Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, TÌNH ĐỒNG MINH CỦA MỸ

Tình đồng minh của Mỹ :

Ngày đó ai cũng nghĩ các nhà chỉ huy quân sự Pháp phải có kế hoạch giải cứu trong trường hợp Điện Biên Phủ bị lâm nguy.

Ít ra nếu nhắm không kham nổi thì rút ra khỏi Điện Biên Phủ, nhường cái lòng chảo tệ hại đó cho CSVN. Cùng cực lắm thì cũng ra lệnh cho De Castries mở đường máu để tháo thân. Không ai nghĩ tới chuyện Tướng De Castries sẽ giơ tay đầu hàng.

Thực ra thì quân Pháp đã có kế hoạch giải cứu Điện Biên Phủ chứ không phải không, đó là kế hoạch Vulture do Ngũ Giác Đài soạn thảo với 98 oanh tạc cơ và 450 chiến đấu cơ của Quân đội Mỹ nhưng cuối cùng thì Hoa Kỳ đã từ chối vào giờ chót…!  Sau khi các nhà chính trị trở mặt thì các nhà quân sự Pháp mới soạn kế hoạch Albatros dự tính cho quân Điện Biên Phủ rút sang Lào. Tuy nhiên kế hoạch này đã quá trễ, giống như nước lụt tới nơi mới vội vàng đóng tàu để chạy lụt.

 Ngày 20-3-1954, sau khi quân CSVN mở màn trận đánh Điện Biên Phủ bằng cách chiếm 2 tiền đồn phía Bắc thì Tổng Tham mưu trưởng quân đội Pháp là Thống tướng Ely đã bay sang Hoa Thịnh Đốn cầu viện đồng minh.  Trong 5 ngày ở Mỹ Ely không xin thêm được viện trợ quân sự nhưng được lời hứa của Bộ trưởng bộ Quốc phòng là Đô đốc Raford về một kế hoạch cứu nguy Điện Biên Phủ trong trường hợp quân CSVN tấn công vào Cứ điểm.

Để cho Ely yên lòng, Raford đã kỹ lưỡng cho các sĩ quan trong Ngũ Giác Đài soạn thảo cụ thể một kế hoạch tiếp viện cho Điện Biên Phủ, đặt tên là “Kế hoạch Vulture”.  Theo kế hoạch này thì sẽ cứu nguy Điện Biên Phủ theo công thức “Không quân Hoa Kỳ với quân Nhảy dù Pháp”.  Con số phi cơ Mỹ sẽ tham chiến tại Điện Biên Phủ là 98 oanh tạc cơ và 450 chiến đấu cơ từ Nhật và Phi Luật Tân.

Ngày 3-4, sau trận tổng tấn công của Võ Nguyên Giáp vào ngày 30-3, Chính phủ Pháp yêu cầu Mỹ thi hành kế hoạch Vulture thì Bộ trưởng Bộ ngoại Giao Mỹ là Dulles trả lời e rằng Quốc hội Mỹ không chấp thuận.  Sau đó thì có quyết định của Tổng thống Eisenhower là không can thiệp vào Đông Dương.

Ngày 4-4, sau khi quân CSVN tổng tấn công;  vào lúc 11 giờ đêm, Chính phủ Pháp mời đại sứ Mỹ tại Pháp là Dillon đến dự một phiên họp của Nội các.  Thủ tướng Pháp yêu cầu Mỹ cho chiến hạm can thiệp như đã hứa với Tướng Ely vì với vũ khí và hành lang tiếp vận cho bộ đội CSVN hiện nay đã đủ bằng chứng cho thấy đây là một cuộc chiến tranh giữa phe Cọng sản và phe Tự do.  Đại sứ Dollin chuyển lời yêu cầu về Bộ Ngoại giao Mỹ.

Ngày 5-4, Ngoại trưởng Dulles trả lời rằng Mỹ không thể đơn phương biến chiến tranh Việt Nam thành chiến tranh chống Cộng sản, Mỹ cần thảo luận lại với Chính phủ Anh.

Tình đồng minh của Anh

Ngày 11-4, Ngoại trưởng Mỹ đến Luân Đôn và Paris để bàn bạc với hai Chính phủ Anh, Pháp.  Ngày 14-4, cả 3 quốc gia đồng ý mở hội nghị 10 nước phòng thủ Á Châu để bàn về kế hoạch “Liên minh hành động tại Đông Dương”.

Tuy nhiên ngày 18-4, Đại sứ Anh tại Pháp là Roger Markins thông báo rằng nước Anh không thể tham dự hội nghị được (?!).  Sau đó trong 3 ngày 22,23 và 24-4, ba ngoại Trưởng Anh, Pháp, Mỹ hội họp để bàn chuyện Đông Dương.

Ngoại trưởng Anh cho biết nước Anh không thể có hành động nào trước khi có Hội nghị của Liên Hiệp Quốc tại Genève khai mạc vào ngày 26-4, bởi vì Hội nghị này cũng sẽ bàn về Đông Dương;  sau khi có quyết định của Liên Hiệp Quốc về Đông Dương thì nước Anh mới có thể chiếu theo quyết định của Liên Hiệp Quốc mà hành động.

Sở dĩ nước Anh có thái độ gần như khó hiểu đối với yêu cầu bức thiết của đồng minh Pháp và Mỹ là bởi vì Mao Trạch Đông đang hăm he đòi tấn công chiếm lại đất Hồng Kông.  Người Anh đang bận rộn giàn xếp ngoại giao để  Liên Hiệp Quốc giải tỏa lệnh cấm vận Trung Quốc để được Mao chấp thuận cho thuê Hồng Kông thêm một thời gian nữa.

Ngày 24-4, một lần chót Paris yêu cầu Không quân Mỹ can thiệp vào Điện Biên Phủ.  Ngày 25-4, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Dulles cho biết quân đội Mỹ  không thể can thiệp vì cần phải có sự chấp thuận của Quốc hội.

Tình đồng minh của Liên Xô và Trung Cọng

Trận chiến  Điện Biên Phủ được Mao Trạch Đông theo dõi từng ngày nhưng chiến thắng cuối cùng tại Điện Biên Phủ là một điều bất ngờ đối với Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai.  Hồi ức của Khrushchev trong “Khrushchev Remembers, tập 1”, ấn hành năm 1974, có kể lại trước khi khai diễn hội nghị Genève về vấn đề Trung Quốc thì Chu Ân Lai có gặp Khrushchev và cho biết Hồ Chí Minh thú nhận tình hình của CSVN thật tuyệt vọng, ông ta nói trước với Chu Ân Lai là có thể quân CSVN sẽ rút về vùng biên giới Việt Trung để nếu bị truy đuổi thì chạy sang nhờ Trung Quốc che chở.

Ngoài ra Hồ Chí Minh cũng xin Chu Ân Lai cho quân Trung Quốc tràn sang Việt Nam như là đã sang Bắc Hàn.  Chu Ân Lai chưa trả lời ngay cho Hồ Chí Minh nhưng nói riêng với Khrushchev rằng Trung Quốc không thể làm như vậy được vì quá tốn kém, hiện Trung Quốc đang gặp nhiều khó khăn để giải quyết hậu quả của bài học chiến tranh Đại Hàn.

Nghe Chu Ân Lai nói như vậy thì Khrushchev khuyên Chu đừng nên nói thật điều đó cho Hồ Chí Minh, cứ nói dối cho ông ta yên lòng.  Sau đó thì xảy ra chuyện quân Pháp đầu hàng tại Điện Biên Phủ, Khrushchev kể lại: “Thế rồi một phép lạ xảy ra:  chiến thắng Điện Biên Phủ…Thế là Hồ đạt được điều mà trước đó không mảy may hy vọng, đó là nửa nước phía Bắc của Vĩ tuyến 17”.

Nghĩ lại đồng minh của Việt Nam Cọng Hòa

Có như vậy mới thấy tình đồng minh của chính trị thắm thiết đến mức độ nào.  Mỹ và Anh đối với Pháp như thế đó thì sau này họ có đối xử lạnh lùng trước cơn nguy kịch của Đồng minh Việt Nam Cọng Hòa thì cũng không có gì làm lạ.  Chỉ tội cho các ông thầy bàn người Việt Nam, cho tới khi nước mất rồi mà vẫn không tin rằng mình bị đồng minh bỏ rơi.  Và không ít người vô tư quy tội cho Nguyễn Văn Thiệu.

Mãi cho đến khi ông Nguyễn Văn Thiệu chết rồi, các hồ sơ mật của Hoa Kỳ được giải mã, các cuộn băng ghi âm các cuộc nói chuyện bằng điện thoại tại tòa Bạch Ốc được đưa ra công chúng thì các ông thầy bàn cảm thấy hỗ thẹn, không dám lên tiếng nói lại cho dư luận được rõ, khiến cho giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng đành phải dịch lại tác phẩm “Không Hòa Bình, Chẳng Danh Dự” của Larry Berman vào năm 2003 để cho công chúng Việt Nam thôi bàn tán về những gì khó hiểu đã xảy ra vào năm 1975.

Sau đó thì tới năm 2005 giáo sư Nguyễn Tiến Hưng đã cho ra đời tác phẩm “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” mới nói rõ từng cảnh lạnh lùng sau hậu trường chính trị Mỹ.  Trong buổi lễ ra mắt sách, có người đã hỏi giáo sư Hưng rằng tại sao ông lại lấy tựa đề “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” trong khi trong ruột của cuốn sách lại nói về “Khi đồng minh phản bội”?

Người Pháp cũng bị đồng minh Mỹ phản bội vào giờ chót trong trận Điện Biên Phủ, nhưng họ không oán hận vì họ hiểu rõ tình đồng minh của quốc tế nó như thế nào.  Trong khi đó quần  chúng Việt Nam lại tin vào tình đồng minh của Mỹ, Liên Xô và Trung Cọng như tín đồ tin vào tôn giáo. Điều bi thảm là trình độ dân trí quá thấp cho nên rất dễ bị lừa.

BÙI ANH TRINH

Quảng cáo/Rao vặt

1 Comment on TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, TÌNH ĐỒNG MINH CỦA MỸ

  1. KHÔNG KHAM NƯỚNG GÀ TÂY
    Trần đại Quang đại mặc cá thây
    Khư khư ôm mãi chiếc điếu cầy
    Lá mơ thối địch bầy Vũng Áng
    Mười người một xác đảng trồng cây
    Bắc Kinh Bá Kiến ăn mày Chí Phèo Thị Nở đợi đầy đường cái quan
    Dương Khiết Trì lệnh chiềng làng
    Ba Đình Mụ Đốp họ hàng Các Chú ăn
    Đinh La Thăng đĩ xích thằng dùi cui điếm giáng lên đầu tù lương tâm
    Bác Hù IsIs chẳng tha lầm
    Bắc kì Ní Nuận luật lục lâm
    Tổng tham mưu trưởng vai thảo khấu
    Còn đảng còn mình có cánh Cam
    Dân oan mồm bịt Ý câm Tô Lâm Huy Rứa cầm nhầm Tô Cách Lan
    Thăng Long Brexit hai làn
    Nước sông thủy tạ Hồ sàng lọc bắc nam
    Hillảy sến Xì Trump cộng hòa dân chủ không kham Thổ Nhĩ Kỳ
    TÂM THANH

    Like

2 Trackbacks / Pingbacks

  1. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, TÌNH ĐỒNG MINH CỦA MỸ | CHÂU XUÂN NGUYỄN
  2. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, TÌNH ĐỒNG MINH CỦA MỸ – Vượt Tường Lửa

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: