Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, (9) QUÂN PHÁP ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG

*( Trích sách “Bối Cảnh Lịch Sử chính trị VIệt Nam” của Bùi Anh Trinh, do Làng Văn phát hành năm 2008 ).

Năm 1954, ngày 7-4, 70 lính Thái thuộc Đại đội 12 của Tiểu đoàn 3 Thái đang phòng thủ tại Hugette 2 bỏ trốn.  30 người còn lại tuyên bố họ không còn gì để gắn bó với người Pháp nữa, trước đây họ đăng lính vì người tuyển mộ họ là Đại úy Guilleminot. 

Nay đại úy Guilleminot đã bị thương mấy ngày trước cho nên lời giao kết giữa họ và Guilleminot đã hết hiệu lực.  Họ không cần biết về một chính quyền xa xôi nào đó ở Sài Gòn.

Langlais chỉ thị Đại úy Bizard dẫn Đại đội 1/TĐ 5 Dù VN đến Huguette 2 thu hồi vũ khí của lính Thái và trấn giữ Huguette 2.  Số 30 người không chịu chiến đấu được phân tán làm lao công cho các đơn vị Pháo binh.

 Qua ngày hôm sau, 8-4, Bizard bàn giao Huguette 2 cho đại đội khác và dẫn quân trở lại chỉ huy phòng thủ Huguette 6.  Tại đây Bizard được tăng cường thêm 1 đại đội Lê Dương do Trung úy Francois chỉ huy.  Đại đội của Francois là do gom lại những tàn binh của Tiểu đoàn 1/2 Lê Dương đã bị tan nát.

Năm 1954, ngày 8-4, sau hội nghị sơ kết trận đánh, Tướng Giáp đánh điện xin Quân ủy Trung ương và Bộ Chính Trị gửi thêm cho 25.000 tân binh để thay thế số bị chết và bị thương.  Cũng trong ngày này Cố vấn Vi Quốc Thanh gửi  điện văn cho Bành Đức hoài xin Trung Quốc gửi cho 1 trung đoàn pháo binh và 67 súng đại bác phòng không 37 ly.

*( Tài liệu của tình báo Pháp, nhờ giải mật được những bức điện của Tướng Giáp và tướng Vi Quốc Thanh;  do Berna Fall sưu tầm và đăng trong tác phẩm “Hell in A Very Small Place: The Siege of Dien Bien Phu, trang 223.  Tài liệu này đã được xác nhận lại với hồ sơ của quân đội Trung Quốc do Quang Zhai sưu tầm và công bố trong tác phẩm “China and The Vietnam Wars”, 1950-1975).

Nhận được báo cáo sơ kết của Tướng Giáp, Bộ chính trị cử Hoàng Tùng, Phó ban tổ chức Trung ương, đến Điện Biên Phủ để bàn xem nên tiếp tục đánh hay rút về vì mùa mưa sắp tới.

Năm 1954, ngày 9-4, Bành Đức Hoài gửi điện văn cho Vi Quốc Thanh nói rằng sẽ chuyển đầy đủ đạn dược theo yêu cầu và căn dặn Vi Quốc Thanh về cách đánh Điện Biên Phủ, đặc biệt chú trọng sử dụng giao thông hào, Bành sẽ gởi chuyên viên giao thông hào có kinh nghiệm ở Triều Tiên cho CSVN. ( Hồ sơ Văn khố Quân đội Trung Quốc do Quang Zhai sưu tầm ).

Chú giải :  Lúc Bành Đức Hoài gửi điện văn cho Vi Quốc Thanh thì Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đang có mặt ở Bắc Kinh.  Trước đó, ngày 1-4-1954, hai ông đã cùng với Chu Ân Lai sang Mạc Tư Khoa để bàn thảo với Krushcheve về số phận của Đông Dương trước cuộc họp ngũ cường tại Genève vào ngày 26-4 sắp tới.

Sau đó hai ông trở về Bắc Kinh ngày 6-4. Và đến ngày 10-4 thì hai ông được Chu Ân Lai thông báo về vụ thất bại tại Điện Biên Phủ.  Theo như hồi ức của Krushcheve thì trước khi hội kiến với Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng tại một phòng hội trong điện Cẩm Linh, ông Chu Ân Lai đã kéo Krushcheve ra nói chuyện riêng. Chu Ân Lai cho biết Hồ Chí Minh có đề nghị Trung Quốc cho quân đội sang giúp CSVN như đã từng giúp Bắc Hàn.  Hoặc nếu không thì cho các ông được sang tá túc bên kia biên giới của Trung Hoa trong trường hợp quân CSVN bị đánh  bại.

Quân Pháp phản công tái chiếm các vị trí

Năm 1954, ngày 6-4, khi nhận được tin sẽ có một tiểu đoàn dù tăng cường. Trung tá Langlais liền giao cho Bigeard lên kế hoạch tái chiếm Eliace 1.  Bigeard dự trù sẽ dùng 3 đại đội thuộc Tiểu đoàn 6 Nhảy dù của ông làm nổ lực chính để tái chiếm Eliance 1, cùng với 4 chiến xa ( Tiểu đoàn 6 Dù chỉ còn 3 đại đội vì bị hao hụt sau các cuộc giao tranh ).

Ngày 10-4,

–  Lúc 5 giờ 50 sáng, 10 khẩu 105 ly của Khu Trung tâm và 8 khẩu 105 ly của Căn cứ Isabelle đồng loạt bắn lên đỉnh đồi Eliance 1 với nhịp độ 10 phút thì bắn 1.800 quả.  Đến 6 giờ 10 thì ngưng pháo và bộ binh xung phong. Trận chiến diễn ra gay go vì Bigeard cũng dùng chiến thuật tiền pháo hậu xung và cũng áp dụng chiến thuật đào hào lấn dần đến mục tiêu.  Đợt xung phong có cả thiết giáp yểm trợ .

 –  Lúc 2 giờ chiều : quân Pháp làm chủ Eliace 1. Tiểu đoàn 6 Dù có 15 chết, 26 bị thương và 10 mất tích.  Ngoài ra có 6 lính Việt Nam vứt súng bỏ trốn.

–  Lúc 16 giờ 45 chiều : Trung đoàn 98/316 do Vũ Lăng chỉ huy tấn công tái chiếm Eliance 1, Bộ chỉ huy Tiểu đoàn 6 Dù tại Eliance 4 cũng bị tấn công và pháo kích.

–  Lúc 10 giờ đêm, quân của Vũ Lăng đã lên được tới đỉnh đồi Eliance 1 , hai đại đội của Pháp chỉ còn là một nhóm chiến đấu nhỏ.  Thiếu tá Bigeard gom một số trung đội thuộc Tiểu đoàn 1 Dù Lê Dương và một số trung đội Bắc Phi, Thái tiến lên tiếp cứu Eliance 1

Ngày 11-4,

–  Lúc 0 giờ 45, Tướng Giáp tung thêm tiểu đoàn trừ bị vào trận đánh. Thiếu tá Bigeard cũng tung 2 đại đội trừ bị cuối cùng là Đại đội 2 và Đại đội 3 của Tiểu Đoàn 5 Dù VN ( Tiểu đoàn được phiên chế lại, chỉ còn 3 đại đội và mỗi đại đội chỉ có 2 trung đội.  Đại đội 1 đang trấn giữ Huguette 6 ).

–  Rạng sáng, quân của Tiểu đoàn 1 Dù Lê Dương và 2 đại đội Dù Việt Nam xung phong tiến chiếm lấy lại Eliance 1 trong khi quân CSVN đã chiếm được một phần của đồn.  Theo Bigeard thì đây là trận đánh oai hùng nhất của quân trú phòng Điện Biên Phủ

Năm 1954, ngày 14-4, Tướng Navard quyết định thiết lập một căn cứ tại thượng nguồn sông Nậm U của Lào để sẳn sàng cứu ứng quân Điện Biên Phủ trong trường hợp De Castries bắt buộc phải rút khỏi Cứ điểm.  Kế hoạch này do Đại tá Then của Lào chỉ huy.  Sẽ có 4 tiểu đoàn bộ binh thiết lập một căn cứ lớn tại Mường Khoa, tại đây sẽ được không vận tới một lực lượng Biệt kích người H’Mong thuộc Đoàn Biệt kích không vận hỗn hợp.

Lực lượng Biệt kích sẽ hoạt động mở rộng tầm kiểm soát tới biên giới Việt và vào sâu tới Mường Nha, cách Điện Biên Phủ 30 cây số.  Tại đây cũng là bãi đáp cho 3 tiểu đoàn Dù sẽ nhảy xuống để đón quân Diện Biên Phủ rút về.  Ngày 14-6, Trung tá Godard dẫn 4 tiểu đoàn đến Mường Khoa lập căn cứ, phi cơ chuyển vận liên tục mỗi ngày 45 tấn vật liệu, dự trù ngày 29-4 là hoàn tất, nhưng đến ngày 22-4 phải tạm ngưng vì tất cả các phi cơ phải chuyển tiếp tế cho Điện Biên Phủ.

Quân Pháp ăn mừng chiến thắng

Năm 1954, ngày 16-4.  Sau 1 tuần lễ ghi nhận sự lắng dịu của chiến trường và sau khi tái chiếm được đồn Eliance 1.  Bộ chỉ huy quân Pháp đoán rằng CSVN đã tạm ngưng chiến dịch vì đã tới mùa mưa, có lẽ hai bên sẽ cầm cự như vậy cho đến mùa khô.

Tướng Navare quyết định thăng thưởng Đại tá De Castries lên Thiếu tướng;  Trung tá Lalande, chỉ huy trưởng căn cứ Isabelle, lên Đại tá;  Trung Tá Langlais, Liên đoàn trưởng Liên đoàn 1 nhảy dù và chỉ huy trưởng khu trung tâm Cứ điểm, lên Đại tá; Thiếu tá Bigeard, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 nhảy dù và cũng là chỉ huy trưởng Lực lượng xung kích Cứ điểm, lên Trung tá. Và thăng thưởng một số các sĩ quan, binh sĩ có công, trong đó Trung úy Phạm Văn Phú được lên Đại úy nhờ trận tái chiếm Eliance 1.

Báo chí loan tin De Castries được lên tướng và những tiếng súng rời rạc của quân CSVN tại Điện Biên Phủ đã khiến cho dư luận tin rằng Tướng Giáp đã thất bại lần nữa, và lần này lực lượng quân sự của Việt Minh đã hoàn toàn kiệt quệ.  Có lẽ còn lâu họ mới có thể tái lập lại được 5 sư đoàn như trước đây.

 Chú giải :  Không ai ngờ rằng cũng trong ngày 16-4, Tướng Giáp và Tướng Vi Quốc Thanh đang ngồi họp với Hoàng Tùng, phái viên của Bộ Chính trị ĐCSVN.  Tin chiến thắng của De Castries đã buộc Vi Quốc Thanh và Võ Nguyên Giáp phải hạ quyết tâm đánh đợt thứ ba, các ông chỉ còn có nước tiến tới, đánh xả láng chết bỏ; chứ không thể nào rút lui được nữa.

Tướng Giáp không có mặt mũi nào để tuyên bố thất bại và rút quân về, còn Tướng Vi Quốc Thanh cũng không dám báo cáo với Mao Trạch Đông là đã bị thua sau khi tiêu thụ hết chừng đó súng đạn và lương thực của “Nhân dân Trung Quốc”.

Hơn nữa, các ông biết rõ quân Pháp tại ĐBP cũng đã kiệt quệ, họ không có quân thêm để tăng cường đã đành, mà họ không có quân để thay thế nữa.  Chứng tỏ là khả năng cung cấp quân cho Điện Biên Phủ đã cạn kiệt. Vậy thì chỉ cần đánh rấn lên một chút nữa là chiến thắng.

Tâm trạng của Tướng Vi Quốc Thanh được thư ký riêng của ông là Tướng Vương Chấn Hoa ghi lại:

“Vi Quốc Thanh đã bình tĩnh suy nghĩ và phân tích khách quan cho rằng, quân đội CSVN tuy gặp rất nhiều khó khăn, nhưng quân Pháp càng khó khăn hơn, hơn nữa… Đồng chí nói với các cố vấn :  “Hiện tại toàn thế giới đều nhìn về Điện Biên Phủ, chúng ta không có đường lui.  Chỉ có hạ quyết tâm tiêu diệt toàn bộ quân địch. 

Tạm thời chưa đánh được, mùa mưa đến nước dìm chết chúng.  Nước không dìm chết, thì khốn khó lâu ngày, chúng cũng chết. Không lấy được Điện Biên Phủ quyết không lui quân.  Các đồng chí phải chuẩn bị tư tưởng này”. 

Vi Quốc Thanh trao đổi chân tình với Võ Nguyên Giáp, trình bày tỉ mỉ ý nghĩ trên đây của mình để thống nhất nhận thức, kiên định lòng tin.  Hai người còn nghiên cứu biện pháp giải quyết vấn đề tư tưởng cán bộ và khắc phục khó khăn thực tế”. ( Bản dịch của Vương Danh Di )

BÙI ANH TRINH

Quảng cáo/Rao vặt

1 Comment on TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, (9) QUÂN PHÁP ĂN MỪNG CHIẾN THẮNG

  1. CHAI HIA BIA SỐNG
    Tội đồ dân tộc Nguyễn Trường Tô
    Sầm Đức Xương mông má lõa lồ
    Phú Trọng nịnh Trần đại Quang quáng
    Gà Ngân Doan Phóng Tiến Quang Hồ
    Đầm Đùn phản động cá rô leo cây thái tử đảng vô tế Cổng Trời
    Hỏa lò quần chúng không mời
    Dân oan khiếu kiện ma trơi quỷ Ba Đình
    Thiên An Môn Đặng Tiểu Bình Dĩnh Siêu âm hộ chụp hình Hồ Chí Minh
    Chu Ân Lai vãng tù tiền tình
    Triệu Tử Dương đảng viên giảm khinh
    Bá tánh điêu linh không cần biết
    Giang Trạch Dân Tank cán quân mình
    Hậu sinh sản Tập Cận Bình Thấy trò một giuộc tạo hình Hồ Tập Chương
    Đích tôn mượn Nguyễn Hữu Cường
    Phi công tập lái phụ nhường Quang Khải bay
    Trần Dân Tiên Lãng lẩu cầy chia hai bia sống không say không trở về
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: