Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, (8) TƯỚNG GIÁP KIỂM ĐIỂM THẤT BẠI

*( Trích sách “Bối Cảnh Lịch Sử chính trị VIệt Nam” của Bùi Anh Trinh, do Làng Văn phát hành năm 2008 ).

Kết thúc trận tổng tấn công

Năm 1954, ngày 6-4, Tướng Giáp cho lệnh lui quân về phía sau, các bộ cấp trung đoàn và đại đoàn về Mường Phăng họp kiểm điểm ( Sơ kết ).

Đến lúc này thì kế hoạch tác chiến của Vi Quốc Thanh và Võ Nguyên Giáp thất bại cả mặt chính ( điểm ) lẫn mặt phụ ( diện ). Theo dự trù thì Đại đoàn 308 CSVN do Tướng Vương Thừa Vũ chỉ huy sẽ hốt gọn tiểu đoàn người Thái là Tiểu đoàn yếu nhất của cứ điểm, sau đó quân của 308 sẽ tràn vào Bộ chỉ huy của Cứ điểm mà không hao tổn nhiều do phải chạm súng với Tiểu đoàn Thái.

Quả nhiên 2 đại đội người Thái đã bỏ chạy khi nghe nổ súng.  Theo kế hoạch thì Tướng Vũ phải nhanh chóng thanh toán Tiểu đoàn Thái và đánh thẳng vào trung tâm để bắt sống Decastries.   Nhưng không ngờ Tướng Vũ đã bị thất bại vì vấp phải đại đội thứ 3 là Đại đội 1 của Tiểu Đoàn 5 Dù Việt Nam.  Và với phản ứng nhanh nhạy của Đại úy Bizard, trung đoàn 176/316 CSVN bị 4 khẩu 105 ly xóa sổ.

Tài liệu quân sự Trung Cọng :

“Lúc này Võ Nguyên Giáp hơi sốt ruột chưa đánh hạ được A1 ( Eliance 2 ), liền ra lệnh tấn công C1 ( Hugette 7 ).  Đồng chí chưa bàn với Vi Quốc Thanh, tự quyết định điều trung đoàn 102 của đại đoàn 308… Trung đoàn 102 là trung đoàn chủ lực của đại đoàn 308, là bộ đội từ khi bắt đầu chiến dịch cho đến nay chưa bị tổn thất, lần này bị trọng thương, ảnh hưởng rất lớn đến phát triển của trận đánh. Chỉ huy “quả đoán” của Võ Nguyên Giáp lần này bị không ngờ vấp váp”. ( Quả đoán là không dứt khoát, trái với quả đoán là võ đoán ).

“Vi Quốc Thanh rất bực tức, kiến nghị phía Việt Nam nghiêm túc ra lệnh cho bộ đội tấn công điều tra rõ tình hình thực tế để nghiên cứu đối sách”. 

“…  Vi Quốc Thanh điện gấp về Quân uỷ Trung ương Trung Quốc, báo cáo tình hình này, Quân uỷ Trung Quốc cấp tốc điều một số cán bộ từng tác chiến ở Triều Tiên có kinh nghiệm đánh đường hào, đi nhanh ra tiền tuyến Điện Biên Phủ” ( Vương Chấn Hoa, Đồng Chí Vi Quốc Thanh, Dương Danh Dy dịch ).

Kiểm điểm kết quả trận tổng tấn công

Năm 1954, ngày 6-4, Tướng Giáp cho lệnh tạm ngưng chiến đấu, đại bộ phận rút ra ngoài, để lại một bộ phận nhỏ trấn giữ các vị trí đã chiếm được (trang 277).  Các đơn vị trưởng về sở chỉ huy tham dự sơ kết đợt 2 chiến dịch.  Tướng Giáp kể lại tâm trạng của các đơn vị trưởng :

“Văn phòng tổ chức bữa cơm với một số đồ hộp chiến lợi phẩm các đơn vị vừa gởi tặng.  Mấy đồng chí cán bộ đều bở ngỡ trước quang cảnh này, vì họ tưởng bị Bộ chỉ huy chiến dịch gọi lên để thi hành kỷ luật do không hoàn thành nhiệm vụ” ( trang 280 ).

Như vậy là Tướng Giáp đã thất bại trong đợt tổng tấn công chiếm Điện Biên Phủ. Tài liệu của phía Trung Quốc cho thấy kết quả thất bại :

Chỉ huy “quả đoán” của Võ Nguyên Giáp lần này không ngờ bị vấp váp. Vi Quốc Thanh lựa lời an ủi đồng chí, nêu ra kiến nghị tạm ngừng tiến công chuyển sang tổng kết chỉnh đốn. Võ Nguyên Giáp tiếp nhận kiến nghị này. 

Lúc này hội nghị Genève sắp triệu tập, Điện Biên Phủ trở thành một điểm nóng khiến cả thế giới dõi theo sau khi Triều Tiên đình chiến, Quân uỷ Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc rất quan tâm theo dõi tác chiến Điện Biên Phủ, luôn luôn hỏi Vi Quốc Thanh tình hình chiến sự và có nhiều chỉ thị cụ thể đối với chiến thuật tấn công ĐBP ( Hồi ký của Tướng Vương Chấn Hoa, thư ký riêng của Tướng Vi Quốc Thanh ).

Lỗi của Tướng Giáp

Trong khi đó hồi ký của Đại tá Langlais, chỉ huy trưởng phòng thủ Khu trung tâm:  “Nếu Điện Biên phủ đã không bị mất đêm đó ( Đêm 30-3 ) là do kẻ thù bị bất ngờ vì giành được những mục tiêu chỉ định quá nhanh chóng nên không đủ khả năng khai thác những thắng lợi ban đầu”.

Langlais cho rằng lẽ ra Tướng Giáp phải tiến thẳng vào Bộ chỉ huy của Decastries sau khi đã phá vỡ được phòng tuyến phía Đông.  Nếu làm như vậy thì Tướng Giáp đã thành công ngay trong đêm đầu tiên của đợt tổng tấn công ( ngày 30-3-1954 ).

Từ Domino 1 cho tới Eliance 2 là một cung phòng thủ chiếm một phần tư vành đai phòng thủ, quân của Tướng Giáp thừa sức tràn theo chỗ thủng này mà tiến thẳng vào Bộ chỉ huy của Cứ điểm.  Trung đoàn trừ bị 102 của Hùng Sinh thay vì tiến vào chết chùm trên đồi Eliance 2 thì cứ theo chỗ thủng giữa Dominique 1 và Eliance 1 mà vào khu trung tâm như đi vào chỗ không người.

Còn Eliance 2 thì chỉ cần một đại đội phục chận dưới chân đồi thì quân trên đồi nếu có gan tiến ra khỏi đồn cũng sẽ bị chận đánh dễ dàng.  Lúc đó Eliance 2 sẽ trở thành một điểm chết, bị cô lập.  Không có gì phải lo ngại về Eliance 2 nếu Nguyễn Hữu An không chiếm được vào đêm đó, và không việc gì phải nướng tới 2 trung đoàn ( 5 ngàn quân ) cho một điểm chết.

Cho tới khi viết hồi ký Langlais cũng không biết được bên trong nội bộ của Tướng Giáp:  Các chuyên gia quân sự Trung Quốc đã ấn định phải chiếm cho được 5 đồn phía Đông sông Nậm Rốn  để làm “diện” thu hút quân Pháp từ Khu trung tâm tràn sang bờ phía Đông để tiếp cứu cho 5 đồn mặt Đông.

Trong khi đó nhiệm vụ đánh thọc vào trung tâm lại là phần vụ của Tướng Vương Thừa Vũ từ hướng Tây Bắc của Cứ Điểm.  Nhưng cũng theo kế hoạch thì Đại đoàn 308 CSVN chỉ tấn công sau khi Đại đoàn 312 và Đại Đoàn 316 đã chiếm được 5 đồn phía Đông.

Tuy nhiên đến 8 giờ tối mặc dầu Nguyễn Hữu An chưa chiếm được Eliance 2 nhưng vì các cánh quân khác đã khác đã thanh toán xong mục tiêu đúng như dự định cho nên Tướng Giáp đinh ninh rằng chẳng mấy chốc Nguyễn Hữu An cũng sẽ thanh toán xong Eliance 2 cho nên ông phấn khởi ra lệnh cho Đại đoàn 308 CSVN  tấn công.

Không ngờ 308 không hạ nổi Huguette 7, cả Trung đoàn 176 bị tiêu diệt.  Tướng Giáp vội vàng sửa chữa bằng cách ra lệnh cho Đại đoàn 308 CSVN lùi lại phía sau để bảo tồn lực lượng cũng như bảo đảm bí mật của kế hoạch, đồng thời rút Trung đoàn trừ bị của Hùng Sinh băng đồng qua phía Đông để đánh Eliance 2.

Nhưng không ngờ cả Trung đoàn thiện chiến 2.500 người chỉ còn 50 người mà vẫn không nhổ được cái gai Eliance 2 thì Tướng Giáp chỉ còn có nước hô quân rút lui để bàn với các cố vấn tìm cách khác.  Đúng ra nếu ông cứ bỏ qua Eliance 2 mà xua quân tiến thẳng vào trung tâm thì xong rồi;  nhưng tiếc là ông không có phản ứng linh hoạt như vậy.

Tiếp tục cầm cự để xin lệnh mới

Trong hội nghị Tổng kết đợt 2, Tướng Giáp và Tướng Vi Quốc Thanh đã gặp phải khúc xương khó nuốt.  Đạn dược và thực phẩm dự trù cho chiến dịch đã gần cạn, các chuyên gia Trung Quốc chỉ dự toán đạn dược cho một đợt tổng tấn công khoảng tối đa là một tuần lễ cho nên đạn pháo đã được trút xả láng.

Theo hồi ký của Tướng Giáp : “Pháo đói đạn trầm trọng. Có ngày, mỗi khẩu pháo của ta chỉ còn hai, ba viên đạn.  Trước đó, một số đơn vị cũng đã sử dụng đạn quá lãng phí.  Một trung đoàn, qua 5 ngày kềm chế pháo binh địch, bắn hết 2.000 viên đạn súng cối.  Một tiểu đoàn phòng không 12 ly 7 trong một ngày bắn tới 12.000 viên đạn.  Bộ chỉ huy Mặt trận buộc phải quy định việc sử dụng đạn dược: Bắn quá 3 viên 105 phải xin phép Tham mưu trưởng (Tướng Thái), quá mười viên phải xin phép Tổng tư lệnh (Tướng Giáp).” (trang 323).

Đoạn hồi ký này chứng tỏ kế hoạch đánh Điện Biên Phủ chỉ có giai đoạn tổng tấn công là ăn thua đủ cho nên đạn dược được tiêu thụ xả láng.  Sau khi tổng tấn công thất bại mới tính tới chuyện bổ sung 25 ngàn quân và xin thêm đạn dược để đánh đợt thứ 3, riêng lương thực thì bắt dân Thanh Hóa phải nộp luôn cả lúa giống.

Theo như cung khai của các tù binh CSVN bị bắt tại trận Huguette 6 và trận Eliance 1 thì tinh thần bộ đội CSVN bắt đầu rung chuyển sau khi bị chết và bị thương quá nhiều.  Con số chết lên tới 6.000 người và bị thương là 17.000 người. Số người bị thương đã khiến phải gởi trả lại hậu phương 30.000 dân công vận chuyển thương binh .

Tâm trạng hoang mang nao núng đã lan tràn trong các Đại đoàn CSVN.  Số bộ đội CSVN gia nhập đội quân Chuột Nậm Rốn ( Những lính đào ngũ ) cũng lên đến hằng ngàn người.  Hồi ký của Tướng Giáp có nói đến hiện tượng “Hữu khuynh, tiêu cực” trong quân đội CSVN nhưng không nói rõ là hiện tượng gì, nhưng hồi ức của Tướng Lê Trọng Tấn giải thích :

 “Vấn đề còn lại bây giờ là chống hữu khuynh, tiêu cực biểu lộ dưới hai hình thức; một là ngại thương vong, ngại tiêu hao, mệt mỏi, ngại khó, ngại khổ, muốn dứt điểm ngay trong khi điều kiện khách quan chưa cho phép; hai là chủ quan khinh địch”.

Tướng Tấn gọi là ngại thương vong, ngại tiêu hao, nhưng thực sự là “sợ chết”.  Binh sĩ CSVN đã tận mắt chứng kiến kiểu chết như con thiêu thân của chiến thuật biển người cho nên họ buộc phải suy nghĩ và phải thấy ớn.  Con người ta chỉ bị kích động đến điên cuồng khi cuộc chiến chưa nổ ra.  Nhưng khi cuộc chiến đã tàn thì chỉ còn lại kinh hoàng và hãi hùng.  Đây là bản năng thực sự của con người.

BÙI ANH TRINH

Quảng cáo/Rao vặt

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: