Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Kỳ 24 – Khi nào “cách mạng” thành công hãy nhớ tới tôi

Thời gian cứ chậm chạp trôi qua theo quy luật muôn đời. Trại giam như những chuyến xe buýt cử kẻ đi thì người lại đến. Một buổi chiều đầu xuân, tiết trời còn se lạnh. Quản giáo mở cửa buồng giam số 1 và đưa vào buồng một tù nhân tóc bạc trắng nhưng tuổi chỉ mới ngoài năm mươi.

Anh này tên là Quang Văn Xuân người ở huyện Tương Dương tỉnh Nghệ an. Anh nguyên là chủ tịch của một xã vùng cao. Anh làm chủ tịch xã nhưng lại nghiện Ma túy rất nặng nên sau đó anh bị mất tiến nhiệm và cho về nghĩ sớm một lần. Kể từ khi thôi làm chủ tịch xã anh đã lao vào con đường buôn bán Ma túy để có tiền sử dụng thuốc hàng ngày. Anh thường lấy thuốc từ Tương dương mang về Thành phố Vinh để bán và rồi anh đã bị bắt đưa vào trại giam. Một vài ngày sau buồng chúng tôi lại đón một người khác nguyên là công an viên của một xã thuộc huyện Con Cuông, cậu tên là Lương Văn Còi  nguyên nhân mà cậu phải vào tù thì lại rất trớ trêu. Theo như cậu kể lại thì vào một đêm trước tết nguyên đán năm năm 2012. Cậu và một người dân quân tự về đi tuần về tới gần nhà thì nghe có tiếng kêu cứu ở nhà bên cạnh, mà gia đình này lại là gia đình dì của cậu Còi. Còi  và người dân quân đi cùng vội chạy vào tiếp cứu, khi vào tới nơi trước mắt họ là hai người mặc quần áo dân sự đang đè một cậu thanh niên là con chủ nhà ra để làm gì đó, trong khi nhà chỉ có mình cậu này ở nhà. Theo phản ứng tự nhiên, Coi dùng gạy vụt mạnh vào đầu của một người, người còn lại cũng bị cậu dân quân đi cùng đánh vào chân. bị đánh bất ngờ, cả hai người lạ mặt kia buông tay khỏi cậu thanh niên. Thừa cơ hội, cậu thanh niên kia vùng chạy mất. Lúc này hai người lạ mặt mới rút thẻ công an ra và nói ” Chúng tôi là công an huyện Tương Dương, chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ, bắt người có lệnh truy nã” Cói nói: Tôi không biết các anh là ai, nếu là công an thì khi tới địa bàn này các anh phải thông qua chúng tôi. Các anh không làm vậy thì chưa hẳn các anh đã là công an. Còi và người dân quân tiếp tục tấn công hai người lạ mặt định khống chế đưa về công an xã để giải quyết, nhưng không được, vì họ đã gọi công an huyện Tương Dương và Con Cuông tới tiếp cứu. Còi biết đã đánh nhầm phải công an cấp cao hơn nên bỏ về nhà đi ngủ. Được ít hôm sau Còi và người dân quân đi cùng đã bị bắt và bị kết án. Vì Cói trước đây là đảng viên và là công an nên mức án được giảm nhẹ rất nhiều, cậu bị xử 9 tháng tù giam. Trong thời gian ngắn, anh Toàn và cậu Hùng đã chuyển đi trại cải tạo. Quản giáo chuyển tới buồng chúng tôi một anh tên là Trịnh Đăng Thiện, người ở Thành phố Vinh, nhưng thường sinh sống tại Tương Dương chuyên buôn bán mà túy, anh này đã bị kết án mười mấy năm tù, nhưng khi chỉ còn lại 3 năm nữa là hết án, anh lại bị bắt đưa về trại tạm giam để tiếp tục điều tra khởi tố vụ án mới do anh ta buôn bán ma tuy trong trại cải tạo. Quản giáo giao cho anh Thiện làm buồng trưởng buồng chúng tôi. Anh Thiện là người không ngay thẳng, trước mặt tôi thì làm ra vẻ rất tôn trong tôi và rất hiểu những việc tôi làm, nhưng anh lại thường ra ngoài gặp cán bộ để báo cáo lại những sinh hoạt trong buồng, đặc biết là tôi đã nói gì với ai như thế nào. Có hôm anh kể với tôi rằng: Vào những năm 1991 – 1992 anh có làm thợ xây dựng các doanh trại bộ đội tại trung đoàn 5 sư 324 nơi tôi đóng quân. Anh nói chính vào giai đoạn đó, lợi dụng việc đưa hài cốt liệt sỹ Quân tình nguyện Việt nam từ bên Lào về. Các lãnh đạo ngành Quân đội tại đơn vị này đã bỏ ma tuy vào các tiểu sành phủ khăn dã làm hài cốt liệt sỹ xếp lẫn trong xe chở hài cốt để đưa về Việt nam. Do anh làm thợ ở đó, có mối quen biết nên anh cũng nhận “hàng” từ trong đó để đi bán cho một số nơi. Kể từ đó anh trở nên nghiện ngập. Anh là thường hay gây xích mích với các thành viên trong buồng khiến nhiều anh em rất khó chịu. Được một thời gian ngắn cả buồng giam chúng tôi lại phải di chuyển từ buồng 1 xuống buồng giam số 10 vì được biết có tù nhân Trân Hữu Đức một trong nhóm 17 thành niên Công giáo và Tin Lành cũng bị đưa về giam tại buồng giam số 2 nên chắc lẽ vậy mà quan giáo chuyên tôi đi xuống buồng 10 để tách không cho tôi và Đức liên lạc với nhau. Tôi chỉ nghe cậu Hùng thường gọi là Hùng Linh, (vì bố cậu tên là Linh, một giang hồ xứ Vinh), nói cho tôi biết vậy. (vì cậu ấy làm Vệ sinh nhà giam nên được chay ra chạy vào đi trong khu vực nhà giam). Ít lâu sau các tù nhân trong buông lại lần lượt đi trại mới, chỉ còn tôi và Lương Văn Còi ở lại trong buồng, buông số 8 cũng chỉ còn 2 người nên quản giáo dồn tôi và Còi vào buồng 8 ở chúng với 2 tù nhân khác là anh Triệu Văn Bắc người ở Vinh Nghệ an, anh này trước đây là giam đốc một doanh nghiệp tư nhân gì đó, anh bị bắt vì tội danh “Lợi dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản” Anh đang trong thời gian thi hành án thì lại bị đưa về trại để điều tra thêm vụ án mới. Một người tên là Nguyễn Văn Dũng người Hà nội, anh này bị què cả hai chân, trước đây nghiện mà túy bị bắt cải tạo tại trại 6 Thanh Chương, không biết vì lý do gì mà anh lại bị què cả hai chân, mỗi khi đi thăm gặp người nhà thì phải có một tù nhân khác cõng anh đi. Ây vậy mà anh lại là một người buôn bán mà tuy trong trại giam và cũng bị đưa về giam giữ để điều tra tuy tối vụ án mới. Thời gian ở trong buông giam này anh Bắc kể cho tôi nghe một mẫu chuyện về cái xác của Hồ Chí Minh. Theo anh Bắc kể thì trước đây bố anh làm cán bộ trong một bộ gì đó trên Trung ưng. Bố anh kể lại rằng, ngay sau khi Hồ Chí Minh tắt thở, xác của ông đã được bí mật đưa đi chôn cất tại một khu đôi núi thuộc dãy núi Ba Vi Hà tây cũ. Nhưng muốn lợi dụng lòng sùng bái của nhân dân đối với Hồ Chí Mình nên Bộ chính trị và Trung ường đảng đã ngụy tạo xác HCM giả để đặt vào trong lăng cho tới ngày nay.

            Trong thời gian bị giam tại đây gia đình tôi đã gửi được kinh thánh vào trại giam cho tôi đọc, nhưng quản giáo Trần Đình Thế  chỉ đưa cho tôi đọc mỗi ngày 1 tiếng xong lại cất đi, theo vị quản giáo này nói thì quan giáo sợ Ban giám thị trại giam biết rằng quản giáo có cho tôi đọc kinh thánh thì anh ta sẽ bị khiển trách. Tôi đã tận dụng điều kiện này để chứng đạo và làm báp têm cho anh Quang Văn Xuân và cậu Lương Văn Còi tin nhận Chúa.

Chiều ngày 26/07/2012 tôi được quản giáo gọi ra gặp gỡ và thông báo: Sáng mai anh sẽ chuyển đi trại Hà Nam. Anh chuẩn bị hành lý để chắc sáng sớm là đi đấy, ra đó mấy tháng nữa là anh về thôi. Những ngày tháng anh ở đây với tôi, anh có gì muốn nói hay nhắn gửi tôi không? Tôi trả lời: Rất cám ơn cán bộ đã có những quan tâm tới tôi trong thời gian cán bộ quản lý nhà giam này. Tôi hy vọng cán bộ phát huy tình thần trách nhiệm, sống vì lương tâm hãy tiếp tục đối xử nhân ái với những tù nhân mà ông quản lý. Tôi nghe nói cán bộ sắp cưới vợ, xin chúc cán bộ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Quản giáo Thế cũng chúc tôi giữ gìn sức khỏe, hết án về sống vui vẻ với gia đình và thành công trong cuộc sống, quản giáo còn dặn thêm: Khi nào “cách mạng” thành công anh nhớ tới tôi nhé!

“Còn nữa”

Thanh hóa ngày 7/6/2016

Nguyễn Trung Tôn

Quảng cáo/Rao vặt

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: