Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Bắc Thuộc Formosa & Đại Nạn “Công An Phiệt”

Ngày 19 tháng 5 năm 2016

H,

Vào ngày 17/2/1979 Đặng Tiểu Bình, Cố vấn tối cao kiêm Chủ tịch Quân ủy Trung ương ĐCSTQ đã ra lịnh xua 600.000 quân Tàu tràn qua 6 tỉnh biên giới phía Bắc VN để xâm lược VN;

nhưng ý đồ xâm lăng của Đặng bị quân dân VN ngăn chặn, gây thiệt hạn ngặng nề về cả hai phía. Báo Quân đội Nhân dân của CS Việt Nam ước lượng tổng thương vong của quân Trung Quốc (TQ) là 62.500 người [theo Russell D. Howard thì quân Trung Quốc thương vong 60.000 người, trong đó số chết là 26.000]; làm tiêu tốn khoảng 1,3 tỷ USD và ảnh hưởng lớn tới quá trình cải tổ kinh tế của TQ. Phần Việt Nam có hàng nghìn dân thường chết và bị thương, theo tạp chí Time thì có khoảng dưới 10.000 lính Việt Nam thiệt mạng, bị TQ bắt khoảng 1.600 tù binh trong tổng số hơn 50.000 quân Việt Nam tham chiến tại mặt trận Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn. Cuộc chiến cũng đã gây ra những thiệt hại nặng nề về kinh tế cho Việt Nam: các thị xã Lạng Sơn, Cao Bằng, thị trấn Cam Đường bị hủy diệt hoàn toàn, 320/320 xã, 735/904 trường học, 428/430 bệnh viện, bệnh xá, 41/41 nông trường, 38/42 lâm trường, 81 xí nghiệp, hầm mỏ và 80.000 ha hoa màu bị tàn phá, 400.000 gia súc bị giết và bị cướp; khoảng một nửa trong số 3,5 triệu dân bị mất nhà cửa, tài sản và phương tiện sinh sống.

Mặc dầu cả hai bên VC và TQ đều tuyên bố chiến thắng; nhưng trên thực tế, quân Trung Quốc đã rút lui [tức thua], tuy vẫn còn chiếm đóng khoảng 60 km2 lãnh thổ Việt Nam kiểm soát trước khi chiến sự nổ ra. Tại một số nơi như khu vực quanh Hữu Nghị Quan gần Lạng Sơn, quân Trung Quốc chiếm đóng các lãnh thổ có giá trị biểu tượng quan trọng. Tại các nơi khác, quân Trung Quốc chiếm giữ các vị trí chiến lược quân sự, làm bàn đạp, để từ đó có thể tiến đánh Việt Nam. Do vậy, VC vội vàng viết lại Hiến pháp và năm sau cho phổ biến bản Hiến pháp năm 1980 với lời nói đầu khẳng định:

Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Cam-pu-chia. Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây Nam và chống bọn bá quyền Trung Quốc ở biên giới phía Bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình.” [GG in đậm và gạch dưới]

Nhưng, Việt Nam tiếp tục bị cô lập thêm mười năm nữa trên trường quốc tế. Nền kinh tế yếu kém và bị Mỹ cấm vận phải phụ thuộc vào sự giúp đỡ của Liên Xô. Tình hình kinh tế miền Bắc Việt Nam tệ hại đi rất nhiều. Trong lúc đó Lê Duẫn, người quyết liệt chống bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc qua đời vào tháng 7 năm 1986, tạo điều kiện cho Ban lãnh đạo mới cho rằng:

“Đảng Cộng sản Liên Xô đứng đầu là Gorbachev là xét lại, chỉ có Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc mới kiên trì con đường xã hội chủ nghĩa, kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin. Các nước XHCN Đông và Trung Âu không còn nữa, Liên Xô mất quyền lãnh đạo, sắp tan rã, Việt Nam đứng trước nguy cơ mất chỗ dựa về nhiều mặt (chính trị, kinh tế, quốc phòng) cần phải tìm chỗ dựa mới, và Trung Quốc là đối tượng thích hợp nhất. Do đó cần phải tích cực đáp ứng một số yêu cầu của phía Trung Quốc nhằm nhanh chóng bình thưòng hoá quan hệ với họ.” [GG in đậm và gạch dưới]

Thế là, như cố Ngoại trưởng Bộ Ngoại giao VC Nguyễn Cơ Thạch nhận định: “Một thời kỳ Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!” Đúng vậy, để giải quyết vấn đề, “Ngày 20/5/1987, Bộ Ngoại giao có làm tờ trinh lên Bộ Chánh trị xin sửa đổi lời nói đầu của bản Hiến pháp 1980, bỏ chỗ nói Trung cộng là kẽ thù trực tiếp và nguy hiểm nhất. Mãi tới 26/8/1988, Quốc Hội mới thông qua dự luật nầy” [xem hồi ký Trần Quang Cơ]; và VC lại viết thêm một Hiến Pháp nữa xóa bỏ lời mở đầu của Hiến Pháp cũ, dọn đường cho Thỏa ước Thành Đô năm 1990, theo đó:

Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”; và “Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN ‘giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc’.”

Từ đó, TQ tạm thời ngưng chuyện xâm lăng VN bằng biện pháp cứng [quân sự, như năm 1979] và chuyển qua xâm lăng bằng biện pháp mềm theo từng bước ép CSVN, cho chúng được:

  1. Thuê hàng trăm ngàn héc ta rừng đầu nguồn ở các tỉnh biên giới chiến lược phía Bắc với thời hạn lâu dài 50 năm?
  1. Thực hiện dự án bauxite ở Cao nguyên Trung phần, một vị trí chiến lược ngồi trên nóc nhà Đông Dương, vừa có số quân nhiều sư đoàn ém dưới dạng công nhơn, vừa làm ô nhiễm môi sinh, tạo cơ nguy diệt chũng dân tộc Việt, từ người Thượng ở cao nguyên cho đến người kinh ở các cánh đồng bên dưới các con suối, con sông theo dòng nước chảy và theo mạch nước ngầm…
  1. Cho các công ty TQ trúng đến 90% các gói thầu bao gồm cả thiết kế, mua sắm, xây dựng… với hàng chục ngàn người Tàu vào làm lao động phổ thông…
  1. Để cho thương nhân và các doanh nghiệp TQ tự tung tự tác trên khắp lãnh thổ VN, lừa đảo nông dân Việt, lũng đoạn và phá hoại nền kinh tế Việt, tràn ngập lượng hàng độc hại gây bịnh tật, suy ngược sức khỏe, và góp phần diệt chũng dân tộc Việt trong tương lai không xa…
  1. Thành lập các thị trấn coi như chỉ dành cho người Tàu cư trú, tự tung tự tác coi như lãnh thỗ của chúng, cưới vợ Việt, sanh con làm người Tàu… Dân Tàu qua Việt không cần Visa nhập cảnh.
  1. Trong dịp Tập Cận Bình qua thăm VN, người ta đã thấy trên cờ Trung cộng có thêm một ngôi sao thứ sáu, ám chỉ đó là VN; một thứ chuẩn bị cho năm 2020, thực hiện đúng Thỏa ước Thành Đô.
  1. Để dễ dàng cho việc Hán hóa VN, Nguyễn Phú Trọng đã cho người Việt gốc Hoa Hoàng Trung Hải vào Bộ Chánh Trị và đưa hắn về làm Bí thư Thành ủy Hà Nội, để chuẩn bị tiến trình Hán hóa Hà Nội, rồi toàn miền Bắc. Được biết thành tích của Hoàng Trung Hải trong thời gian qua được ghi nhận như sau:
  • Là một Phó Thủ tướng được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao trực tiếp phụ trách các bộ: Công Thương, Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn, Xây dựng, Giao thông – Vận tải, và Tài nguyên – Môi trường. Đồng thời cũng là:
  • Chủ tịch Hội đồng quốc gia về tài nguyên nước;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các Dự án trọng điểm về dầu khí;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Tổ chức điều phối phát triển các Vùng kinh tế trọng điểm;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà ở và thị trường bất động sản;
  • Trưởng ban Ban Chỉ đạo Quy hoạch và Đầu tư Xây dựng Vùng Thủ đô Hà Nội;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án trọng điểm ngành Giao thông vận tải;
  • Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước Dự án Điện Hạt nhân Ninh Thuận;
  • Trưởng ban Ban chỉ đạo Nhà nước Dự án Thuỷ điện Sơn La;
  • Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước Xây dựng Bảo tàng Lịch sử Quốc gia;
  • Trưởng ban Ban Chỉ đạo Xây dựng Nhà Quốc hội; Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về điều tra cơ bản tài nguyên – môi trường biển;
  • Trưởng ban Ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch điện VI;
  • Trưởng ban Chỉ đạo Nhà nước về Quy hoạch Phát triển Điện lực Quốc gia;
  • Trưởng ban ODA (Viện trợ Phát triển Chính thức) Quốc gia;
  • Chủ tịch Uỷ ban An ninh Hàng không Dân dụng Quốc gia;
  • Chủ tịch Uỷ ban Quốc gia Tìm kiếm Cứu nạn, v.v.

1

Hoàng Trung Hải cũng góp phần quan trọng trong việc đưa Formosa vào Vũng Áng, vùng đất chiến lược của Hà Tỉnh, với thời gian thuê đất lên tới 70 năm, được coi như môt tô giới của Tàu trên đất Việt.

Biệt chú: Xin xem thêm hình ảnh một người Tàu ứng cử vào Quốc hội Việt [đính kèm].

Được biết Formosa là một dự án mang danh ban đầu có 100% vốn Đài Loan, nhưng sau đó chuyền tay qua TQ theo như tiết lộ trên trang web Trần Đại Quang [tên của Đại tướng công an, Chủ tịch nước]. Đây là một đại họa. Trước mắt nó đang gây thành nạn cá chết khủng khiếp, không chỉ ở bờ biển miền Trung mà còn lan dài đến Phú Quốc. Cá không chết cũng nhiễm độc. Cá nhiễm độc được làm nước mắm, nước mắm cũng nhiễm độc. Nước biển nhiễm độc được làm muối, muối cũng nhiễm độc… Nước mắm và muối thì gởi đi khắp nơi, từ quốc nội đến hải ngoại… khiến có nhiều gia đình hối hả đi mua nước mắm, mua muối để dành… Nó cũng khiến nhiều người trả vé máy bay về VN vì sợ ăn uống bị nhiễm độc. Do đó Formosa là thứ “độc tố đỏ” [xin xem lại Thư Cho Con ngày 7/5/2016] gây thành “thảm họa diệt chủng” dân tộc Việt, trong thời gian không lâu, như bọn Tàu đã thực hiện với các tộc Mãn, Hồi, Mông, Tạng [xem phụ đính 1], trước khi đại họa Bắc thuộc, bắt đầu từ năm 2020, theo Thóa ước Thành Đô. Nó được một nhà thơ ẩn danh sáng tác bài thơ “Qua Đèo Ngang” đính kèm:

1

Chưa hết, đại họa Formosa còn di căn thê thảm, ảnh hưởng đến sức khỏe và sự sống của con người dân Việt, không thua gì di căn của chuyện nhiểm phóng xạ nguyên tử, mà tai nạn từ lò nguyên tử Chernobyl, thuộc nước Cộng hòa Sô Viết Ukraine [lúc đó cũng theo cộng sản], năm 1986, 30 năm trôi qua rồi hậu quả tai hại tới nay chỉ khắc phục được một phần rất nhỏ [xem phụ đính 2].

Tuy nhiên, chuyện di căn nhiễm độcdi lụy diệt chủng là chuyện lâu dài, về sau. Còn thảm họa trước mắt của Formosa là chuyện “Công An Phiệt”. Đó là chuyện công an và côn đồ thanh niên xung phong đàn áp dã man người biểu tình đòi “Cá cần biển sạch” và “Dân cần minh bạch”… Giáo Già không thể không đau lòng khi nhắc lại chuyện người dân cả nước, từ Hà Nội vào Sài Gòn, và nhiều nơi khác, trong 3 ngày biểu tình, 1, 8 và 15/5/2016 vừa qua. Họ đã bị các lực lượng công an, côn đồ, dân phòng, thanh niên xung phong đánh đập tàn nhẫn, đến đàn bà trẻ thơ chúng cũng không tha. Xin xem hình ảnh tiêu biểu như Bà Hoàng Mỹ Uyên và con gái bị đánh đập đổ máu.

Giáo Già xin ghi lại đây nguyên văn lời tường thuật của nhà báo Mạnh Kim, tại thành phố HCM, một người có tham gia cuộc biểu tình viết trên trang cá nhân: “Những người biểu tình đứng đầu hàng bị bắt liên tục, bất luận là ai, kể cả phụ nữ. Khoảng 10g, tôi nghe các bạn tôi hét lên thất thanh: ‘Bee bị đánh, Bee bị đánh!’. Chen vội đến đó, tôi thấy một bên mặt Bee bầm tím. Cô khóc tức tưởi: ‘Em bị xô té rồi tụi nó đạp lên mặt em. Tụi nó nắm tóc bé Saphire định bắt luôn nữa!’. Saphire, bé gái 10 tuổi, con của Bee, đã nói với mẹ rằng hôm nay con muốn theo mẹ đi biểu tình, con muốn biển sạch, con muốn môi trường trong lành, con muốn ăn cá không bị nhiễm độc… Hôm nay, ước muốn đơn giản của một bé gái đã được đáp trả bằng những cái giật tóc, những cái xô ngã nhào, và cú đá hung bạo vào mặt mẹ cháu. Ôm Saphire, tôi hỏi cháu, con có sợ không. Cháu lắc đầu...”

Cái tàn nhẫn của công an và côn đồ không chỉ có tại hiện trường, mà còn thể hiện tại nơi chúng giam giữ người biểu tình hay đi đường ngang qua đó. Theo tường thuật của những người được thả ra thì “có nhiều người hỏi lý do chính đáng để bị giam, thì không được trả lời, và bị dùng roi điện và dùi cui để trấn áp.”

Cũng vậy, theo tường thuật của Tuấn Khanh, được trích đăng trên các trang mạng, ngày 17/5/2016, Giáo Già xin trích đăng nguyên văn:

“Một bạn tên Thành vừa cho biết về Trại TTHTXH 463 Nơ Trang Long như sau:

Em ra khỏi TTHTXH Nơ Trang Long khoảng 2h30 sáng 16/5, trước lúc em về thì em nhớ có 8 người bị đưa vào trong khu vực riêng. Một anh vừa xuống xem bus đã bị 1 đám CA lôi vào rất dã man, 1 cô trung niên sau khoảng 2 tiếng ở ngoài “không hợp tác”, đã bị 4 đứa học viên nữ ở đó lôi vào trong (tầm khoảng 22h và sau đó thỉnh thoảng nghe cô la…) em đoán cô là người SG.

Tầm khoảng 1h sáng thì chúng đưa 6 người ở tỉnh vào trong (trong đó có 1 anh rất kiên cường, anh mặc áo sơ mi trắng bị đánh rách cả phần lưng áo và mặt bị bầm, 1 chị ở Tiền Giang áo trắng quần đỏ, nón đỏ…) Ngoài ra em còn nhớ được 1 anh 37 tuổi ở Củ Chi (tóc anh bạc trắng).

Em thấy 1 thằng cơ động đem 2 cây gậy chích điện vào trong và sau đó có nghe tiếng gậy phóng điện. Tầm khoảng 1h thì có 1 nhóm gần 20 người bị bắt đưa vào (chúng hung hăng với nhóm này hơn nhóm đầu tiên lúc em bị đưa vào), có lẽ vì lúc này ở đây ko còn đông người nữa…

Đó là những gì em nhớ được trước lúc em bị đưa về CA Phường, hiện giờ thì điện thoại của em vẫn còn đang bị giữ (chúng hẹn em ngày mai lên CA phường Phạm Ngũ Lão để làm việc)…. Giờ giấc có thể em nhớ không chính xác (chênh lệch khoảng nửa tiếng)”.

Bi đát hơn, FB Trang Nhung Nguyễn, ngày 17-5-2016, ghi lại nguyên văn như sau:

Vẫn là lời kể của cô gái bị công an bắt vào Trung tâm Hỗ trợ Xã hội và bị giữ tại đây hơn một ngày chỉ vì chụp hình hôm 15/5. Đây là một câu chuyện về sự bất khuất.

VÙNG LÊN HAY CÚI XUỐNG?

Trên đời này có một loại cam kết là: tôi hứa sẽ xoá tất cả ảnh có liên quan đến đám đông tụ tập biểu tình tại bất cứ đâu trong bất kì hoàn cảnh nào. Điều này do tôi hoàn toàn tự nguyện, không hề chịu bất cứ sự ép buộc nào. Tôi cam đoan sẽ chịu mọi trách nhiệm pháp lý nếu hình ảnh do tôi chụp được phát tán trên phương tiện thông tin đại chúng. (Kí tên…)

Tôi buộc phải làm tất cả những gì chính quyền địa phương yêu cầu, dù nó trái với sự thật, trái lương tâm và bất đồng trong suy nghĩ. Nghĩ mình thân thấp cổ bé họng, “thứ dân” sẽ được sống cuộc sống của thứ dân, nhưng nếu tôi chống lại, “điêu dân” sẽ phải trả giá nặng nề cùng dòng họ! Tôi không biết mình cúi đầu trước họ thì tôi có nhu nhược, yếu hèn quá không? Khi mà những người cứng rắn chống lại họ phải trả cái giá quá đắt cho bản thân và gia đình.

Tôi hữu duyên biết được anh T, quê Long An, bị bắt, đánh, nhốt, tra tấn bằng nắm đấm, dùi cui và roi điện tại trung tâm bảo trợ cái gì đó.

Những ghi chép về các anh hùng dân tộc bất khuất tôi đã đọc nhiều, nhưng chứng kiến người thật việc thật trước mắt tôi muốn quỳ xuống cảm phục anh. Lại mong anh đừng cố chống đối họ, khi áo anh rách bươm, máu nhuốm loang lổ, dấu ấn chiếc đồng hồ in trên cổ tay anh, máu đã khô tự bao giờ… Vậy mà trong mắt anh, tôi thấy một niềm tin bất diệt bừng sáng, anh tin đến một ngày dân tộc này hoàn toàn vĩnh viễn không còn cảnh như hôm nay! Đổi lại những câu chất vấn, anh nhận được những trận đòn chí mạng, tiếng roi điện lốp bốp vang lên, dáng anh xiêu vẹo rồi, mà khí chất không sụt giảm… Đến hôm nay anh vẫn chưa được thả, tôi có thể tưởng tượng được những chuyện anh đang trải qua, nhưng tôi giúp anh bằng cách nào khi thân tôi còn chưa xong?

Vùng lên thì bị đạp xuống, còn cúi xuống như tôi thì bị chà đạp! Ai hãy cho tôi biết: Tôi phải làm gì để lấy lại Quyền Con Người của đồng bào mình? Làm gì để những mất mát, đau đớn, tủi hờn, căm giận của những người có tâm với xã hội này được buông xuống đây? Phải làm gì để mỗi người mỗi tối trước khi đi ngủ không còn lo lắng điều gì và mỗi sáng thức dậy không phải thở dài? Khi tôi phải ẩn thân, phải cúi xuống thu liễm cảm xúc và giấu đi nước mắt, tôi chỉ làm được có vậy. Nhưng tôi biết, vẫn còn các bạn!

1

Song hành với Hà Nội, Sài Gòn, và nhiều nơi khác, tin được đài RFA phổ biến cho biết: Vào ngày Chúa Nhật 15 tháng 5 vừa qua, dưới sự đồng hành của hai linh mục Têphano Trần Đình Tề và JB Nguyễn Đình Thục, quản xứ Song Ngọc thuộc huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An hàng ngàn giáo dân tuần hành đòi nhà nước công bố nguyên nhân ô nhiễm môi trường và có biện pháp bảo vệ người dân trước hiểm họa cá chết hàng loạt gây khó khăn cho sinh hoạt và sức khỏe người dân tại địa phương [Xem hình Linh mục JB Nguyễn Đình Thục và giáo dân Giáo Xứ Song Ngọc GP Vinh biểu tình đòi biển sạch – tôm cá sạch hôm 15/5/2016].

Bên cạnh đó, chuyện “Cá Chết”, và công an tàn nhẫn đàn áp các cuộc biểu tình, cũng vang động khắp thế giới. Bản tin được Trà Mi đưa lên đài VOA, ngày 19/5/2016, cho biết: Tổ chức Theo dõi Nhân quyền quốc tế Human Rights Watch, Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á Châu, nhận xét rằng “Nhà cầm quyền Việt Nam tự phơi bày những vi phạm nhân quyền tồi tệ qua chiến dịch đàn áp thô bạo các cuộc tuần hành ôn hòa vì thảm họa môi trường miền Trung”.

Đồng thời, Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, người bị bắt hôm 15/5, sau cuộc tọa kháng ôn hòa trên phố đi bộ Nguyễn Huệ, Sài Gòn, chia sẻ với VOA Việt ngữ: “Trong việc xử lý phản ứng của người dân, nhà nước làm rất dữ dội, đàn áp triệt để. Ngày 1/5 họ còn sơ hở để lọt ra nhiều người, nhưng ngày 8/5 và ngày 15/5 là hoàn toàn triệt để. Họ chia cắt thành phố bằng hàng rào, cấm hẳn những đoạn đường nghi là sẽ có xảy ra biểu tình hay tọa kháng. Ví dụ hôm 15/5, vì tôi tuyên bố tọa kháng mà người ta ngưng hết hoạt động cả trục đường Nguyễn Huệ và ra thông báo là tuyến đường đang sửa chữa. Họ rào hết, không cho bất cứ ai bước vào đại lộ Nguyễn Huệ.” Ông nói thêm: “Người biểu tình không gây rối trật tự trị an. Đó là những người đi rất ôn hòa, chỉ nói lên nguyện vọng của họ yêu cầu nhà nước minh bạch trong việc xử lý vụ cá chết. Nhưng cách ứng xử của nhà nước lại trái ngược hẳn, dùng bạo lực trấn áp. Không phải nhà nước sợ gây rối loạn trật tự trị an, mà họ sợ những cái sâu xa khác, sợ người biểu tình ngày càng đông lên áp lực nhà nước phải trả lời lý do gây thảm họa cá chết. Họ sợ phải trả lời câu hỏi đó, cho nên không muốn cho người dân đi biểu tình ngày càng đông lên.” Và ông dự đoán các cuộc tuần hành vì môi trường sẽ tiếp diễn trong những ngày tới dù có thể nhà chức trách sẽ đàn áp khốc liệt hơn, với lý do bảo đảm an ninh cho chuyến thăm của Tổng thống Mỹ tới Việt Nam. Đồng thời ông cũng bày tỏ hy vọng chuyến thăm của ông Barack Obama sẽ mang lại những tác động tích cực, trong đó có vấn đề nhân quyền VN.

Riêng bài “Xã luận BNS TDNL số 243”, của Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận, phổ biến ngày 15/5/2016, cũng cho biết thêm: “Tăng đoàn Giáo hội PGVNTN cực lực phản đối hành vi độc hại của Formosa, lên án sự vô trách nhiệm của nhà cầm quyền và yêu cầu nhà cầm quyền phải có hành động hiệu quả và kịp thời. Đòi hỏi nhà cầm quyền sớm xác định nguyên nhân và thủ phạm gây ra hiểm họa. Nhanh chóng có biện pháp xử lý môi trường, khắc phục thảm họa, giúp đỡ hữu hiệu để người dân khôi phục sản xuất. Truy cứu trách nhiệm đối với kẻ phạm pháp và có biện pháp chế tài thích đáng để ngăn ngừa những hiểm họa tương tự trong tương lai” (27-04-2016)… Nhiều luật sư đã phải xót đau lên tiếng (Thư ngỏ gởi lãnh đạo Tp. HCM ngày 09-05-2016): “…Điều chúng tôi và nhiều người dân phẫn nộ nhất là khi diễn ra 2 cuộc biểu tình vào ngày 1-5 và ngày 8-5-2016, các lực lượng Công an làm ngơ để nhiều người mặc y phục xanh mũ vải và y phục xanh mũ sắt cùng những người khác mặc thường phục trấn áp, bất bớ, đánh đập, gây thương tích cho người biểu tình. Những người này rõ ràng không phải là lực lượng công lực và thi hành công vụ theo luật. Chúng tôi cho rằng những người này hành động như những kẻ côn đồ, vô pháp, đánh người và bắt giữ người trái pháp luật, không thể chấp nhận trong một xã hội có pháp luật! Chúng tôi yêu cầu quý Ông làm rõ những kẻ hành động vô pháp này thuộc lực lượng nào, ai ra lệnh cho họ làm trái pháp luật? Đây có phải là âm mưu của nhóm người nào đó muốn vô hiệu hoá pháp luật ở TP. HCM? Chúng tôi đề nghị quý Ông chỉ đạo các cơ quan chức năng xử lý nghiêm những hành động sai trái theo đúng pháp luật”.

Tất cả đều cho thấy mặc dầu công an có đủ mọi phương cách đàn áp, người biểu tình tự phát, đặc biệt là giới trẻ, thành phần trí thức, sinh viên… vẫn không khiếp sợ, nên, chưa biết vài ngày nữa, tức Chúa nhựt tới đây, ngày 22/5/2016, sẽ có thêm cuộc biểu tình nào nữa, cùng lúc với việc tẩy chay cuộc bầu cử [chưa tiến hành đã thấy gian lận] hay không. Nhưng, ngày 18/5/2016, trên các mạng đã đăng bài “5 Lý Do Vì Sao Chúng Ta Nên Đi Biểu Tình” của “Vlog – Trung Nghĩa – Posted by adminbasam on 18/05/2016”, được Ngọc Thu đánh máy như sau:

1- Biểu tình là quyền hiến định của bạn, đã được quy định bởi hiến pháp điều 69: “Công dân có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Nếu biểu tình đã là quyền căn bản của các bạn, theo hiến pháp quy định, thì không ai có quyền cho phép bạn được làm điều đó cả. Chỉ có việc là luật pháp được phép quy định là nó sẽ xảy ra như thế nào thôi. Mà rõ ràng rằng ở VN chưa có một bộ luật nào quy định việc biểu tình. Điều đó có nghĩa là bạn có quyền biểu tình bất cứ khi nào mà bạn thích.

2- Để đòi hỏi sự minh bạch của chính quyền. Sự việc đã xảy ra cả tháng trời rồi, thế mà chính quyền vẫn chưa đưa ra câu trả lời. Tôi không nhất thiết nói rằng chính quyền đang chủ động bao che cho ai đó. Nhưng điều tôi đang nói ở đây, chúng ta là những người công dân, chúng ta phải tạo một áp lực nào đó để chính quyền thật sự lắng nghe và bắt tay vào làm việc. Các bạn biết rồi đó, nạn quan liêu ở nước ta nghiêm trọng như thế nào. Trong chính trị học, chúng ta có một câu tiêu đề rằng: Quyền lực có xu hướng tha hóa; quyền lực tuyệt đối thì tha hóa cũng tuyệt đối.

3- Đơn giản là vì phóng sự VTV bảo tôi phải đi biểu tình: Những ai mà yêu đất nước thật, yêu biển thật, thì phải thể hiện tinh thần là anh phải làm cái gì đó, thể hiện ý thức của anh trên mọi lĩnh vực, mà trước tiên phải là hành động chứ không phải là hô hào. Mình hết sức đồng ý với quan điểm này của VTV.

4- Obama sẽ tới thăm Việt Nam vào Chủ Nhật này! Có vài luận điểm nói rằng việc TT Obama tới thăm VN vào Chủ Nhật này sẽ làm giảm sự đàn áp biểu tình xuống, và nếu sự đàn áp không giảm, sẽ cho thế giới thấy sự thảm khốc của việc đàn áp nhân quyền ở VN.

Mình thì cũng phần nào đồng ý với luận điểm này, nhưng nghĩ cho cùng thì mình thấy buồn các bạn ạ. Chuyện nội bộ của nước mình mà phải chờ đến một ông tổng thống của một nước “tư bản giãy chết” đến để giải quyết. Người dân mình không đủ can đảm xuống đường biểu tình, cho đến khi một ông tổng thống ngoại lai đến thăm. Mọi người nghĩ như thế nào? Thật không biết sĩ diện quốc gia để đâu nữa rồi!

  1. Bởi vì nó là danh dự và trách nhiệm của chúng ta đối với Tổ Quốc. Các bạn chắc hẳn cũng đã từng học lịch sử và biết rằng: Dân tộc ta là một nòi giống quật cường, bà con luôn xuống đường biểu tình để chống lại những bất công, ngang trái trong XH. Mà từ khi nào chúng ta đã trở nên hèn nhát và yếu đuối như vậy chứ?

Phải chăng sự quật cường của chúng ta đã chuyển thể, fan cuồng gào khóc chào đón một nhóm nhạc Hàn Quốc, cởi trần chạy theo xe của Arsenal? Mình không có quan điểm đả kích fan bóng đá hay fan Kpop vì bản thân mình cũng là một fan. Nhưng các bạn ạ, đã đến lúc chúng ta không chỉ quan tâm đến vấn đề giải trí, mà còn phải quan tâm đến xã hội nữa chứ?

Ngoài ra, Hội đồng Liên tôn Việt Nam quốc nội cũng ra tuyên bố như sau:

          1- Hết lòng hoan nghênh và ủng hộ Đồng bào Việt Nam khắp nơi, nhất là trong nước, đã ngày càng thoát khỏi sự dửng dưng và sợ hãi để xuống đường biểu tình, bày tỏ quyền lực nhân dân, nói lên nguyện vọng của chủ nhân đất nước, đòi hỏi nhà cầm quyền nô bộc phải hoàn thành trách nhiệm của họ. Ước mong các cuộc xuống đường sẽ kéo dài đến khi sự việc được giải quyết tốt đẹp.

          2- Chân thành cảm thông với những đồng bào đã bị hành hung, cướp bóc, đánh đập, thậm chí bị hăm dọa đuổi học, đuổi việc, sách nhiễu cuộc sống vì đã dám lên tiếng cho quyền nhân dân được có môi trường sinh thái trong lành và môi trường chính trị minh bạch. Ước mong mọi người chia sẻ và ủi an nỗi khổ của họ.

          3- Cực lực phản đối nhà cầm quyền Việt Nam đã hành xử tựa tên cường bạo, kẻ mất trí khi coi nhân dân như thù địch phản động và mờ ám dùng các lực lượng tay sai mù quáng và tàn ác để chống lại đồng bào, những con người đã phải nai lưng đóng thuế để nuôi cả bộ máy cai trị độc đoán và sẽ phải gồng mình gánh chịu những hậu quả do một tập đoàn lãnh đạo bất nhân, bất tài và bất lực gây ra.

          Làm tại Việt Nam ngày 18 tháng 05 năm 2016

          Các chức sắc trong Hội đồng Liên tôn VN đồng ký tên.

          Cao Đài:

– Chánh trị sự Hứa Phi (điện thoại: 0163.3273.240)

– Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân (điện thoại: 0988.971.117)

– Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng (điện thoại: 0988.477.719)

          Công Giáo:

– Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi (điện thoại: 0984.236.371)

– Linh mục Giu-se Đinh Hữu Thoại (điện thoại: 0935.569.205)

– Linh mục An-tôn Lê Ngọc Thanh (điện thoại: 0993.598.820)

– Linh mục Phao-lô Lê Xuân Lộc (điện thoại: 0122.596.9335)

– Linh mục Giu-se Nguyễn Công Bình (điện thoại: 01692498463)

          Phật Giáo:

– Hòa thượng Thích Không Tánh (điện thoại: 0165.6789.881)

– Thượng tọa Thích Viên Hỷ (điện thoại: 0937.777.312)

– Thượng tọa Thích Đồng Minh (điện thoại: 0933.738.591)

          Phật Giáo Hoà Hảo:

– Ông Nguyễn Văn Điền (điện thoại: 0122.870.7160)

– Ông Lê Quang Hiển (điện thoại: 0167.292.1234)

– Ông Lê Văn Sóc (điện thoại: 096.4199.039)

– Ông Phan Tấn Hòa (điện thoại: 0162.6301.082)

– Ông Tống Văn Chính (điện thoại: 0163.574.5430)

– Ông Bùi Văn Luốc (điện thoại: 0169.612.9094)

– Ông Hà Văn Duy Hồ (điện thoại 012.33.77.29.29).

– Ông Trần Văn Quang (điện thoại 0169.303.22.77)

          Tin Lành:

– Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa (điện thoại: 0121.9460.045)

– Mục sư Đinh Uỷ (điện thoại: 0163.5847.464)

– Mục sư Đinh Thanh Trường (điện thoại: 0120.2352.348)

– Mục sư Nguyễn Trung Tôn (điện thoại: 0162.838.7716)

– Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (điện thoại: 0906.342.908)

– Mục sư Lê Quang Du (điện thoại: 0121.2002.001)

Đồng thuận với Giáo Già về Đại nạn “Công An Phiệt” tác giả Nguyễn Vĩnh Long Hồ có bài viết: Vạch Mặt Tên Cẩu Tướng Trần Đại Quang: “Trùm Ma Túy” & Thiết Lập “Nhà Nước Công An Trị”, đăng trên Báo Tổ Quốc, ngày 17/5/2016, để nói rõ thêm một khía cạnh nữa của người đứng đầu ngành công an và Công An Phiệt, kẻ đứng đầu Nhà nước CHXHCNVN. Đó là Đại tướng công an Trần Đại Quang. Giáo Già xin được đăng trong phụ đính 3.

Hẹn con thư sau,

Giáo Già

(Đại gia đình Nguyễn Ngọc Huy)

Phụ đính 1

Phạm Hồng Thúy

Thảm Họa Diệt Chủng Đang Ở Ngay Trước Mắt

Từ lâu, Trung Quốc đã thực hiện cuôc diệt chủng đối với các dân tộc nhỏ để giành đất cho người Hán. Từ tháng 04.1975 tới cuối năm 1978, 3,5 triệu người Campuchia đã bị hành quyết bằng cách đập vỡ sọ thông qua bàn tay Khơ me đỏ. Từ đấy loài người đã biết đến chính sách diệt chủng của Trung Quốc ở Campuchia, nhưng ít người biết rằng Trung Quốc đã thực hiên chính sách này đối với tất cả các dân tộc không phải người Hán. Ở Việt Nam cuộc diệt chủng đang bước vào giai đoạn khốc liệt.

Lá cờ Trung Quốc có 5 ngôi sao, ngôi lớn nhất thuộc về người Hán, 4 ngôi sao nhỏ giành cho các dân tộc Mãn, Hồi, Mông, Tạng, là 4 sắc tộc lớn nhất trong số hơn 100 sắc tộc không phải người Hán sống ở Trung Quốc. Chúng ta cùng nhau điểm lại, sau 67 năm dưới chế độ cộng sản, trong tổng số 1400 triệu người ở Trung Quốc còn lại bao nhiêu người Mãn, Hồi, Mông, Tạng?

Người Mãn đã từng lập ra triều Mãn Thanh, cai trị nước Trung Hoa gần 3 thế kỷ (từ 1644 – 1912). Theo công bố của nhà nước Trung Quốc hiện nay còn 10,68 triệu người Mãn, nhưng thực tế con số thấp hơn nhiều, hầu như không còn ai nói tiếng Mãn hay có biểu hiện gì của sắc tộc này nữa.

Chữ “Hồi“ dành cho 18 dân tộc ở Tân Cương, khu tự trị lớn nhất của Trung Quốc với diện tích 1,6 triệu km², dân số 21,8 triệu người, trong đó một nửa là người Hán. Duy Ngô Nhĩ là sắc dân chính tại đây chỉ còn lại 8,3 triệu người. (xem Tân Cương – Wikipedia)

 “Nội Mông” là khu tự trị dành cho người gốc Mông cổ, tùng lập ra triều đại Nguyên Mông cai trị nước Trung hoa hai thế kỷ 13 và 14, có diện tích 1,183 triệu km² và dân số 24,7 triệu người. Tuy nhiên người gốc Mông Cổ chỉ còn lại 3,6 triệu, chiếm 14,7% dân số toàn Khu tự trị (xem Nội Mông – Wikipedia).

Người “Tạng” với nền văn hóa đồ sộ sống ở Khu tự trị Tây Tạng có diện tích 1,25 triệu km², nhưng dân số chỉ còn 3,18 triệu người, trong đó một phần đáng kể đã là người Hán (xem Tây Tạng – Wikipedia).

Tại các khu tự trị, thành phần dân tộc chính lại là người Hán, hàng trăm triệu người Mãn, Hồi, Mông, Tạng đã bị hủy diệt bằng mọi cách!

Ở Việt Nam, thảm họa mất nước đã đến, thảm họa diệt chủng đang đến nhưng nhiều người chưa nhận ra.

Các thủ đoạn hủy diêt đã và đang diễn ra ở Việt Nam:

Hủy diệt châu thổ sông Cửu Long, nguồn lương thực và thực phẩm chính của cả nước. Việc này chúng thực hiên bằng cách xây nhiều đập thủy điện ngăn sông Mê Kông gây hạn hán và ngập mặn trầm trọng, đất nhiều nơi đã bị lún sâu, đồng thời dùng rất nhiều thủ đoạn thâm độc như thả hóa chất độc, ốc bươu vàng, … nhằm phá hoại lúa, hoa màu và thủy sản trên toàn vùng đồng bằng sông Cửu Long

Đổ chất độc dọc bờ Biển Đông để hủy diệt các hải sản ở biển và các vùng nuôi hải sản ven biển, đầu độc toàn bộ nguồn muối ăn của người Việt, ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt xa bờ!

Hủy diệt các sông trên toàn bộ miền Trung thông qua hàng trăm đập thủy điện, khai thác bâu xit, thương lái Trung Quốc bày trò mua chanh leo giá cao để dân phá cà phê, hồ tiêu; mua vét rong biển để triệt hạ vùng sinh thái của cá… sau đó không mua nữa vì đã phá xong.

Xây nhiều đập phía thượng nguồn sông Hông và sông Đà, làm suy kiệt sông Hồng từ nhiều năm. Chuẩn bị đại dự án sông Hồng với 6 đập thủy điện mới, hủy diệt hoàn toàn hệ sinh thái châu thổ sông Hồng.

Xây dưng rất nhiều nhà máy nhiệt điên, xi măng, sắt thép và hóa chất… để đầu đôc khí quyển và các nguồn nước. Trong khí thải các nhà máy ở Việt Nam dùng thiết bị Trung Quốc, hàm lượng các khí thải độc hại như CO, SO2, H2S, Hg … đều cao hơn từ 19 lần tới 125 lần  hàm lượng cho phép.

Chất thải đổ xuống nước đã làm chết rất nhiều sông ngòi như Thị Nại, La Ngà, Bưởi… và hàng ngàn km bờ biển.

Tung thực phẩm và thuốc men độc hại cùng các hóa chất chế biến thực phẩm độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam, đồng thời thương lái Trung Quốc mua vét các loại thực phẩm sạch để người Việt chỉ còn có thể tiêu thụ thực phẩm độc hại, chết dần vì bệnh tật. Hiện nay số người mắc bệnh ung thư, teo não, đột quỵ và nhiều bệnh hiểm nghèo khác đã tới mức cao nhất thế giới.

Tất cả mới chỉ trong giai đoạn đầu. Sau khi sát nhập vào Trung Quốc năm 2020, dân tộc Việt Nam như cá nằm trên thớt, cuộc diệt chủng sẽ thảm khốc hơn nhiều. Những gì sẽ xẩy ra sau 4 năm tới đây? Sau 20 năm nữa con số 90 triệu người Việt liệu có còn tới 10 triệu như người Mãn hay tới 3 triệu như người Tạng không?

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt. Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Hãy Xiết Chặt Vòng Tay Lớn  –  Dân Tộc Việt Nam Nhất Định Thắng!

Phạm Hồng Thúy

Phụ đính 2

Từ Thảm Họa Môi Trường Chernobyl 1986 Đến Thảm Họa Môi Trường Vũng Áng 2016

[Posted by adminbasam on 16/05/2016]

Với tôi, một người đọc Việt Nam, trước những gì đang xảy ra trên đất nước tôi, tôi bỗng thấy cả người lạnh toát trước câu nói đầy tính tiên tri của nhà văn. Chả lẽ, bà muốn  ám chỉ những gì đang và sẽ xảy ra trên một mảnh đất mang số phận còn tội nghiệp hơn số phận đất nước của bà? Đất nước của tôi và của bà mang cái ách Cộng sản trên đầu bao lâu nay vẫn chưa đủ đền tội tổ tông hay sao mà còn phải chịu đựng thêm oan nghiệt Chernobyl, oan nghiệt Vũng Áng?

____

T.Vấn

15-5-2016

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Tôi hoàn tất phần chuyển ngữ tiếng Việt tác phẩm “Tiếng Vọng từ Chernobyl” * viết về vụ nổ ở nhà máy phản ứng hạt nhân Chernobyl (nước cộng hòa xô-viết Ukraine) của nhà văn đoạt giải thưởng văn chương  Nobel 2015 Svetlana Alexievich vào những ngày đầu tháng 5 năm 2016. Cũng vừa đúng lúc thế giới tưởng niệm 30 năm thảm họa môi trường khủng khiếp nhất châu Âu mà hậu quả của nó cho đến nay mới chỉ khắc phục được một phần rất nhỏ. Những ngày tháng 5 ngột ngạt này, chẳng may cho dân tộc tôi, lại cũng là thời điểm khởi đầu cho một thảm họa môi trường khác, mà về tầm mức và quy mô thiệt hại , cho đến nay chưa thể lường hết được.

Cũng giống như vụ nổ ở Chernobyl, những ngày đầu tiên, người ta chỉ thông báo có vài người lính cứu hỏa thiệt mạng trong lúc chữa cháy. Và sau đó, đám cháy đã bị dập tắt. Chính quyền Xô–Viết kêu gọi người dân hãy trở lại cuộc sống bình thường trong lúc chờ giới chuyên môn đánh giá những thiệt hại.

Còn ở Vũng Áng, Việt Nam: “Khủng hoảng khởi đầu tại Vũng Áng, Hà Tĩnh. Ngày 6.4, ngư dân xã Kỳ Lợi, Kỳ Anh phát hiện cá nuôi lồng bè trên biển chết hàng loạt. Cùng ngày, hàng loạt cá tự nhiên chết dạt vào bờ, và  nhanh chóng bùng phát như dịch bệnh. Cả nước chấn động tin tức, hình ảnh video dồn dập, cá chết hàng loạt khủng khiếp dọc mấy trăm cây số duyên hải từ Hà tĩnh, Quảng bình, Quảng trị, Thừa thiên-Huế, đến ngày 29.4 tới Đà Nẵng. Tỉnh Quảng Bình nặng nhất, tới ngày 29.4, thu gom được trên 100 tấn cá chết. . . (Thảm hoạ môi trường Vũng Áng – Một tháng khủng hoảng – TS Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức).Trước tình hình nói trên, chính quyền Cộng Sản Việt Nam kêu gọi người dân bình tĩnh chờ đợi các biện pháp thích hợp của nhà nước sau .

Ở Chernobyl, trạm hạt nhân phát nổ. Không ai không biết tầm mức tác hại khủng khiếp của hạt phóng xạ đến con người, sinh vật, môi trường, không phải chỉ hiện tại mà còn kéo dài cả trăm năm sau. Vậy mà các nhà nước Cộng Sản Xô Viết (Liên Bang Xô Viết,  Ukraine, Belarus) vẫn trấn an dân rằng không có gì phải lo lắng.

Ở Việt Nam, cá chết hàng loạt, trắng biển trắng đồng, kéo dài cả  hàng mấy trăm cây số bờ biển đất nước, tất phải có nguyên nhân, mà người ít hiểu biết nhất cũng có thể biết đó là do môi trường sống (của cá, và của người) bị nhiễm độc. Vậy mà nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn khuyên dân chúng nên bình tĩnh, không có gì phải hốt hoảng, hãy cứ sinh hoạt bình thường. Có nơi, các chính ủy, viên chức đảng còn bày trò rủ nhau tắm biển, nướng cá bắt tại chỗ ăn.

Điều khiến tôi ngạc nhiên, và kinh hoàng, là sự giống nhau đến kỳ lạ của những “người” Cộng Sản, sống cách nhau khoảng thời gian là 30 năm và khoảng cách không gian là hàng nghìn, hàng nghìn dặm đường về cung cách đối phó với những biến cố có liên quan đến sự sống chết của người dân: Bưng bít, dối trá, độc ác, vô trách nhiệm. Và như lời một viên chính ủy của nước cộng hòa Xô-Viết Belarus khi nhớ lại sự việc Chernobyl: Chính quyền chỉ quan tâm đến quyền hành của mình chứ không quan tâm đến phúc lợi người dân. Với họ, nhân dân chỉ là con số không to tướng.

Tại sao thế ? Có phải là do học thuyết Marxist-Leninist đã biến con người, những con người của một văn hóa nhân bản Slavic ở các nước cộng hòa Xô-Viết kia, và những con người Việt Nam, mang trên vai nền văn hóa đầy ắp tình người của bốn ngàn năm lịch sử, thành những con thú hai chân, bất chấp sự sống chết của đồng loại, miễn sao giữ được quyền hành để duy trì nhà cao, cửa rộng, và tiền bạc tham nhũng để lo cho con cháu đi du học ở Mỹ, Pháp, Anh . . .

Những chương sách cuối cùng của “Tiếng Vọng từ Chernobyl”  ghi lại tiếng lòng vừa ấm ức, vừa mang đầy mặc cảm phạm tội của viên bí thư  thứ nhất đảng ủy khu vực Stavgorod. Giữa một thành phố phủ đầy những đám mây bụi phóng xạ, thay vì phải di tản dân ra khỏi thành phố, ông ta được lệnh cấp trên bằng mọi giá đánh lừa dân, giữ dân không để xảy ra hoảng loạn. Chính gia đình ông ta với đứa cháu ngoại vừa sinh ra được vài ngày, cũng phải ở lại, cũng phải chường mặt ra trên lễ đài ngày diễu hành kỷ niệm mừng chiến thắng (May Day), phía dưới là toàn bộ nhân dân thành phố vừa đi vừa vẫy cờ tung hô. Kết quả là đứa cháu ngoại của ông ta chết tức tưởi đau đớn vì nhiễm phóng xạ (Độc Thoại về sách lược chính trị- Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Tôi liên tưởng ngay đến  hình ảnh các quan chức ở Hà Tĩnh, Đà Nẵng rủ nhau xuống tắm biển và ăn cá nướng được chường ra trên khắp các phương tiện truyền thông của nhà nước, kèm theo lời khen ngợi của vị quan chức đứng đầu nhà nước: Phải chi lãnh đạo nào cũng được như vậy thì phúc cho dân biết mấy (ghi đại ý). Thật tội nghiệp! Họ được lệnh cấp trên phải làm như vậy để đánh lừa dân chúng, không cho hoảng lọan xẩy ra. Hậu quả ngày sau ra sao, không ai biết, nhưng không loại trừ khả năng sẽ giống như viên bí thư thứ nhất đảng ủy vùng Stavgorod trong phần ghi chép của nhà văn Svetlana Alexievich.

Đánh lừa dân, để mặc dân bị nhiễm độc cho đến chết, mà bảo là phúc cho dân thì cái luân lý Cộng Sản này không còn gì để nói nữa. Y hệt như luận điệu của viên Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Belarus Nikolai Slyunkov, cương quyết gạt bỏ ngoài tai những lời góp ý chuyên môn và chân thành của Tiến Sĩ Vasily Borisovich Nesterenko, nguyên Giám Đốc Viện Năng Lượng Hạt Nhân thuộc Hàn Lâm Viện Khoa Học Belarus. Vì lương tâm một nhà khoa học, biết rõ rằng chính quyền đang đẩy cả một dân tộc vào hố diệt vong trước cung cách đối phó ngu dốt, thiển cận, sợ mất lòng cấp trên ở Moscow, sợ mất đặc quyền, đặc lợi của các giới chức lãnh đạo Belarus, Tiến sĩ Nesterenko đã hết sức tìm cách đề xuất kế hoạch khả thi, đồng thời kêu gọi lương tâm con người của nhóm lãnh đạo này. Nhưng vô ích, ông còn bị viên TBT đảng , và cũng là bạn của mình, cho thuộc cấp hăm dọa, ra lệnh tước đảng tịch (cho rằng tiến sĩ Nesterenko đã đánh mất phẩm chất đảng viên Cộng sản), rồi sau đó đưa ra tòa kết tội gây rối, gieo rắc sự hoang mang sợ hãi trong dân chúng (Độc thoại về Quyền lực vô hạn của một người áp đặt lên người khác – Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Thế nên, không lạ gì việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đang ra sức đàn áp những cuộc biểu tình đòi làm sạch môi trường và trừng phạt những kẻ gây ra thảm họa cá chết hiện nay. Cũng như nhà cầm quyền Cộng Sản Belarus 30 năm trước, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam hiện nay sẽ không từ bất cứ thủ đoạn độc ác nào, để duy trì quyền lực của mình. Tổng Bí Thư  Nikolai Slyunkovcủa đảng Cộng Sản Belarus đã bị nhân dân nước mình nguyền rủa, chắc chắn, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng của đảng Cộng Sản Việt Nam không thể có được một số phận khá hơn, nếu không muốn nói là sẽ tệ hơn, vì tuy sinh sau đẻ muộn, nhưng ông tiến sĩ lý luận đảng này dường như ma mãnh hơn, tham quyền cố vị hơn, và nhất là “lú” hơn.

Cũng nhân sự việc những người biểu tình ôn hòa ở trong nước bị bọn côn đồ tay sai chính quyền đánh đập tàn nhẫn, tôi không thể không liên tưởng đến hình ảnh một tên côn đồ Cộng Sản Belarus được khắc họa trong tác phẩm Tiếng Vọng từ Chernobyl. Đây là một hình ảnh người thật, việc thật, ngôn ngữ thật. Độc đáo hơn, tác giả vẽ hình ảnh tên côn đồ này bằng chính những gì thốt ra từ cửa miệng của y ta. Như chính những tên côn đồ Cộng sản Việt Nam đang tự tố cáo bản chất của mình bằng hành vi đấm đá đầy thù hận những người dân hiền lành vô tội.

“Bà đang viết cái gì đấy? Ai cho phép bà làm việc đó? Lại còn chụp hình nữa. Cất ngay cái máy chụp hình ấy đi. Nếu không, tôi sẽ đập nó vỡ nát bây giờ. Ở đâu đến đây, ghi chép linh tinh, tưởng hay ho lắm phải không? Chúng tôi đang sống yên lành ở đây. Thế rồi bà đến, đi sục sạo khắp nơi, lại còn gieo rắc ý tưởng vào đầu óc mọi người. Nói này nói kia. Những điều bà nói đến đều sai bét cả. Chẳng còn trật tự nề nếp gì nữa hết. Vác cái máy thu âm đi hỏi han linh tinh làm bà thích lắm hả ?

Đúng rồi đấy! Tôi đang bảo vệ cho chính quyền Xô Viết đấy! Chính quyền của chúng tôi! Chính quyền của nhân dân! Dưới chế độ Xô Viết, đất nước chúng ta hùng mạnh, ai cũng nể sợ. Cả thế giới nhìn vào! Đã có kẻ sợ vãi đái. Đã có đứa chỉ biết ganh tị. Đệch Mẹ! (Nguyên văn trong bản Anh ngữ: Fuck! Người đọc có thể dịch là Địt Mẹ hay Đụ Má đều không sai) Giờ thì sao? Chúng ta được gì dưới thể chế dân chủ? Chúng nó gởi đến đây kẹo thừa, bơ cặn, quần áo cũ như thể chúng ta là những kẻ hoang dã vừa mới tụt từ trên những cành cọ xuống. . .(Độc Thoại của một kẻ bảo vệ chính quyền Xô Viết – Tiếng Vọng từ Chernobyl).

Còn nhiều nữa những chi tiết giống nhau đến rợn người giữa những gì được nhà văn Svetlana Alexievich kể lại trong Tiếng Vọng từ Chernobyl và thực tế Việt Nam giữa những ngày hè nóng bức của thảm họa cá chết vùng biển miền Trung. Từ những thực phẩm trong vùng nhiễm phóng xạ được tuồn ra bán rẻ cho cả nước tiêu thụ với sự tiếp tay đầy ý thức tội ác của bọn quan chức chính quyền tham lam, hủ hóa. Đến những sự ăn chận ăn bớt đồ cứu trợ từ các nước phương Tây của các viên chức chính quyền lớn nhỏ, đến cả bọn côn đồ cướp bóc mà thời nào, ở đâu cũng có.

Đã 30 năm sau thảm họa Chernobyl. Đã có hàng chục ngàn người chết vì những chứng bệnh ung thư kỳ quái mà cho đến nay y học vẫn chưa hình dung ra được. Đã có hàng chục ngàn trẻ em sinh ra mang đầy dị tật trên người, không chân, không tay, không tai, không cả lỗ hậu môn, mắt lé, môi xệch, mặt vẹo vọ, còn về tinh thần thì nhẹ nhất là mắc bệnh chậm hiểu, thiếu sự phát triển não đến nặng hơn là những chứng bệnh tâm thần, điên loạn.

30 năm sau, vùng đất chết năm xưa vẫn không có vẻ gì khá hơn. Người ta vẫn tìm thấy di căn phóng xạ trong sữa lấy từ những con bò nuôi trong vùng. Khu vực vui chơi cho trẻ em được dự trù khánh thành vào đầu tháng 5-1986, nhưng sau khi vụ nổ xẩy ra đã bị bỏ phế. Đến nay, những cầu tuột, xe quay, các trang thiết bị khác, vẫn còn nằm ở chỗ cũ,phơi nắng phơi mưa phơi tuyết phơi sương trong suốt 30 năm quên lãng. Đúng hơn , bỏ phế, vì khả năng một quốc gia dù đã từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản 17 năm nay, vẫn không đủ sức tự lo liệu lấy cho mình trước một thảm họa qúa khủng khiếp. Nói chung, thành phố Pripyat, với dân số 45 ngàn người  nằm cách trung tâm nhà máy hạt nhân 15 ki lô mét về phía Tây Bắc, vẫn còn là thành phố chết. Đó là chưa kể đến những con người mất rễ, phải sống lưu lạc khắp nơi, nay chưa hoàn hồn, hay vẫn còn mang trên vai gánh nặng quá khứ, những vết thương lòng không bao giờ lành lặn chỉ biết chờ ngày nhắm mắt chết đi, hay vẫn còn phải gượng sống để chăm sóc cho người thân, con, cháu, dị dạng, bệnh tật. Đã vậy, một số vùng đất thuộc hai lãnh thổ Ukraine, Belarus vẫn còn bị giới khoa học đánh giá không thể ngụ cư hay canh tác trong vài trăm năm nữa.

Ai không rùng mình khi “trông Chernobyl lại ngẫm đến Vũng Áng” ?

Trong thư chung về vấn đề ô nhiễm môi trường của GM Nguyễn Thái Hợp, Giáo Phận Vinh có đoạn viết:

“ . . . Hiện nay, dù các người hữu trách chưa đưa ra kết luận chính thức, nhưng mọi người vẫn đinh ninh rằng chất thải có chứa độc tố kim loại nặng từ khu công nghiệp là nguyên nhân của hiểm họa trên. Nếu thực sự như vậy thì hiểm họa môi trường này có mức độ lâu dài và nguy hiểm vô cùng to lớn. Chắc chắn phải mất nhiều thập niên nữa hệ sinh thái của thềm lục địa miền Trung mới khôi phục được. Về phương diện kinh tế tuy chưa có thống kê cụ thể, nhưng nhiều người cho rằng, thiệt hại do hiểm họa môi trường này gây ra vượt rất xa lợi nhuận mà một khu công nghiệp mang lại.

Hậu quả nhiễm độc kim loại nặng với sức khỏe con người còn khủng khiếp hơn. Các độc tố này sẽ tồn tại lâu dài trong lòng biển. Nước biển và hải lưu sẽ làm loãng nồng độ chất độc để không gây chết tức thì cho sinh vật biển, nhưng các sinh vật này sẽ bị tác hại lâu dài qua việc hấp thụ độc tố từ chuỗi thức ăn. Khi con người tiêu thụ thủy sản, nước mắm, muối nhiễm độc, các độc tố này sẽ xâm nhập và tích lũy ngày càng nhiều trong cơ thể.

Đến một lúc nào đó hàm lượng này vượt qua ngưỡng cho phép, chúng sẽ gây bệnh tật ung thư, tổn thương não và có thể gây dị dạng, quái thai cho các thế hệ sau.

Mặc dù tầm mức nguy hiểm của thảm họa to lớn như vậy, đã hơn một tháng nay, nhưng các nhà chức trách vẫn né tránh công bố nguyên nhân và thủ phạm đã gây ra thảm họa này. Bên cạnh đó một số người còn khuyến khích người dân tiêu thụ thủy hải sản một cách thiếu căn cứ. Trong khi đó thật khó hiểu khi nhà cầm quyền lại nặng tay đàn áp những người biểu tình ôn hòa đòi trả lại môi trường sạch cho người dân. . . “

30 năm trước ở Belarus không một ai, kể cả từ chính quyền đến nhân dân, tin những gì sẽ xảy ra với mình như chúng đã xảy ra và được kể lại trong Tiếng Vọng từ Chernobyl. Ngày nay, ở Việt Nam, có thực sự bao nhiêu người tin rằng những điều viết trong Thư Chung nói trên sẽ có khả năng xảy ra. Còn chính quyền Việt Nam hiện nay hành xử y hệt nhà cầm quyền Belarus trước đây, đổ tội tuyên truyền phá  hoại cho các thế lực phương Tây, đã không tin thì chớ, lại còn cho rằng những lời cảnh báo đầy tính khoa học ấy là âm mưu tuyên truyền phá hoại, nhằm lật đổ chính quyền của Việt Tân, của bọn xấu, của các thế lực thù địch.

Lịch sử 30 năm trước ở Chernobyl đang được lập lại ở Việt Nam. Đó là một kết luận thật đau lòng, nhưng chắc chắn không xa sự thật, một sự thật kinh hoàng và đang gây phẫn nộ ở những người chịu đựng nhất.

Dòng cuối cùng của quyển sách ghi lại lời kể của những nhân chứng sống ở Chernobyl, nhà văn Svetlana Alexievich viết: “Tôi có cảm tưởng mình đang làm công việc ghi chép tương lai”.

Với tôi, một người đọc Việt Nam, trước những gì đang xảy ra trên đất nước tôi, tôi bỗng thấy cả người lạnh toát trước câu nói đầy tính tiên tri của nhà văn. Chả lẽ, bà muốn  ám chỉ những gì đang và sẽ xảy ra trên một mảnh đất mang số phận còn tội nghiệp hơn số phận đất nước của bà? Đất nước của tôi và của bà mang cái ách Cộng sản trên đầu bao lâu nay vẫn chưa đủ đền tội tổ tông hay sao mà còn phải chịu đựng thêm oan nghiệt Chernobyl, oan nghiệt Vũng Áng?

Phát biểu trong buổi họp báo tại Minks (thủ đô Belarus), sau khi được tin mình sẽ nhận giải Nobel văn chương 2015, nhà văn của chúng ta nói: “Điều duy nhất làm tôi luôn nhức nhối là câu hỏi: tại sao chúng ta không học được điều gì từ những nỗi thống khổ mà chúng ta đang phải gánh chịu? Tại sao chúng ta không thể nói: tôi không muốn làm người nô lệ thêm một ngày nào nữa? Tại sao chúng ta cứ tiếp tục chịu thống khổ mà không hề phản kháng? Tại sao chúng ta cứ xem nó như là gánh nặng phải mang, là số phận phải cam chịu? Tôi không có câu trả lời. Nhưng tôi muốn những tác phẩm của mình gợi lên được những suy nghĩ từ người đọc, để từ đó, họ đi tìm câu trả lời cho chính mình”.

Xin mỗi người hãy đi tìm câu trả lời cho chính mình trong những ngày tháng gay go, khó ở này, để sau này còn có thể trả lời được những câu hỏi tương tự cho các thế hệ tương lai.

T.Vấn

Ngày 15 tháng 5 năm 2016

* Bản chuyển ngữ tiếng Việt tác phẩm “ Tiếng Vọng từ Chernobyl” (Voices from Chernobyl) của nhà văn Svetlana Alexievich hiện đang được đăng tải từng kỳ trên trang Web văn học T.Vấn & Bạn Hữu (t-van.net) và sẽ được tủ sách T.Vấn & Bạn Hữu phát hành miễn phí ấn bản điện tử vào đầu tháng 6 năm 2016

Phụ đính 3

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Vạch Mặt Tên Cẩu Tướng Trần Đại Quang: “Trùm Ma Túy” & Thiết Lập “Nhà Nước Công An Trị”

Tháng Năm 17, 2016

1.Tên Cẩu Tướng Trần Đại Quang – “Trùm Ma Túy”:

Tại sao các quốc gia trên thế giới quyết định thiêu hủy công khai số lượng ma túy các loại khổng lồ tịch thu được. Ngược lại, Việt Nam thì không:

 [1] MYANMAR: Mới đây ngày 6/3/2016, cảnh sát Myanmar cho biết đã tịch thu số lượng khổng lồ heroin và ma túy đá trị giá trên 30 triệu USD. Đây là lần tịch thu lớn nhất tính đến thời điểm 2016, một quan chức cảnh sát cấp cao của lực lượng phòng chống ma túy Myanmar cho AFP biết.

Cảnh sát đã phát hiện một xe container trong một khu công nghiệp ở thành phố Mandalay có chứa 82 kg ma túy đá, 24 kg heroin, 6,8 triệu viên ma túy tổng hợp và 15 kg thuốc phiện. Theo AFP, Myanmar hiện vẫn là nơi sản xuất thuốc phiện lớn thứ hai thế giới, sau Afghanistan và các băng đảng ma túy ở Myanmar chuyển sang tăng cường sản xuất “ma túy đá”.

Văn phòng LHQ về ma túy và tội phạm cho biết, ma túy đá đã thống lĩnh thị trường “ma túy tổng hợp” toàn cầu và bành trướng rộng khắp ở Đông Nam Á và Đông Á. Hồi tháng 7/2015, Myanmar đã tịch thu được một số lượng lớn ma túy tổng hợp trị giá 100 triệu USD trong một xe container ở phía Bắc thành phố Yangon.

 [2] BRAZIL & COLUMBIA: Ngày 21/2/2016, cảnh sát Brazil thông báo đã tịch thu một tấn cocaine và bắt giữ một tên tội phạm vận chuyển ma túy trái phép gần thành phố Sao Paulo. Cảnh sát bang Sao Paulo đã chận một xe hơi Fiat trên xe có 25 bánh ma túy. Khai thác đối tượng, cảnh sát đã tìm ra một kho chứa với số lượng ma túy khổng lồ.

Mặc dù không phải là quốc gia sản xuất ma túy, nhưng Brazil có đường biên giới với các nước sản xuất cocaine và cần sa hàng đầu thế giới như Columbia, Peru, Bolivia và Paraguay. Các băng đảng tội phạm ma túy sử dụng Brazil làm trạm trung chuyển.

Trong ngày 19/2/2016, cảnh sát Columbia cũng thông báo đã tịch thu hơn một tấn cocaine trong một chiến dịch truy quét tội phạm tại bang miền Bắc La Guajira. Số lượng ma túy trên được cất giấu trên một chiếc tàu đang neo đậu trên vùng biển Caribe. Các nhà chức trách cho biết, những tên tội phạm đã bỏ trốn và số ma túy này sẽ được chuyển tới các nước Trung Mỹ để tiêu thụ. Chỉ riêng trong tuần trước đó, cảnh sát Columbia đã tịch thu tổng cộng 3 tấn cocaine trong nhiều chiến dịch truy quét tội phạm ma túy trên toàn quốc.

Từ những năm 1970 của thế kỷ trước, Columbia đã là địa bàn hoạt động của các tổ chức buôn cocaine. Hơn 30 năm sau, nước này đã trở thành một trung tâm sản xuất và buôn cocaine với quy mô khổng lồ. Hoạt động sản xuất ma túy ở columbia phát triển nhất vào năm 2000 và giảm mạnh trong 10 năm sau đó do chính phủ nước này tăng cường truy quét tội phạm ma túy. Hiện nay, Peru đã thay thế Columbia trở thành nước sản xuất cocaine lớn nhất thế giới.

 [3] BRAZIL & HONDURAS TỊCH THU KHỐI LƯỢNG LỚN MA TÚY: Đêm 18/7/2015, cảnh sát đã bắt giữ 5 người cầm đầu một đường dây sản xuất và buôn ma túy trái phép, đa số có tiền án. Những đối tượng nầy cất giấu ma túy tại một ngôi biệt thự trong khu vực có nhiều người nhà giàu sang sinh sống. Cảnh sát đã mất tới 4 tháng để theo dõi hoạt động của những ngôi nhà giàu nầy.

Theo cảnh sát, đường dây này chuyên chế xuất, cất giấu và phân phối cocaine tại bang Sao Paulo nơi có đông dân cư sinh sống nhất Brazil với 40 triệu người. Tại ngôi nhà, cảnh sát cũng thu giữ 6 khầu súng, 5 xe hơi, tất cả có 2 đáy được dùng để chuyên chở ma túy. Cũng trong ngày, cảnh sát Honduras đã tịch thu 120 kg cocaine trên một chiếc tàu ở vùng biển Caribe và bắt giữ 7 người mang quốc tịch Columbia. Từ đầu năm 2015 tới tháng 7/2015, các nhà chức trách đã thu giữ 700 kg cocaine trong các chiến dịch truy quét tội phạm ma túy.

 [4] ECUADOR TỊCH THU HÀNG TẤN MA TÚY: Ngày 18/12/2015, cảnh sát Ecuador đã bắt giữ một tàu ngầm nửa chìm tại biển Thái Bình Dương gần hải phận Columbia với 3 tấn cocaine đang trên đường vận chuyển tới Hoa Kỳ. Bộ trưởng Nội vụ Ecuador José Serrano cho biết từ đầu năm 2015 tới nay, các nhà chức trách đã tịch thu 78 tấn ma túy. Riêng trong năm 2014, lực lượng an ninh nước này đã tịch thu 61,6 tấn ma túy các loại.

 [5] TÂY BAN NHA ĐÃ TỊCH THU 3 TẤN COCAINE: Ngày 5/3/2016, cảnh sát Tây Ban Nha thông báo đã tịch thu 3 tấn cocaine và bắt giữ 12 đối tượng tình nghi buôn lậu ma túy trong một chiến dịch vây bắt quy mô lớn tại miền bắc nước này. Số cocaine nói trên được nhóm đối tượng chuẩn bị gởi tới một đường dây buôn ma túy khét tiếng tại Costa de Sol, miền nam Tây Ban Nha. Hồi tháng trước, cảnh sát Tây Ban Nha cũng tịch thu 1,4 tấn cocaine được nén lại và ngụy trang giống như những tấm ván gỗ được chuyển vận từ Columbia.

Tháng 11/2014, cảnh sát Tây Ban Nha cũng bắt giữ Robert Dose, trùm của một trong những mạng lưới buôn bán ma túy và rửa tiền lớn nhất tại nước này sau 8 năm điều tra cáo buộc liên quan tới các đường dây buôn lậu ma túy tại Italy và Nam Mỹ. Tên này sau đó bị dẫn độ về Pháp nơi hắn bị truy nã liên quan tới vụ phát hiện 1,3 tấn cocaine tại một sân bay ở Paris từ năm 2013.

 [6] AUSTRALIA TỊCH THU MA TÚY TRỊ GIÁ GẦN 1 TỶ USD: Ngày 15/2/2016, cảnh sát Australia tịch thu “ma túy đá” với số lượng kỷ lục trong lịch sử nước này, trị giá 900 triệu USD. Ba nghi phạm người Tàu Hong Kong và một người Tàu Hoa Lục đã bị bắt giữ sau khi cảnh sát Australia triệt phá đường dây buôn methamphetamine (ma túy đá hay ngáo đá). “Lượng methamphetamine lỏng vừa bị tịch thu có giá trị lên tới 1,26 tỷ đô la Australia. Đây là vụ tịch thu ma túy đá kỷ lục từ trước đến nay trong lịch sử Australia”, Bộ trưởng Tư pháp Australia Michael Keenan cho biết ngày 15/2/2016. Báo cáo cho thấy, Australia có lượng người sử dụng “ma túy đá” nhiều hơn hầu hết các quốc gia khác. Số người sử dụng các các chất gây nghiện cao đã tăng gấp đôi kể từ năm 2007 lên tới hơn 200.000 người vào năm 2013. Chính phủ Australia đã và đang nổ lực đưa ra những biện pháp nhằm ngăn chận tình trạng này.

 [7] AFGHANISTAN TIÊU HỦY HƠN 20 TẤN MA TÚY: Ngày 13/11/2013, ông Baz Mohammad Ahmadi, Thứ trưởng Bộ Nội Vụ đặc trách vấn đề phòng chống ma túy Afghanistan cho biết, lượng ma túy này bị tịch thu tại các vùng ngoại ô Thủ đô Kabul. Afghanistan từ lâu được biết đến là quốc gia sản xuất thuốc phiện hàng đầu thế giới, cung cấp tới 90% sản lượng thuốc phiện trên toàn cầu. Trong những năm gần đây, nước này đã sản xuất hàng ngàn tấn ma túy, vượt qua nhu cầu tiêu thụ trên thế giới. Afghanistan nỗ lực tiêu hủy hơn 20 tấn ma túy.

 [8] QUÁ TRÌNH BẮT GIỮ 5,5 TẤN MA TÚY CỦA BIÊN PHÒNG HÀ TỈNH: Sau 2 tháng mật phục, điều tra lực lượng Biên phòng Hà Tỉnh cùng lực lượng chức năng Lào đã phá thành công chuyên án ma túy cực khủng, chuyên sản xuất buôn bán, vận chuyển ma túy, tịch thu hơn 5,5 tấn ma túy đủ loại, cần sa, bắt giữ 11 đối tượng cùng nhiều tang vật. Số ma túy đủ loại đang tồn kho lên đến hàng trăm tấn, nhưng Đảng & Nhà nước CSVN không thiêu hủy nó như các quốc gia khác.

Một câu hỏi được ra: “Riêng tại VN, Đảng & Nhà nước CSVN giữ toàn bộ số lượng ma túy khổng lồ tịch thu từ các đường dây buôn ma túy xuyên quốc gia lên tới con số khủng hàng trăm tấn để làm gì? Tại sao không thiêu hủy công khai ma túy như các quốc gia khác đã làm?”

Tôi (tác giả) khẳng định, Đảng & Nhà nước CSVN tàn trữ số ma tuý khổng lồ hàng trăm tấn này dùng vào 2 mục đích chủ yếu:

  • Tung vào thị trường đen buôn bán ma túy vừa thu được lợi nhuận hàng tỷ Mỹ kim để các tên lãnh đạo ĐCSVN chia nhau với lợi nhuận to lớn này. Tên lãnh đạo chóp bu nào trong ĐCSVN chịu trách nhiệm tồn trữ và phân phối số lượng ma túy khổng lồ nầy? Ai điều khiển hệ thống chân rết của những đường dây phân phối ma túy liên tỉnh? Xin chỉ đích danh, đó là tên cẩu tuớng Trần Đại Quang nguyên là trùm công an, vừa là trùm ma túy. Hiện nay, tên cẩu tuớng nầy là chủ tịch nước để thực hiện “chế độ công an trị” bảo vệ chế độ buôn dân, bán nước cho Tàu Khựa. Nhiều người đã liên tục phát hiện những tên công an đội lốt dân giang hồ bán những loại ma túy. Địa bàn hoạt động chúng là trường đại học, trung học, cư xá sinh viên, các tụ điểm ma túy…
  • Làm liệt kháng tinh thần đấu tranh đòi “Tự do – Dân chủ – Nhân quyền” của giới trẻ thanh thiếu niên Việt Nam, tràn ngập trên các mạng xã hội, các tin tức, hình ảnh các cuộc biểu tình, tập hợp đấu tranh vì tự do – dân chủ. Vì ĐCSVN sợ giới trẻ học sinh – sinh viên và mọi tầng lớp đồng bào yêu nước xuống đường để phản kháng chính trị, nhằm tạo áp lực cần thiết buộc bạo quyền CSVN phải thay đổi thể chế độc đảng toàn trị, giống như phong trào học sinh – sinh viên Hồng Kông biểu tình chống chính quyền, một trong những gương mặt ấn tượng nhất là Joshua Wong chỉ mới 17 tuổi.

Làm thế nào triệt tiêu tinh thần đấu tranh đòi “Tự do – Dân chủ – Nhân quyền” của mọi từng lớp đồng bào, đặc biệt là giới trẻ thanh thiếu niên toàn quốc? Những tên lãnh đạo chóp bu Hà Nội dùng ma túy và ruợu độc có xuất xứ từ Tàu Cộng để đầu độc họ, nhằm làm liệt kháng tinh thần đấu tranh của họ trước khi nó bùng nổ.

Và đây là bằng chứng, ngày 11/5/2016, tên trùm ma túy Trần Đại Quang cùng với 4 ứng cử viên Đại biểu Quốc hội bù nhìn thuộc đơn vị bầu cử số 1 – Đoàn đại biểu Quốc hội Thành Hồ đã có buổi tiếp xúc với gần 300 cử tri thuộc khối đoàn thể của Quân 3. Trong dịp nầy, cẩu tướng Trần Đại Quang phát biểu như sau: “Đối với việc giáo dục thế hệ trẻ, theo người đứng đầu nhà nước, yêu cầu đặt ra là cần giáo dục truyền thống, chính trị và tư tưởng, quyết tâm không để thế hệ trẻ tiêm nhiễm những thông tin độc hại tràn lan trên mạng internet. Mà trước hết, theo cẩu tướng Trần Đại Quang – Chủ tịch nước – cần tuyên truyền chủ nghĩa, chính sách, định hướng dư luận cho giới trẻ, làm sao để không mắc vào những luận điệu sai trái thù địch, thậm chí là phải kịp thời phản bác những luận điệu sai trái”.

Năm 2015, VN được kể là một trong 6 quốc gia có chính sách “tự do báo chí” tồi tệ nhất thế giới. Thứ hạng tự do báo chí của VN năm 2015, chiếm hạng 175 trong số 180 quốc gia, thua cả Campuchia hạng 139 và Lào 171. So với thế giới VN chỉ hơn TC hạng 176.

Từ nhiều năm qua, Đảng & Nhà nước CSVN dùng nhiều thủ thuật đê hèn như kiểm duyệt thông tin gắt gao để đánh phá các trang mạng trên Internet. Tướng VC Vũ Hải Triều, Phó Cục trưởng Tổng Cục An Ninh, đã ngông nghênh tuyên bố ngày 5/5/2010 là các chuyên gia kỹ thuật của cơ quan của hắn đã đánh sập 300 trạng mạng có nội dung “không phù hợp”.

Rõ ràng, tên cẩu tướng Trận Đại Quang không hề quan tâm tới vấn đề giới trẻ bị đầu độc ngày càng gia tăng vì sử dụng “ma túy tổng hợp” thường được gọi dưới tên tiếng lóng: “ngáo đá” đang rộ lên như nấm nở rộ sau cơn mưa. “Ngáo đá” ở đâu mà có rất nhiều, được bán công khai tràn lan trong xã hội từ thành Hồ, Hà Nội cho tới hang cùng ngỏ hẻm, từ thành phố cho tới làng xã, thôn xóm xa xôi. Dân nghiện mua ma túy đá dễ dàng như mua một bó rau, một con cá. Xin thưa với quý vị là số “ma túy đá” nầy xuất xứ từ các kho tồn trữ của Đảng & Nhà nước CSVN do tên cẩu tướng CA Trần Đại Quang quản lý.

Trào lưu “đập đá” tiếng lóng chỉ việc sử dụng loại ma túy tổng hợp cực mạnh đang là cơn lốc ngầm khủng khiếp tàn phá một bộ phận giới trẻ cả nước và luôn là câu cửa miệng của dân chơi tại các thành phố lớn từ Bắc chí Nam, nó luôn gắn liền với các cuộc truy hoan thâu đêm suốt sáng, kể cả sinh viên, có cả học sinh cấp trung học cơ sở. Qua thực tế và số liệu nghiên cứu cho thấy có tới 72% người sử dụng ma túy là giới trẻ ở độ tuổi 18-30 tuổi, độ tuổi trên 30 chiếm 26%, riêng độ tuổi dưới 18 ở mức 2% nhưng có xu hướng gia tăng.

Ma túy đá hay còn gọi là “ngáo đá”, “hàng đá” hay “chấm đá” là loại ma túy tổng hợp có chứa chất methamphetamine (meth) và amphethamine (amph), thậm chí là niketamid, trong đó thành phần chính là methamphetamine. Loại ma túy này được gọi là “đá” vì bên ngoài trông giống đá, tinh thể kết tinh thành những mảnh vụng li ti.

Sự xuất hiện của ma túy đá được tuồn ra từ các kho tồn trử của Đảng và Nhà nước CSVN do tên cẩu tướng Trần Đại Quang quản lý, nó đồng nghĩa với việc số ca nhập viện điều trị rối loạn thần kinh do ảo giác gây ra tại các bệnh viện chuyên khoa tăng lên nhanh khủng khiếp trong khoảng thời gian gần đây. Ngoài ra, ma túy đá là bạn đồng hành của những tội ác giết người thật ghê gớm.

Những trường hợp phạm pháp, giết người man rợ vì sử dụng ma túy “ngáo đá” trong thời gian gần đây, đã liên tục xảy ra trên địa bàn cả nước. Những vụ án mạng kinh hoàng, chém giết người thân kể cả ông bà, cha mẹ chúng cũng không từ, gây chấn động xã hội. Có những học sinh lớp 7 và 8 mà đã dám cầm dao giết người đi cướp để có tiền thỏa mãn cơn nghiền, có nhiều sinh viên bị đuổi học, bị tù tội vì đi cướp để có tiền mua gáo đá.

Con Nghiện Ngáo Đá – Những Sự Thật Kinh Hoàng:

Những vụ án giết người liên quan đến sử dụng ma túy đá ngày càng gia tăng và đang trở thành nỗi lo đối với cộng đồng và toàn thể xã hội. Nó làm gia tăng tệ nạn xã hội đến mức chóng mặt. Nhưng, đó không phải nỗi lo mà là nỗi vui mừng của tên cẩu tướng Trần Đại Quang, giới trẻ nghiện ma túy càng nhiều càng tốt, miễn sao thế hệ trẻ đừng tiêm nhiễm những tin tức đấu tranh chống chế độ cộng sản độc tài toàn trị tràn lan trên internet là được. Xin kể vài trường hợp điển hình những con nghiện giết người tàn bạo:

 [1] Tối ngày 12/8, CA huyện Tuy Phong (Bình Thuận) đã bắt khẩn cấp một thanh niên tên Tiến, ngụ tại thị trấn Phan Rí Cửa, Tuy Phong. Sau khi phê ma túy đá, Tiến bất ngờ dùng mã tấu xông ra đường chém loạn xạ, gặp ai chém đó. Thông tin ban đầu xác nhận có ít nhất 19 người bị Tiến chém, trong đó có một phụ nữ mua ve chai bị chém nhiều nhát vào cổ khiến người nầy gục ngay tại chỗ và đã tử vong do vết thương quá nặng và một em nhỏ bị kẻ cuồng sát này chém đang trong tình trạng nguy kịch.

 [2] Ngày 24/4, CA tỉnh Lạng Sơn khởi tố bị can và tạm giam Lưu Văn Phong (SN 1963) ngụ tại Châu Sơn, Đình Lập về hành vi đã dùng dao chém con trai là Lưu Văn Thành (SN 1990) nghiện ma túy đá, khiến nạn nhân tử vong. Nguyên nhân, trong đêm 19/4 Thành xin tiền cha để mua ngáo đá không được, nên đã đánh cha tàn nhẫn. Không kìm được cơn tức giận, ông Phong đã lấy giao chém con đến tử vong.

 [3] Chiều 19/6, CA tỉnh Đồng Nai đã bắt giữ Phạm Văn Mạnh (25 tuổi) ngụ tại Đồng Nai. Trong lúc lên cơn say ma túy đá, Mạnh đã dùng dao chém trọng thương nhiều người trong gia đình: mẹ ruột, chị ruột, một người đi đường, bà hàng xóm rồi dùng cuốc tấn công dẫn đến tử vong 2 cháu bé mới 7 tháng tuổi và làm nhiều người khác bị thương.

 [4] Chiều ngày 12/8, sau khi bước vào quán cà phê tại thị trấn Phan Rí Cửa (Tuy Phong, Bình Thuận), một con nghiện say ma túy đá bất ngờ rút dao giấu trong người, lao vào nhà dân ven đường, chém tới tấp vào nhiều phụ nữ, người già và trẻ em khiến một người thiệt mạng và 19 người khác bị thương. Tên cuồng sát nầy còn tiếp tục dùng dao tấn công 3 tên CA trước khi bị bắt giữ. Đối tượng sau đó, được xác nhận là Nguyễn Văn Tiến (32 tuổi) ngụ tại khu 3, thị trấn Phan Rí Cửa, huyện Tuy Phong, con nghiện ma túy nặng, mù chữ.

 [5] Ngày 4/11, vì say ma túy đá, Hồ Văn Dũng (SN 1992) tại thành phố Vinh, Nghệ An dùng chày gỗ đánh tới tấp vào bà nội 84 tuổi, khiến bà tử vong tại chỗ.

 [6] Ngày 16/10/2013, Lê Phương Quý (SN 1982) ở Đống Đa, Hà Nội, sau khi chơi “ngáo đá” đã dùng dây điện siết cổ vợ cho đến chết, rồi cứ thế ngồi bên xác vợ khóc đến tận sáng và gọi điện cho CA đến… cứu, vì sợ ai đó đến cướp xác vợ đi.

 [7] Ngày 3/1/2014, một cậu em trai bị say ma túy đá biến thành ác quỷ, đã cắt lìa chân chị gái tại bệnh viện Saint Paul (Hà Nội) khiến cả xã hội bàng hoàng. Hiện nay, chị gái của hung thủ ác quỷ đã tử vong.

 [8] Ngày 27/4/2014, Vũ Đình Bình (SN 1993) ở An Dương, Hải Phòng được phát hiện trong tình trạng bê bết máu ở vùng kín. Trong lúc ảo giác vì say ngáo đá, Bình đã tự tay cắt nát “của quý” của mình.

 [9] Vào lúc 7 giờ sáng ngày 4/11/2015, Ma Đình Tiệp (SN 1991) ngụ tại thôn Trung tâm, xã Phú Định, huyện Định Hóa, đến nhà bác ruột cầm dao đuổi chém cha là ông Ma Đình Vi (SN 1972) nhưng ông Vi giành được dao. Sau đó, Tiệp đến nhà bà nội lấy dao đuổi bà nội nhưng nạn nhân chạy thoát. Thấy Tiệp cầm dao đuổi chém mọi người nên ông Phạm Thế Dũng (SN 1964) anh của mẹ Tiệp chạy ra can ngăn thì bị Tiệp chém nhiều nhiều nhát tử vong tại chỗ. Thời điểm gây án, Tiệp có nhiều biểu hiện ảo giác do sử dụng ma túy đá.

  1. Tên Cẩu Tướng Trần Đại Quang Được Đề Bạt “Chủ Tịch Nước” Để Thiết Lập “Nhà Nước Công An Trị”:

Định Nghĩa Nhà Nước “Công An Trị”:

Thuật ngữ “Nhà nước công an trị” (police state) dùng để chỉ một quốc gia mà chính phủ của nó dùng lực lượng công an, cảnh sát để thực hiện các biện pháp độc tài, kiểm soát chặt chẽ để đàn áp đời sống chính trị, kinh tế và xã hội của toàn dân. Nhà nước công an trị thường phát huy và củng cố hệ thống “chủ nghĩa toàn trị” và “kiểm soát xã hội”. Quyền lực chính thường tập trung vào tay những người đứng đầu nhà nước đó.

Người dân sống dưới nhà nước công an trị thường trải qua những hạn chế về việc di chuyển từ nơi nầy sang nơi khác, về tự do ngôn luận, tự do phát biểu hay truyền đạt quan điểm chính trị cũng như những quan điểm khác. Các quan điểm như thế thường bị công an mật vụ, cảnh sát theo dõi chặt chẽ hoặc ngăn chận. Việc tiến hành kiểm soát chính trị trong nhà nước công an trị được tiến hành bởi lực lượng “công an mật vụ” hay “công an bảo vệ chính trị”.

Tại Việt Nam, tên cẩu tướng Trần Đại Quang, nguyên Bộ trưởng Bộ CA là trùm ma túy, được ĐCSVN đề bạt vào ghế “chủ tịch nuớc” nhằm thiết lập chế độ “công an trị” để tăng cường hệ thống kiểm soát nhân dân kiên quyết hơn, không có lãnh vực nào trong cuộc sống hàng ngày của quần chúng mà không nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng công an mật vụ. Tự do thuơng mại, tự do đi lại, tự do tín ngưỡng, tự do biểu tình…

Theo dõi cuộc biểu tình tự phát tại Sài Gòn và Hà Nội vào Chủ nhật 8/5/2016 vừa qua, đám công an và cái gọi là “thanh niên xung phong” do một nhóm côn đồ, lưu manh không mặc sắc phục, chúng tiếp tay với lực lượng công an sắc phục đánh đập dã man những người biểu tình. Lũ súc vật này đánh đập cả phụ nữ và trẻ em một cách hung bạo. Hành hung xong, bọn súc vật nầy lôi kéo lê lết những người biểu tình yêu nước quăng lên xe buýt để chở về các đồn công an tra tấn tiếp.

Những người biểu tình ôn hòa có tội gì chứ? Họ chỉ đòi hỏi môi trường sạch gồm “biển sạch” và “cá sạch” để dân tộc được sinh tồn, trong đó có gia đình của lũ người súc vật này thì tại sao phải bắt bớ và đánh đập họ? “Sự cố” cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh miền Trung từ Hà Tỉnh đến thừa Thiên – Huế đã bắt đầu từ tháng 4 cho đến nay, chính quyền vẫn im lặng vì sợ “há miệng mắc quai”, tiền thầy đã bỏ túi, dân sống chết mặc bây (việc nầy phải hỏi thằng Việt gian Tàu khựa Hoàng Trung Hải thì sẽ rõ!”.

Trong khi đó, tôm cá vẫn tiếp tục chết hằng hà sa số, thợ lặn xuống dưới đáy biển nhìn thấy các rạn san hô cũng chết và tôm cá cũng chết nằm sắp lớp dưới đáy biển. Trường hợp cá chết hàng loạt ở các tỉnh miền Trung làm cho cả chục ngàn gia đình ngư dân thêm khốn khó, đó là chưa kể đến sức khỏe của người dân. Chính vì những cuộc biểu tình tự phát của quân chúng phẫn nộ, đứng lên phản đối chính quyền bất lực, bất chấp bị bọn công an và thanh niên xung phong đàn áp dã man.

Dưới chế độ “công an trị”, chính quyền rất sợ nhân dân tập hợp biểu tình vì đó là một hình thức phản đối tập thể, có thể làm lung lay quyền lực thống trị của họ. Ngày hôm nay, họ dám đứng lên biểu tình đòi yêu sách môi trường sạch như biển sạch, cá sạch thì trong tương lai họ sẽ lên tiếng đòi quyền “tự do – dân chủ – nhân quyền”. Ngày hôm nay chỉ có mấy ngàn người đổ xô xuống đường biểu tình ôn hòa, rồi ngày mai cả nước xuống đường bạo động tranh đấu cho “tự do – dân chủ” đa nguyên, đa đảng thì sao?

Không khí ngột ngạt căng thẳng tạo ra tâm lý quần chúng xuống đường. Tâm lý quần chúng trải ra thành một thứ dầu hỏa để đợi mồi lửa là những sự kiện chính trị khi có bàn tay lãnh đạo nhúng tay vào là nó bùng cháy, đám cháy đó là quần chúng vận động như trường hợp quần chúng biểu tình ở Hong Kong, được lãnh đạo bởi một gương mặt trẻ tuổi ấn tượng Joshua Wong.

Phong trào quần chúng đó nếu chính quyền suy yếu không khả năng giải quyết những yêu sách của họ, sẽ chuyển thành quần chúng bạo động quyết liệt, khiến cho cuộc vận động có thể thay hình đổi dạng từ vận động yêu sách môi trường sạch, sẽ biến thành cuộc vận động “cách mạng xã hội” thì sao? Khi quần chúng phẫn nộ vì bất bình, vì những dục cầu bị ngăn trở tỏa triết, họ sẵn sàng gia nhập vận động cách mạng xã hội là vì quần chúng muốn thay đổi chế độ, muốn thay đổi điều kiện sinh hoạt hiện thời vì chế độ cộng sản độc tài toàn trị không mang đến no cơm áo ấm cho họ, bóp chết những quyền tự do căn bản của con người. Vận động cách mạng là biện pháp duy nhất, tốt nhất cho ước vọng đổi thay của toàn dân.

Kết Luận:

Tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN hiện nay đang đi vào vết xe đổ của Nicolae Ceausescu, Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Romania – Chủ tịch Hội Đồng Nhà nước Cộng hòa Nhân dân Romania.

Ba ngày sau khi cái chết của người tiền nhiệm Gheorghe Gheorghiu-Dej vào tháng 3/1965, Nicolae Ceausescu trở thành thư ký thứ nhất Đảng công nhân Romania. Một trong những hành động đầu tiên của ông ta là đổi tên đảng thành Đảng Cộng sản Romania và tuyên bố đất nước là Cộng hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Romania. Năm 1967, Ceausescu củng cố quyền lực khi trở thành Chủ tịch Hội đồng Nhà nước. Năm 1974, ông ta trở thành “Chủ tịch nước Romania” (giống như Trần Đại Quang), Ceausescu xây dựng một chế độ “Công an trị” do công an mật vụ (Securitate) duy trì kiểm soát chặt chẽ truyền thông và ngôn luận và không khoan dung với đối lập chính trị.

Sự kiểm soát nghiêm nhặt của Ceausescu về mọi mặt đời sống tôn giáo, tự do tín ngưỡng, giáo dục, thương mại, xã hội… làm đời sống nhân dân ngộp thở, khiến tình hình càng thêm trầm trọng. Năm 1987, một nổ lực tổ chức bãi công tại Brasov thất bại, quân đội chiếm giữ các nhà máy và đàn áp tàn bạo những người biểu tình.

Cuộc cách mạng ROMANIA (Revolutia Română) là một thời kỳ bạo động dân sự không ngừng nghỉ ở Romania vào tháng 12/1989 và là một phần của các cách mạng năm 1989 xảy ra tại một vài quốc gia thuộc khối Warszawa. Cách mạng Romania nổ ra tại thành phố Timisoara và nhanh chóng lan rộng ra toàn quốc, đỉnh điểm là Toà án xét xử Nicolae Ceausescu và vợ là Elena Ceausescu và sau đó là xử bắn vợ chồng nhà độc tài lâu năm Ceausescu, kết thúc 42 năm Cộng sản cầm quyền tại Romania.

Đây cũng là đợt xóa sổ một nước cộng sản nằm trong khối Warszawa trong chuỗi các sự kiện năm 1989 và là lần duy nhất lãnh đạo của một quốc gia cộng sản bị hành quyết trước pháp trường về tội ác chống lại loài người. Trong thời gian 1948 – 1964, có khoảng 600.000 người Romania bị xem là tội phạm chính trị và bị bỏ tù. Do bị tra tấn dã man và điều kiện khắc nghiệt trong nhà tù, có khoảng 1/5 số tù nhân nầy bị chết trong tù. Hy vọng đây cũng là một bài học cho những tên lãnh đạo ĐCSVN suy ngẫm…

Nguyễn Vĩnh Long Hồ

Quảng cáo/Rao vặt

2 Comments on Bắc Thuộc Formosa & Đại Nạn “Công An Phiệt”

  1. Vo van hoa den noi an trom tap tho “Nguc trung nhat ky” lam tho cua Minh.

    Like

  2. Việt Nam là một quốc gia hoàn toàn độc lập và mãi mãi như thế, chả có thỏa thuận như các ông nói cả, đừng có lấy cớ Hội nghị Thành Đô mà vu cáo cho nhà nước nhé, với lại có học thức thì đi mà tự viết thơ, đừng có xuyên tạc thơ của người khác như thế, người ta gọi là vô văn hóa đấy

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: