Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, SAI LẦM CỦA TƯỚNG NAVARRE

Sai lầm chiến lược của Tướng Navarre

 Điện văn của Mao Trạch Đông khuyến cáo Võ Nguyên Giáp phải chú ý bảo vệ tuyến vận chuyển từ Lạng Sơn đến Điện Biên Phủ chứng tỏ 60.000 quân của Võ Nguyên Giáp và 100.000 dân công được tiếp tế nuôi ăn bằng xe tải.  Thế mà bộ chỉ huy quân sự của Tướng Congy tại Hà Nội không nghĩ ra, mặc dầu các sĩ quan tại Bộ Tư lệnh quân đội Pháp ở  Sài Gòn không tin rằng CSVN có thể tiếp vận bằng cách khiêng vác.

Một đoạn hồi ký của Tướng Giáp cho thấy :  “Mỗi sáng, đã trở thành thói quen, khi mới ngủ dậy, tôi nhìn ngay vào tấm biểu đồ hậu cần treo trên vách liếp bên cạnh bản đồ chiến sự.  Cán bộ tham mưu đã ghi số gạo nhập kho đêm trước bằng một gạch đỏ.  Một buổi sớm, tôi bổng nhìn thấy một đường gạch đỏ dốc gần như thẳng đứng.  Đêm hôm trước gạo nhập kho không đầy 1 tấn!” (trang 324).

Số lượng gạo nhập kho 1 tấn trong 1 ngày cũng đủ làm cho Tướng Giáp hoảng hốt; thì suốt chiến dịch 5 tháng trời quân đội CSVN đã vận chuyển biết bao nhiêu tấn gạo mỗi ngày qua tuyến đường 600 cây số.  Vậy mà quân đội Pháp không chận được lấy 1 ngày hay chận được 1 xe tải.

Lẽ ra Navarre phải bắt các sĩ quan tham mưu của mình tính xem 1 người dân công đi từ Hòa Bình lên Điện Biên Phủ là bao nhiêu ngày đường với lượng hàng khiêng vác tối đa trên vai. Và họ cần bao nhiêu gạo ăn cho chính họ trong suốt chặng đường đi và về.  Dĩ nhiên bất cứ một người nông dân Việt Nam nào cũng có thể cho họ một đáp số hiển nhiên là 1 người không thể nào gánh gạo ăn cho mình đủ để đi 300 cây số và cả số gạo cho lúc trở về.

Tài liệu của quân đội Pháp cho thấy các sĩ quan tình báo tại Hà Nội đã được một số dân chúng từng phải đi dân công đã chạy về vùng do Bảo Đại kiểm soát và cho biết hằng chục ngàn dân công từ Ninh Bình, Thanh Hóa được điều động gánh gạo lên Sơn La trong trận Na Sản vào cuối năm 1953.  Thế là các sĩ quan tình báo Pháp tin chắc là chuyện này có thật vì có rất nhiều người cho biết và mọi công tác kiểm chứng sau đó đều xác nhận đúng như vậy.

Kể từ đó các sĩ quan tình báo Pháp in trí rằng mọi khâu vận chuyển lương thực của quân đội CSVN do dân công khiêng vác.  Tuy nhiên nhân viên tình báo Pháp dở ở chỗ là họ không hề hỏi thêm những người cho tin là họ gánh được bao nhiêu ký và đi trong bao nhiêu ngày.  Nếu nghe được câu trả lời thì có lẽ các sĩ quan tham mưu của Quân đội  Pháp phải đặt lại vấn đề.

Bởi vì quả thật năm đó đã có 40 ngàn dân công từ Ninh Bình, Hòa Bình gánh gạo lên cho chiến trường Na Sản tại Sơn La.  Nhưng sau khi đi được 4/5 đoạn đường, còn cách Sơn La gần 50 cây số, thì toán dân công đã tiêu thụ hết 98% số gạo mà họ mang vác được.  Chưa kể số lượng gạo mà họ phải ăn trên đường về.  Kể từ đó CSVN không bao giờ dám nghĩ tới chuyện vận chuyển lương thực cho chiến trường bằng cách khiêng vác.

Ngày nay nhìn lại mới thấy Tướng Giáp vô cùng may mắn vì các sĩ quan tham mưu và các Tướng lãnh Pháp không hề nghĩ tới chuyện tung quân làm chốt chận lưu động dọc theo tuyến vận chuyển dài 600 cây số.  Chỉ cần 1 chốt chận khoảng 1 tiểu đoàn Nhảy Dù đủ để chận cả tuần lễ tại một địa điểm.  Sau đó nếu có dấu hiệu quân CSVN tập trung nhổ chốt chận hoặc đi vòng tránh chốt chận thì rút đi và nhảy dù chận tại một đoạn khác.  Khoảng 3 lần chận liên tục trong 1 tháng thì quân của Tướng Giáp ắt phải bị đói ( 60.000 quân và 100. 000 dân công ).

Ngoài ra cơ quan tình báo Pháp cũng không ghi nhận được là kể từ  năm 1950 Quân đội CSVN được Trung Quốc tiếp tế gạo ăn cho mỗi trận đánh.  Thí dụ như trận Cao Bằng, tháng 10 năm 1950, Trung Quốc đã chi 2.600 tấn gạo trong tổng số 2.700 tấn gạo ăn của 30 tiểu đoàn và dân công tham dự trận Cao Bằng.  Nếu biết được nguồn gạo ăn của Quân đội CSVN xuất phát từ các kho gạo Trung Quốc thì các Tướng lãnh Pháp đã có cách đối phó hữu hiệu đối với tuyến vận chuyển Lạng Sơn- Sơn La.

Thực tình mà nói thì tìm hiểu cho ra chuyện này thì đâu có gì là khó.  Số lượng sĩ quan và binh sĩ CSVN bị thanh trừng qua các đợt chỉnh quân đã chạy về vùng Bảo Đại kiểm soát thừa sức cung cấp cho tình báo Pháp những tin tức chính xác về nguồn tiếp liệu của Quân đội CSVN.

Sang tới đợt tấn công cuối cùng của trận Điện Biên Phủ thì CSVN đã bắt dân Thanh Hóa nộp 11 ngàn tấn lúa giống; chứng tỏ là trong giai đoạn này Trung Quốc cũng hết gạo.  Trong khi nông thôn trong vùng CSVN chiếm đóng hoàn toàn thiếu ăn do hậu quả của chiến dịch cải cách ruộng đất.  Vậy mà các vị chỉ huy quân đội của Pháp đã tính tháo chạy ra khỏi Hà Nội sau khi nghe tin Điện Biên Phủ thất thủ.

Chỉ cần họ tiếp tục giữ vững thêm cỡ 1 tháng nữa thì quân và dân trong vùng của ông Hồ Chí Minh sẽ đói ăn bởi vì Mao Trạch Đông ngưng tiếp tế; và vì thế Võ Nguyên Giáp sẽ không có đạn và gạo để đánh tiếp một trận nữa, cho dù là trận nhỏ.

Sai lầm chiến thuật của Tướng Navarre

Lúc quyết định thiết lập cứ điểm Điện Biên Phủ, Tướng Navarre và bộ tham mưu quân đội Pháp không nghĩ tới chuyện quân đội CSVN có thể đánh với chiến thuật “công kiên chiến”, nghĩa là giàn thành trận tuyến đánh nhau với xe tăng và máy bay trong nhiều ngày nhiều tháng và đánh tới đâu lập công sự phòng thủ tới đó chứ không phải là chiến thuật cường tập hay kỳ tập như quân đội CSVN thường sử dụng.

Cường tập là đánh nhanh và ào khạc, còn kỳ tập là đánh bất ngờ và gọn . Với một căn cứ quân sự gồm hàng sư đoàn quân phòng thủ với xe tăng và máy bay, nếu quân Cọng sản muốn cường tập thì phải huy động lực tượng gấp 5 hoặc gấp 7 lực lượng phòng thủ mới mong hạ được cứ điểm;  điều này không thể có được vì CSVN không có khả năng tiếp vận để điều động từ 50.000 đến 70.000 quân trên khắp lãnh thổ Bắc Việt vào một trận địa được.

Theo hồi ký của Navarre thì Phòng 2, tức là phòng tình báo của bộ Tổng tư lệnh quân đội Pháp tại Sài Gòn, đã tính toán là CSVN không có khả năng nuôi ăn cho trên 2 sư đoàn và 20.000 dân công cho mặt trận Tây Bắc Bắc Việt, và tình trạng vận chuyển trong rừng không cho phép di chuyển đến Điện Biên Phủ các loại súng trên 75 ly cùng với cấp số đạn cho 7 ngày đánh nhau.

Vì vậy mặc dầu đã lập ra cứ điểm để phòng thủ diện địa và để ngăn chận quân CSVN tràn qua Lào nhưng các sĩ quan Pháp cứ cầu mong cho Võ Nguyên Giáp chấp nhận đánh Điện Biên Phủ như là trước đây Salan mong cho quân CSVN đánh Na Sản.

Sau khi hai tiền đồn phía bắc thất thủ vào ngày 14-3-54 thì sáng ngày 16-3 chỉ huy trưởng pháo binh tại cứ điểm Điện Biên Phủ là Trung tá Piroth tự tử vì pháo binh của ông không làm gì được đối với pháo binh của CSVN, trái với mọi ước đoán chủ quan của ông ta trước đây.  Ngoài ra, Tham mưu trưởng cứ điểm Điện Biên Phủ cũng bị xuống tinh thần đến nổi phải cho theo chuyến phi cơ chở thương binh về Hà Nội.

Cái chết của Piroth và sự mất tinh thần của Tham mưu trưởng cho thấy rõ là tình thế đã đảo ngược những tính toán trước đây của các sĩ quan tham mưu Pháp.  Khi De Catries tới nhận nhiệm vụ chỉ huy Điện Biên Phủ thì ông ta đã được sự bảo đảm của Tham mưu trưởng và Chỉ huy trưởng pháo binh. Trước khi gặp Decastries thì hai ông này cũng đã thuyết trình cho Navarre, Congy và các tướng lãnh Anh, Pháp, Hoa Kỳ.

Vì vậy khi phát hiện ra pháo binh của mình bị tê liệt trước pháo binh của địch thì hai ông này hứng trọn cơn thịnh nộ của De Catries.  Tâm lý này luôn luôn xảy ra cho các trận địa lớn với hàng tá sĩ quan tham mưu. Chính vì chịu không nổi những lời chê trách của De Castries mà một ông phải tự tử và một ông bị khủng hoảng.  Nhưng sau đó tới phiên De Catries cũng bị khủng hoảng nặng vì từ đó ông giao nhiệm vụ chỉ huy lại cho Langlais và Laland. Còn ông thì hầu như biến mất trong các bài viết kể lại trận đánh.

Sưu tầm của sử gia Bernard Fall ghi lại lời nói cuối cùng của chỉ huy trưởng Pháo binh Piroth nói với bạn thân là Trung tá Trancart :  “Tôi mất hết danh dự. Tôi đã đảm bảo với Castries và với cấp trên rằng pháo địch sẽ không giải quyết được gì cả, thế mà ta sẽ thua mất thôi. Tôi đi đây”.

 Và cũng theo sưu tầm của Bernard Fall thì Piroth đã đến chỗ của Trung tá Langlais và nói những lời tương tự thì Langlais đã lạnh lùng trả lời : “Cũng phải có ai đó phải chịu trách nhiệm về sự phá sản của Pháo binh chứ”. Đây là những lời kể lại của những sĩ quan nhân chứng; nó nói lên nguyên nhân vì sao Điện Biên Phủ thất bại, một thất bại được thấy rõ ngay từ ngày đầu tiên khi trận chiến nổ ra.

Cho tới giờ phút đó Tướng Navarre vẫn không có phản ứng trước việc pháo binh và phi cơ của quân Pháp bị vô hiệu hóa. Tất cả những gì ông ta lập ra tại Điện Biên Phủ là nhử cho quân CSVN tới đánh để pháo binh và phi cơ của ông ta sẽ tiêu diệt. Thế mà cho đến khi Trung tá Piroth tự tử vì khám phá ra người Pháp đã lầm và không thể làm gì được với các họng súng của pháo binh CSVN thì Tướng Navarre vẫn không nhớ ra là ông ta đưa quân tới Điện Biên Phủ để làm gì.

Ông ta lập ra phi trường Điện Biên Phủ cho phi cơ có thể lên trời tiếp ứng chiến trường ngay, nhưng kết quả là các phi cơ hoàn toàn bị tê liệt trước các họng súng pháo binh CSVN. Vậy thì phi cơ không có, pháo binh cũng không;  ông ta lấy lý do gì để lưu lại hàng chục tiểu đoàn trong cái vòng vây khốn khổ đó?

Trước tình hình đó, bất cứ một nhà quân sự hạng bét nào cũng thấy là phải tung hết quân hiện có để gải vây cho Điện Biên Phủ và cứu thoát 12.000 con người ở trong đó. Thế nhưng đàng này Hà Nội lại thả nhỏ giọt thêm từng tiểu đoàn vào trong cái chảo lửa đó, hễ mất 1 tiểu đoàn thì thảy thêm 1 tiểu đoàn, hễ mất 2 tiểu đoàn thì thảy thêm 2 tiểu đoàn, rồi tới khi không còn tiểu đoàn nào để thảy thì thảy cặp lon thiếu tướng cho Đại tá De Castries.

Sau này các sử gia Pháp cố tình không nói tới trách nhiệm của các vị tướng lãnh tại Hà Nội, chứ nếu thực sự phân tích thì phản ứng của các tướng lãnh và sĩ quan tham mưu tại Hà Nội quá tệ. Các ông cứ chờ xem tướng Navarre ở Sài Gòn ra lệnh gì để mà sau này có cớ chạy tội cho chính mình.

Bất cứ một sĩ quan tham mưu nào cũng biết rằng cứ điểm Điện Biên Phủ được lập ra để nhử cho quân CSVN đánh vào và sẽ bị tiêu diệt bởi ưu thế của pháo binh và phi cơ.  Nhưng qua hai trận chiến ngày 13 và 14-3 đã đủ chứng tỏ rằng pháo binh và phi cơ hoàn toàn mất hết hiệu lực.

Cái chết bằng cách tự tử của Trung tá chỉ huy trưởng pháo binh đã đủ chứng minh rằng cái bẩy bằng pháo binh đã bị phản phé, tức là phe địch sẽ có ưu thế tuyệt đối về pháo binh còn ta thì “Zéro”.  Thế mà mọi người cứ tiếp tục thảy thêm nạn nhân vào chảo lửa mặc dầu biết rằng đây là một trận danh dự của quân đội Pháp đối với toàn thế giới.

BÙI ANH TRINH

Quảng cáo/Rao vặt

3 Trackbacks / Pingbacks

  1. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, SAI LẦM CỦA TƯỚNG NAVARRE | dòng sông cũ
  2. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, SAI LẦM CỦA TƯỚNG NAVARRE | CHÂU XUÂN NGUYỄN
  3. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, SAI LẦM CỦA TƯỚNG NAVARRE – Vượt Tường Lửa

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: