔN LUÔN LÀ BIỂU TÌNH
Đó là chữ cụ thể của TOÀN DÂN NỔI DẬY
Năm 2011, biểu tình khởi phát bất ngờ
Ở Saigon 5-7 ngàn người
Sấm nỗ không kịp bưng tai
Bọn an ninh thành hồ xanh máu mặt
Chúng rút kinh nghiệm
Hè 2012 chúng dập tắt biểu tình thật tàn bạo
Hè năm nay khởi phát được vài trăm
Đã là may mắn lắm
Chừng nào lớp trẻ trong nước
Dứt khoát thoát ly hẳn ảnh hưởng
Của bọn trí thức già và nhất là bọn ” công thần cách miệng ”
Tự mình hoạch định và tiến hành biểu tình
Với mục tiêu khẳng định:
ĐÁNH ĐỔ CỌNG SẢN BÁN NƯỚC TRƯỚC
ĐÁNH ĐUỔI TÀU KHỰA CÚT KHỎI BIỂN ĐÔNG SAU
Như lời nguyền của tuổi trẻ Phương Uyên
Khi nào trong nước vận động kết hợp được
Lực lượng Nông dân mất đất
Công nhân thất nghiệp
Sinh viên ra trường không có việc làm
Tiểu thương mất chợ
Gộp lại chừng một vạn người

Chiếm lăng vệ sinh già hồ và khu Ba Đình
Liên tục trong mười ngày
Quảng trường kách mạng Ba Đình
Sẽ giống như Quảng trường xanh Tahrir Ai Cập

                         Nguyễn Nhơn

               ( Để ghi nhớ cuộc biểu tình

               Ngày 2 Tháng 6 năm 2013 )

                     NGHĨ GÌ VỀ CUỘC  BIỂU TÌNH Ở VĨNH YÊN?

Ngày 17 tháng 3, 2013, nỗ ra cuộc biểu tình rầm rộ ở thành phố Vĩnh Yên tỉnh Vĩnh Phúc. Hơn một ngàn đồng bào kéo nhau đưa quan tài của thanh niên Nguyễn Tuấn Anh,  nghi ngờ bị du đảng do con rễ chủ tich tỉnh thuê mướn sát hại, đi diểu quanh thành phố đòi thực thi công lý. Cuộc biểu tình  nầy mang bốn đặc điểm:

1/ Biểu tình kéo dài trong hai ngày liên tiếp.

2/ Khí thế quyết liệt, áp đảo khiến cho lực lượng CA cơ động bị vỡ đội hình, phải nhiều lần tái phối trí mà vẫn không ngăn chặn được làn sóng người tiến tới.

3/  Cán bộ CA  cao cấp từ bộ CA Hà Nội phải đích thân tới tại chỗ theo dỏi và xử lý, mặc dầu là vụ việc xãy ra ở một thanh phố nhỏ, cách Hà Nội 60 cây số.

4/ Lần đầu tiên, một tướng giám đốc CA phải chường mặt thắp nhang cho người chết và phân trần đôi lời với đoàn biểu tình.

Nhìn cuộc biểu tình Vĩnh Yên, nhớ lại cuộc biểu tình lịch sử ngày 5 tháng 6 năm 2011 tại Saigon, 5,000 – 7,000 đồng bào Đồng Nai, Bến Nghé, Bà Rịa, Vũng Tàu, Xuân Lộc, Bình Chánh, Tân An rồng rắn, lũ lượt kéo đi, đầu ra tới chợ Bến Thành, đuôi vẫn còn ở tận nhà thờ Đức Bà. Bọn CA “ còn đảng, còn mình “ vì bị đòn “sấm nỗ không kịp bưng tai” chỉ biết trơ mắt đứng nhìn.

Nếu như cuộc biểu tình Vĩnh Yên thành công nhờ ý chí quả quyết đòi thực thi công lý thì cuộc biểu tình Saigon lẫm liệt vì tinh thần yêu nước chống Tàu xâm lăng.

Tôi còn nhớ mãi hình ảnh một bé gái chừng 11, 12 tuổi gương mặt buồn bả nhưng mắt nhìn đăm đăm vào mặt ba người công an trẻ bên kia rào chắn ra chìu trách móc, trong khi các anh CA tay gồng bắp thịt giữ chặt rào chắn, nhưng mặt cúi gằm ra vẻ tủi thẹn, không dám nhìn thẳng mặt bé gái đứng đối diện.

Vậy đó “chánh nghĩa thắng gian tà” là như vậy đó!

Từ bấy đến nay chưa đầy 2 năm, thời gian nước chảy qua cầu tuy ngắn ngủi, tình thế xoay chuyển thật là mau.

Trước tiên là công cuộc tranh đấu của  nông dân chống cường quyền “cưởng chế” cướp đất, phá nhà.

Ngày 5 tháng giêng, 2012, tiếng súng hoa cải Đoàn Văn Vươn nỗ rền nơi cống Rộc, Tiên Lãng gây thức tỉnh cho phong trào dân oan mất nhà, mất đất. Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua, một gia đình đứng lên chống lại cái gọi là “cưởng chế” thu hồi đất đầm thủy sản.

Theo gương nhà họ Đoàn, ngày 24/4/2012, 700 già trẻ, bé lớn 3 xã Phụng Công, Cửu Cao, Xuân Quan , huyện Văn Giang dựng lều đương cự cường quyền chiếm đất. Hơn 3,000 CA cơ động, dân phòng, du côn đủ loại, trang bị tận răng, khiên thép, roi điện kể cà ống phóng lựu đạn hơi cay ào tới càn quét đám dân tay không tấc sắt, chỉ biết liều thân bám giữ đất! Tuy bị đàn áp tả tơi, nông dân Văn Giang vẫn không lùi bước, tiếp tục kéo xuống Hà Nội biểu tình khiếu kiện liên tiếp. Ban đầu là khiếu nại về tiền bồi thường đất đai. Về sau yêu sách đi vào trọng điểm: “Đòi  nông dân có ruộng cày”, nghĩa là đòi  “Quyền sở hữu ruộng đất”.

Theo gương Văn Giang, nông dân Dương Nội tuy ít người hơn, nhưng tổ chức co qui củ và hành động quyết liệt hơn. Lần cuối cùng, chỉ có 100 người mà với một mớ giẻ tẩm xăng, đe dọa hỏa thiêu đám chủ thầu thi công, khiến bọn chúng phải rút về.

Theo bản tin Bùi Hằng, ngày 14/3 vừa qua, Phó chủ tịch TP Hà Nội đã phải mở cuộc điều trần trước 7 đại diện nông dân Dương Nội. Nhưng đây là bẩy rập của bọn cáo Hà Nội: Chúng chỉ nói láo quanh co để các cái loa truyền thông của chúng hô hoán là nội vụ đã được thành phố giải quyết. Hiện nông dân Dương Nội lại phải kéo đi phản đối các cơ quan truyền thông loan báo sai sự thật.

Sơ lược qua ba trường hợp biểu tình với mục tiêu khác nhau để thấy rỏ hiệu quả của mỗi cuộc biểu tình và hiểu vì sao mà các cuộc biểu tình trở thành cách mạng lật đổ các chế độ độc tài từ cs Nga, Đông Âu đến các nước Bắc Phi, Trung Đông.

Trước hết, cuộc biểu tình đột khởi ở Vĩnh Yên. Mục tiêu ban đầu là xác nhận anh Nguyễn Tuấn Anh bị giết chớ không phải say rượu, té cống chết ngộp như pháp y xác nhận. Về sau là đòi truy bắt bốn tên nghi phạm. Cuối cùng là tố cáo con rễ và con gái chủ tịch tỉnh có liên can vào nội vụ, nghi ngờ là chủ mưu. Tóm tắt, cuộc biểu tình không đơn thuần là đòi công lý cho cá nhân. Nó tiềm ẩn nội dung chống cường hào ác bá, nghĩa là một tệ đoan dưới chế độ xã nghĩa.

Các cuộc biểu tình nông dân Văn Giang cũng vậy. Khởi thủy là vấn đề bồi thường đất đại bị cưởng chiếm. Cuối cùng xác quyết là đòi lại quyền sở hữu ruộng đất, tức là đánh thẳng vào trung tâm điểm của chế độ “Sở hữu toàn dân do  nhà nước đại diện quyền sở hữu”.  Đó là câu thần chú ngược ngạo mà ngụy quyền sắp đưa vào luật ruộng đất sửa đổi, thách thức thành phần nông dân phản kháng.

Tương tự, các cuộc biểu tình Dương Nội không đơn thuần là về giá biểu bồi thường. Trên biểu ngữ trang trọng trương lên trước các trụ sở tà quyền ghi rõ ràng là tố cáo cường hào Dương Nội tham nhũng, nghĩa là đâm thẳng vào vấn nạn của chế độ: Vấn đề Tham nhũng. Đây cũng là yếu huyệt của chế độ mà thuật ngữ chánh trị gọi là Nội xâm.

Tóm lại, các lực lượng chống “Cường hào, ác bá,” “chống Sở hữu toàn dân,” chống “Tham nhũng” hiện đang tiềm tàng, sôi sục trong lòng xã hội, chỉ chờ một thời cơ kích động là bộc phát.

Mùa hè 2011, sau khi 11 cuộc biểu tình chống Tàu xâm lăng lắng dịu, cô gái nhỏ Trịnh Kim Tiến ôm tấm ảnh người cha bị côn an đánh gãy cổ chết, đứng bên cạnh bà Thái thị Lượm và cô Thanh Tuyền, mẹ và vợ của công nhân Nguyễn Công Nhựt cũng bị côn an giết chết trong đồn, từ trong Nam lặn lội ra. Cả ba phụ nữ đơn côi đi tìm công lý giữa lòng thủ đô Hà Nội!

Cứ giả thử như sự kiện ấy xãy ra ngày hôm nay. Dựa theo kinh nghiệm của cuộc biểu tinh ở Vĩnh Yên, có thể đặt ra kịch bản như vầy:

Sau ba ngày tang lễ, thân nhân, họ hàng, bè bạn (biểu tình), chòm xóm chung quanh hiệp nhau đưa chiếc quan tài Trịnh Xuân Tùng đi ra trụ sở Tòa án Thành phố. Dẫn đầu là cô gái nhỏ Trịnh Kim Tiến ôm di ảnh cha tiến bước. Theo sau là mẹ con bà Lượm, Thanh Tuyền ôm di ảnh con, chồng yểm trợ. Khởi phát đám đưa tang chừng vài ba ngàn người. Khi đám tang diễn qua bờ hồ Hoàn Kiếm, vườn hoa Lý Thái Tổ, dân nghèo ở những khu lụp xụp phía sau các dinh thự và thương xá giàu sang tư bản đỏ, kéo ra nhập đoàn. Nhân số tăng lên năm bảy ngàn. Cùng lúc, giáo dân Thái Hà được tin, kéo đến. Khi đoàn người tiến đến “cái lăng cáo chết chưa chôn” Ba Đình, nhân số cũng dủ mười ngàn. Hiển nhiên dọc đường đi, côn an cơ động, dân phòng, xã hội đen đủ loại đã ra sức giàn đội hình ngăn cản. Nhưng cũng giống như ở Vĩnh Yên, chiếc quan tài dân oan Xuân Tùng khác nào chiếc thiết vận xa, lừng lững chọc thẳng vào đội hình của bọn “chỉ biết còn đảng, còn mình” mở đường cho đoàn đưa tang tiến tới.

Quan tài lúc nầy được đặt ngay trước cái lăng Hồ. Trịnh Kim Tiến bước lên thềm cao, cất cao giọng đọc bản lên án cường quyền Hà Nội giết dân và dõng dạc đòi tà quyền bắt tên thủ phạm Trung tá An đưa ra trước quảng trường Ba Đình xử quyết.

Đoàn người cương quyết cố thủ nơi lăng Ba Đình cho tới khi đạt được kết quả mới thôi.

Qua ngày hôm sau, đồng bào nông dân Dương Nội cụ bị nồi niêu song chảo kéo đến nổi lưa tiếp tế thức ăn, nước uống cho đoàn người cầm hơi tiếp tục cuộc chiến.

Ngày thứ ba, nông dân Văn Giang đã từng quen thuộc việc nấu cháo bằng chảo đụn trong sân trụ sở ngụy quyền, chuyên chở gạo thóc đến vừa nấu cháo tiếp tế vừa tăng cường lực lượng.

Cứ như vậy trong vòng một tuần lễ chớ không cần đến mười ngày như bên Ai Cập, bè lũ  14 tên cá tra Ba Đình hoặc thoái nhượng như Mubarak hoặc chờ Quân đội nổi dậy bắt, bắn bỏ như vợ chồng Ceausescu bên Lỗ Ma Ni.

Nếu như kịch bản nầy trở thành hiện thực thì bác Trịnh Xuân Tùng còn đáng ca ngợi hơn cả người anh hùng Bouazizi của xứ Tunisia.

Và cuộc Cách mạng Việt Nam còn lừng lẫy hơn Hoa Lài Ả Rập, bởi vì:

                                Hoa sen Việt Nam nở trên lò rực lửa hồng

                                                 Nguyễn Nhơn

XUỐNG ĐƯỜNG

Xuống đường, xuống đường

Đập tan mọi xích xiềng

Quyết kết đoàn tiến lên giành chánh quyền

Việt Nam quê hương ta

Sống nô lệ 70 năm qua (*)

Nào vùng lên thanh niên ơi

Đất nước gọi vang nơi nơi

Vùng tiền phong

Quyết võ trang tranh giành cuộc sống

Cầm tầm vong, cầm gạch đá

Dù tử sanh ta nào sá

Giành lấy chánh quyền về tay nhân dân

(*) Ghi chú: Tác giả bài hát là Huỳnh Minh Siêng, tức Lưu Hữu Phước.

Đực Làng Bưng Cầu chỉ mạn phép cải biên một câu:

Miền Nam quê hương ta sống nô lệ bao năm qua “

Thành: VIỆT Nam quê hương ta sống nô lệ ” 70 “ năm qua

Quảng cáo/Rao vặt

2 Comments on Toàn Quốc Xuống Đường

  1. NGÀY CỦA MẸ
    Bốn thiên niên kỷ một ngày con nằm với mẹ giữa bấy sói côn an
    Dùi cui cảnh sát chiếng làng
    Song còng chiềng chạ đảng ban ơn dân phòng
    Formosa ngã hồng phong môi trường nhiễm độc trong lòng trẻ ấu thơ
    Nhân sinh con nít như tờ
    Giấy trong trắng đã nhuộm dơ đỏ nhựa tràm
    Máu đầu loang lổ không cam
    Mẹ ơi con có biết làm tội gì đâu
    Củ Chi lỗ mũi ăn trầu hàm răng xĩa thuốc ba Tầu lén đem qua
    Thăng Long không phải quan tòa
    Cho bầy chó Chệt kê toa huyết ngao sò
    Mẹ ơi con thấy mắt lòa Đống Đa Hà Nội thờ cha Tập Cận Bình
    Tía con túi bụi mưu sinh
    Bãi sình Vũng Áng Ninh Bình chừ đắp mô
    Phải chăng quỷ ngọa cũi mồ
    Bỗng dưng thèm thịt nước Hồ Đinh La Thăng
    TÂM THANH

    Like

  2. VĂN HÓA CÔN AN
    Bắc kì ní nuận nổ đen
    Đồng Xuân bán cá tắt đèn đèo Cù Mông
    Đông Ba tới bến buôn chồng
    Đi B bưng vác rắn rồng Mao Trạch Dông
    Bến Thành Chợ Thịt lười trồng Đinh La Thăng đóng cửa lồng đát phương nam
    Ba Đình tứ trụ tốp làm
    Hàm Rồng Cái Nước củi tràm Gừa Hàm Luông
    Hồ Quang Phúc Kiến thuồng luồng đệ tam quốc tế Y khuôn Đặng tiểu Bình
    Doan Ngân Phóng xạ Quảng Ninh
    Quảng Bình Vũng Áng làm tình Trần Đại Quang
    Bạch my thần giáo chu toàn
    Khách Choang đại bảo lăng loàn Hồ Tập Chương
    Sài Gòn bơ sữa ngoan cường Đỗ Mười Các Chú chục thương quỷ vô thường
    Cửu Long hậu sản bất lương
    Côn an văn hóa chiến trường thúi địch dân
    Dở ngu lẫn lú dại đần hán nô sức mấy học cần đức dục chuyên
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: