Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Xin hỏi bà Ninh Tôn Nữ: Động cơ nào…

Ông Obama đến Việt Nam mang theo hai món quà, thứ nhất là bỏ cấm vận vũ khí sát thương, thứ hai là Đại học Fulbright Việt Nam.

Món thứ nhất cần phải mua, còn món thứ hai hoàn toàn biếu không từ ngân sách của Quốc hội Mỹ và các nguồn tài trợ do vận động gây quỹ của các tổ chức hay tư nhân tại Mỹ. Trường được vận hành phi lợi nhuận, không có cổ đông và vì vậy không có việc chia lãi cho người góp vốn xây dựng ngôi trường này. Trường được huy động vốn hoạt động qua một quỹ tín thác và Chủ tịch Hội đồng Quản trị Fulbright Việt Nam được giao cho ông Bob Kerrey.

Trên danh nghĩa ông Bob Kerrey là người trực tiếp vận động để quỹ này có tiền và có lẽ danh tiếng của ông mới là yếu tố quan trọng nhất để được chọn làm công việc khá nhiêu khê nhưng không lương này.

Nhìn tổng quát thì trường Đại học Fulbright Việt Nam là mô hình đáng ghi nhận thiện chí của người Mỹ và chính phủ Mỹ. Từ nhiều năm qua, chính phủ Mỹ đã đào tạo cho Việt Nam rất nhiều TS để trở về làm việc tại Việt Nam. Chữ Fulbright trên văn bằng của họ là niềm kiêu hãnh không cần che dấu. Những đóng góp của các chương trình Fulbright rất thiết thực cho hoàn cảnh kinh tế Việt Nam trong giai đoạn hòa nhập vừa qua và không ai có thể nghi ngờ kết quả mà Fulbright mang lại cho Việt Nam.

Đó là những học bổng đơn lẻ và con số sinh viên Việt Nam được học bổng có thể nói đếm trên đầu ngón tay hằng năm. Trường Đại học Fulbright mở ra tại Việt Nam sẽ thu hút số sinh viên đáng kể và nó chính là làn sóng giáo dục mới thúc đẩy ước mơ cho giới trẻ Việt Nam và ngôi trường này sẽ nhanh chóng làm đối trọng cho những ngôi trường khác, công hay tư, phải xem xét lại chính mình.

Tuy nhiên sau một lúc phấn khởi, một vài nhân vật trí thức Việt Nam lại bày tỏ sự không hài lòng khi biết được rằng ông Bob Kerrey, người được đề cử làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Fulbright Việt Nam lại có tì vết trong cuộc chiến Việt Nam. Cụ thể ông đã chỉ huy một toán biệt kích hải quân tập kích vào Thạnh Phong, một ấp nhỏ thuộc tỉnh Bến Tre và giết chết 24 người trong đó có 14 phụ nữ, trẻ em và một người già.

Ông Kerrey xác nhận mình là người chỉ huy mặc dù ông không giết người nào trong số này. Thế nhưng trong bao năm qua ông đã nỗ lực làm mọi việc để giúp Việt Nam và hơn hết là giúp cho chính ông thoát được ám ảnh về cuộc hành quân đó.

Trong các trí thức chống lại ông, nổi cộm lên là phát biểu gay gắt hơn ai hết của bà Tôn Nữ Thị Ninh. Tuy cố chứng minh là bà quen biết khá nhiều người Mỹ và không hề thành kiến nhưng bà đặt câu hỏi về lòng hối hận của ông Kerrey và yêu cầu ông nên rút lui khỏi Fulbright.

Trả lời báo chí bà nói: “Việc ông hối hận về vai trò trong vụ thảm sát Thạnh Phong tôi không thể biết và chỉ có mình ông Kerrey biết. Không thể coi việc giữ vị trí lãnh đạo của đại học nhiều tham vọng như ĐH Fulbright là cách sửa sai cho những hành động trong quá khứ”.

Hãy nhìn lại cách mà bà Ninh phán xét. Thứ nhất bà cho rằng không ai chứng nhận được sự hối hận vì nó nằm trong lòng của ông Kerrey. Như vậy là bà cực đoan và nguy hiểm. Cực đoan, vì là một trí thức, lại là “trí thức lớn”, trước khi phán xét bà phải biết thế nào là research, tham khảo mọi nguồn từ con người cho tới tài liệu xem người mà bà nghi ngờ có được chứng minh ngược lại hay không. Nguy hiểm, vì sự nghi ngờ xem ra có cơ sở ấy lại là mảnh đất màu mỡ cho lòng tị hiềm có cơ hội trồi lên trước khi niềm hy vọng về một nền giáo dục đầy tiềm năng đơm hoa kết trái.

Bà Ninh từng vận động thành lập ngôi trường mang tên Đại học Trí Việt nhưng sau nhiều năm xin hết đầu này tới đuôi nọ, nguồn tài chánh từ nước ngoài vẫn là giấc mơ, cùng lúc hồ sơ thành lập trường vẫn nằm trong ngăn kéo của các cơ quan trách nhiệm. Bà đã quá rõ vai trò của người vận động cho số tiền lớn và liên tục mỗi năm không phải là việc dễ dàng. Trong lập luận chống đối ông Bob Kerrey bà không ngại dùng hạ sách: “hôn nhân dị chủng”.

Bà nói: “Nếu phía Mỹ khăng khăng giữ quyết định của mình, thì đối với tôi, không còn có thể coi đây là một dự án chung như nhóm sáng lập vẫn khẳng định. Vì rằng như trong một cuộc hôn nhân, hai bên cần phải lắng nghe, tôn trọng cảm xúc và suy nghĩ của nhau”

Cuộc hôn nhân đã thành hình, đã ký giấy hôn thú, đã nhận của hồi môn từ Mỹ, đã tiệc tùng liên tục tại Hà Nội lẫn Sài Gòn vậy mà bà Tôn Nữ Thị Ninh lại cho rằng không thể coi đó là dự án chung, và bà thất vọng.

Bà có quyền thất vọng, và có lẽ đó là cái quyền “hợp lý” nhất dành cho bà. Bởi lẽ khi bà nghi ngờ một con người ở phía bên kia cuộc chiến có thật tâm hối hận việc họ tàn sát người dân Việt Nam hay không, thì người Việt cũng có quyền đặt câu hỏi về sự hối hận của những người bà gọi là đồng chí, họ có hối hận về các vụ thảm sát người dân Việt trong cuộc chiến hay không.

Bà là người Huế, là danh gia vọng tộc, lại là một cán bộ ngoại giao, văn hóa cao cấp sao lại không biết vụ thảm sát Mậu thân với bao nhiêu cái chết oan khuất mà đến nay chưa một ai lên tiếng nhận trách nhiệm về mình như ông Bob Kerrey nhận tại Thạnh Phong?

Bà có biết trong trận chiến cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh vào sáng ngày 21-4-1975, tại ấp Phú Mỹ, xã Tân Lập, huyện Xuân Lộc (nay là ấp Phú Mỹ, xã Xuân Lập, thị xã Long Khánh), một cuộc tàn sát tập thể do các “anh lính cụ Hồ” gây ra làm hơn hai trăm thường dân thiệt mạng oan khốc. Cựu chiến binh Trần Đức Thạch, cựu phân đội trưởng trinh sát Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 266, Sư đoàn 341 QĐNDVN đã là chứng nhân cho cuộc thảm sát này và quan trọng nhất: anh ta vẫn còn sống.

Giữa những cuộc thảm sát có mục đích ấy, theo bà ai cần sám hối hơn ai? Người chỉ huy trận đánh Xuân Lộc hay ông sĩ quan Bob Kerrey?

Chỉ cần hai câu chuyện này thôi bà nên nghiên cứu lại để lần sau có phát ngôn thì nên kiệm lời.

Nước Việt luôn có những bài học tươi rói hàng ngày, bởi khi bà vừa phát biểu xong thì VTV lại có chương trình “động cơ nào….” Để nói về vụ cá chết.

Giống như “chị” Tạ Bích Loan, tôi muốn hỏi nhỏ bà: Động cơ nào khiến bà gay gắt một cách khó hiểu đối với ông Bob Kerrey như vậy? Và động cơ nào khiến một người ham nói như bà lại im lặng trước hàng ngàn cái chết từ từ ngay tại quê hương Huế của bà sau khi vụ Vũng Áng xảy ra làm người dân lo tái mặt?

Quảng cáo/Rao vặt

4 Comments on Xin hỏi bà Ninh Tôn Nữ: Động cơ nào…

  1. LICH SU

    VNCH
    1963-1975

    SAU khi I VNCH bi lat do

    “Ap-chien-Luoc”big-Minh dep bo

    CsBv xam-nhap lan dat gianh dan

    Ban ngay Quoc gia,dem:cong no

    Dan ba con-nit PHAI vot-chong

    Dat-bay,trai:gai-min khung-bo

    Tat ca deu:vit cong nam vung

    Thi-Ninh tay sai Mac Mao ho.

    Dan-Tri.

    Like

  2. KHÔNG BẰNG ĐỒNG PHẠM
    Lò Tôn Nữ Thị Ninh Bình nang
    Phan Anh Mụ Đốp Tạ Bích Loan
    Hồng Thanh Quang Mõ Làng quang quác
    Na Sơn cá chết vẫn an toàn
    Mưu Bành Lệ Viện lỡ truy hoan Ba Đình Vũng Áng tử khấp tang
    Học Tập Cận Bình Vua Tộc Vẹm
    Dằn lòng sóng động pháo ba càng
    Hồ Quang thiếu tá Vẹt Tốc Vàng tình trong như Cát Thành Long oan
    Muỗi bèo vặt kiệt liên hoan
    Bob Kerrey lỡ vơ quàng Vẹm Bến Tre
    Từ khi thi đổ ông nghè
    Trở về cố quận lấy le chó ăn chè
    Đỏi tên thay tuổi mắt me sát nhân diệt chủng đòn đè Hồng Thạnh Phong
    Non năm mươi tết ngủ công
    Vẫn không bằng Phạm Văn Đồng Hồ Chì Minh
    Chơi xong Quảng Trị cửa mình La Thăng Đinh đóng Thế Huynh đập Cổ Thành
    TÂM THANH

    Like

  3. NHAN SINH QUAN

    Vi-ci thi-Ninh…bat luong

    Cho nen khong co tinh thuong yeu nguoi

    Cai-cach-ruong-dat giet nguoi

    6.000 dan Hue chet boi cong-no

    Xuan-Dieu To-Huu au-O

    Giet!…giet!…giet nua dong bao Bac Nam

    Vi-ci gian ac da tam

    Ho-rau dau-to ba-Nam to tuong

    Dong,Chinh,Duan,Giap…dai-dong

    Tay sai Tau cong giet dong bao ta

    Giau,Nuoi,Bau,Mam,Quynh-Hoa…

    Gia nhan gia nghia khung-bo dan VNCH

    Vi-ci Tau cong gian ta

    Xam lang cuop Nuoc VNCH chiem Hoang-Truong-Sa.

    Dan-Tri.

    Like

  4. Xin thay mặt những người đã bị giết oan trong cuộc “Cải cách ruộng đất” đẫm máu và trong cuộc tàn sát Tết Mậu Thân 1968 kinh hoàng, và hàng triệu người khác trên toàn cõi Việt Nam bởi bàn tay của những người “đánh Mỹ cho Liên Xô và Trung Quốc” để cho Việt Nam “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa” mà gần đây “đồng chí ” Tổng Bí đã cho biết là “không biết bao giờ mới đến” – những người đã chết nên không còn gióng lên tiếng nói để đòi công lý cho mình được nữa!

    Sao có những người khóc và hối hận suốt đời khi phải vào quân đội và đi giết địch quân vậy nhĩ? Còn những người cổ vũ cho sự giết chóc “giết, giết nữa bàn tay không mệt nghỉ, cho ruộng đồng mau tốt lúa mau xanh, cho đảng bền lâu gì gì đó…” (Tố gì nhĩ?) và những người đã đập đầu chôn sống hàng ngàn người vô tội trong cuộc “Cải cách ruộng đất”, trong Tết Mậu Thân tại Huế và đặt bom mìn tan xác dân lành trên những chuyến xe đò tại Miền Nam, đêm đêm lẻn về cắt cổ những người dân không muốn theo mình… thì sao nhĩ? Họ có bao giờ nghĩ lại những việc họ làm, chứ đừng nói đến khóc và nôn mửa! Họ là ai thế hỡi người ta? Họ là người hay là súc vật, là loài quỷ dữ? Họ giết người vì “chính nghĩa cộng sản” mà bây giờ đã “thành công” nên họ vô tội, thậm chí “có công với cách mạng”???

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: