Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, BẦY CHUỘT SÔNG NẬM RỐN

Bầy chuột sông Nậm Rốn

“Bầy chuột sông Nậm Rốn” là danh từ mà báo chí Pháp đặt cho những người chiến binh của Pháp đã bỏ trốn khỏi căn cứ Điện Biên Phủ và sống lây lất bên bờ sông, ngoài hàng rào của căn cứ.  Họ không thể trốn đi xa hơn vì bên ngoài còn có vòng vây của quân CSVN.

Những người bị gọi là “chuột” phải sống lẫn lút, tự đào hố tránh bom đạn bên bờ sông.  Thức ăn của họ là do săn nhặt hoặc đánh cắp các dù tiếp tế cho Điện Biên Phủ bị rơi ra ngoài vòng rào. Các dù này được thả vào ban đêm nhưng quân trong cứ điểm phải chờ tới sáng mới mang xe và người ra nhặt.

Trong đêm những người trốn tránh đã đến thăm các kiện hàng trước khi quân Pháp ra nhặt và họ lựa những kiện hàng có thức ăn khuân về nơi bí mật để cất giấu ăn dần, chia sẻ với những nạn nhân mới gia nhập đội quân.  Tới cuối tháng 4 -54 thì đội quân đào ngũ này được ước tính lên tới 4.000 người, gồm người Thái, người Việt, người Bắc Phi, người Ả Rập, người Châu Âu.

Ngoài ra, tài liệu lưu trữ tại Văn khố Quân đội Trung Quốc được giải mã cũng đã có đề cập tới việc hằng ngàn quân lính của Tướng Giáp bỏ ngũ, gia nhập đoàn quân Chuột ở sông Nậm Rốn.  Họ đã giúp nhau cùng mưu sinh trong một thế giới toàn tiếng bom đạn và máu lửa . Họ tự giúp đỡ lẫn nhau không kể màu da, tôn giáo, hay quốc tịch.  Họ là những người có thần kinh rất yếu,  bị khiếp đảm khi cận kề với cái chết.

Từ thời xa xưa, tình trạng căng thẳng thần kinh và mệt mỏi trong các đồn binh bị bao vây dễ đưa tới nạn lính bỏ trốn, cãi lại lệnh của cấp chỉ huy hoặc thanh toán cấp chỉ huy.  Chiến trận  kéo dài trong nhiều tháng khiến thần kinh của các chiến binh tại Điện Biên Phủ không đủ sức chịu đựng được nữa.  Họ vùng bỏ chạy ra khỏi nơi căng thẳng mà không cần biết mình sẽ sống ra sao và đi về đâu.

Cứ sau mỗi trận đánh là có một số binh sĩ thoát chết nhưng bị hoảng loạn thần kinh, không thể nào ép buộc họ tiếp tục chiến đấu vì họ sẽ bị điên loạn.  Người ta đã sử dụng những binh sĩ này trong công tác hậu cần và tiếp vận.  Nhưng những người này cũng thường xuyên chôn dấu những món ăn được và ăn ngon như sữa hay thịt hộp;  hoặc là họ thi nhau thưởng thức trước khi mang về.

Tệ trạng này đưa tới một kết quả nực cười là những chàng thanh niên không chiến đấu càng ngày càng béo mập ra, trong khi những người thay phiên nhau ghìm súng ngoài sương gió, trong lửa đạn, lại càng ngày càng kiệt sức vì thiếu ngủ mà không có gì để bồi dưỡng, nhất là chất tươi và chất đạm.

Các sĩ quan chỉ huy biết rõ chuyện này nhưng họ không dám áp dụng những biện pháp gắt gao để trừng trị vì theo kinh nghiệm từ ngàn xưa, những đồn binh bị bao vây lâu ngày thường xảy ra tình trạng rối loạn, nếu áp dụng những biện pháp cứng rắn sẽ đưa tới bùng nổ chống đối hoặc nổi loạn.  Bởi vậy họ chỉ biết lấy lời để khuyên răn mà thôi .

Những nhà báo Pháp đặt tên cho những người lính bỏ hàng ngũ là “những con chuột” . Nhà báo gọi như vậy bởi vì nhà báo chỉ là những người chuyên môn ngồi tán dóc bên các quán cà phê ở hậu phương; họ chưa bao giờ đụng tới hiểm nguy nơi lửa đạn.  Họ không bao giờ có hân hạnh biết được tình trạng thần kinh căng thẳng của những người hằng ngày phải đối diện với  cái chết.

Những nhà báo này chưa hề có hân hạnh nhìn đồng hồ để đếm thời gian còn sống của mình cho nên họ chẳng hiểu gì về tâm lý của người lính ngoài mặt trận.  Bởi vậy họ mới có thái độ khinh bỉ đối với những người đào ngũ mà họ cho là hèn nhát.  Nhưng thực ra nếu thảy họ vào Điện Biên Phủ để chiến đấu thì họ còn hèn nhát hơn là những người  lính “chuột”.

Không phải chỉ riêng nhà báo Pháp, những nhà báo Việt Nam cũng vậy.  Họ cũng biến những người lính thành những nhân vật tiểu thuyết.  Dưới ngòi viết của họ thì người lính Việt Nam được mô tả như là những người hùng chỉ biết ra trận với nụ cười ngạo nghễ.  Trong khi sự thực không ai có thể ra trận với nụ cười ngạo nghễ, chuyện đó chỉ có trong tưởng tượng.

Tai hại hơn nữa là khi các nhà văn nhà báo mon men viết quân sử, họ chẳng hiểu gì về chiến trường và chằng hiểu về tâm lý của những người lăn lộn nơi chiến địa.  Họ cứ đem tâm lý của nhà văn ở nơi chăn êm nệm ấm mà giải thích những diễn biến tàn nhẫn của chiến trường.  Rốt cuộc quân sử bị tiểu thuyết hóa, hoàn toàn sai lạc với thực tế.

Tạo hóa sinh ra con người vốn có bản năng đầu tiên là bản năng sinh tồn, tức là tham sống sợ chết.  Nhưng đối với những nhà văn nhà báo thì hễ đã là lính thì không biết sợ chết là cái gì, người lính chỉ có tiến về phía trước với tâm lý hào hùng. Trong khi sự thực người lính ở phía nào cũng vậy, cũng là con người cho nên bắt buộc phải ham sống sợ chết, chẳng có hào hùng chút nào so với tiểu thuyết của các nhà văn.

Những con chuột của Đại tướng Võ Nguyên Giáp

Riêng về phía các chiến binh CSVN, lâu nay báo chí của Pháp cũng như của Việt Minh đều mô tả các chiến sĩ CSVN không hề sợ chết, họ chỉ biết lao tới trước với lòng căm thù giặc Pháp. Nhưng  hồi ký của Tướng Giáp đã cho thấy sự thực sau đợt tổng tấn công thất bại: 

“Qua đợt chiến đấu vừa rồi nổi lên những gương chiến đấu dũng cảm, mưu trí, sáng tạo, nhưng trong cán bộ cũng nảy sinh một số biểu hiện tiêu cực, như ngại hy sinh, gian khổ, chấp hành mệnh lệnh không nghiêm, cá biệt có cán bộ đã bỏ nhiệm vụ giữa trận đánh”.( trang 326 ).

“Cán bộ bỏ nhiệm vụ giữa trận đánh” có nghĩa là từ chối quyền chỉ huy, từ chức giữa trận địa.  Nghĩa là các sĩ quan cán bộ của ông Giáp cũng chỉ là những con người, họ cũng biết suy nghĩ trước sự sống và sự chết của anh em binh sĩ.  Họ cũng nhân danh quyền sống thiêng liêng của con người mà cãi lại những mệnh lệnh bắt họ phải chết một cách ngu xuẩn.

Theo như cung khai của các tù binh CSVN bị bắt tại trận Huguette 6 và trận Eliance 1 thì tinh thần bộ đội CSVN bắt đầu rung chuyển sau khi bị chết và bị thương quá nhiều.  Con số chết lên tới 6.000 người, và bị thương là 17.000 người. Số người bị thương đã khiến phải gởi trả lại hậu phương 30.000 dân công vận chuyển thương binh . Tâm trạng hoang mang nao núng đã lan tràn trong các Đại đoàn CSVN.  Số bộ đội CSVN gia nhập đội quân Chuột Nậm Rốn cũng lên đến hằng ngàn người.

Hồi ký của Tướng Giáp có nói đến hiện tượng “Hữu khuynh, tiêu cực” trong quân đội CSVN mà không nói rõ là hiện tượng gì, nhưng hồi ức của Tướng Lê Trọng Tấn giải thích

“Vấn đề còn lại bây giờ là chống hữu khuynh, tiêu cực biểu lộ dưới hai hình thức; một là ngại thương vong, ngại tiêu hao, mệt mỏi, ngại khó, ngại khổ, muốn dứt điểm ngay trong khi điều kiện khách quan chưa cho phép; hai là chủ quan khinh địch”.

Tướng Tấn nói tránh đi là ngại thương vong, ngại tiêu hao, nhưng thực sự là “sợ chết”.  Binh sĩ CSVN đã tận mắt chứng kiến kiểu chết như con thiêu thân của chiến thuật biển người cho nên họ buộc phải suy nghĩ và phải thấy ớn.  Con người ta chỉ bị kích động đến điên cuồng khi cuộc chiến chưa nổ ra.  Nhưng khi cuộc chiến đã tàn thì chỉ còn lại kinh hoàng và hãi hùng.  Đây là bản năng thực sự của con người.

Chiến công tâm đắc nhất của Tướng Giáp

Sau này các sử gia Quốc tế luôn luôn tưởng tượng Tướng Giáp là một người hùng với phong thái chỉ huy của một viên võ tướng chuyên sông pha ngoài trận mạc.  Thế nhưng trong hồi ký của mình, Tướng Giáp chỉ nhắc tới một chiến công mà ông tâm đắc nhất, đó là ông đã áp dụng sách vở của Stalin mà mở một chiến dịch chống lại tâm lý sợ chết và ngại gian khổ trong hàng ngũ binh sĩ, nguyền rủa những kẻ hèn nhát không dám hy sinh, phê phán những kẻ mở miệng than thở trước những thiếu thốn khổ cực:

“Đảng ủy Mặt trận thấy không thể bỏ qua những hiện tượng mới này, quyết định tập họp các bí thư đại đoàn ủy, các đồng chí phụ trách tổng cục, những người có trách nhiệm nặng nhất trong chiến dịch, để tiến hành kiểm điểm tư tưởng hữu khuynh tiêu cực …

Ngày hôm sau, phần lớn cán bộ cơ quan chính trị chia nhau xuống giúp đỡ các đơn vị triển khai một đợt giáo dục cấp tốc cho toàn thể bộ đội…Một khí thế mới dâng lên khắp nơi sau đợt học tập.  Đây là một thành công rất lớn của công tác chính trị trên mặt trận Điện Biên Phủ, một trong những thành công lớn trong lịch sử chiến đấu của quân đội ta”.(trang 329).(sic).

 Đây là thành công súi con người ta chết để xây đường vinh quang cho “bác” và “đảng” chứ không phải là chiến công.  Con người ta khác con vật là ở chỗ biết suy nghĩ, thấy người đi trước trúng đạn ngã gục thì tự nhiên người đi sau phải chùn bước ngừng lại hay nằm xuống để tránh đạn hầu bảo vệ mạng sống của mình.

Nhưng Võ Nguyên Giáp lại không muốn như vậy, ông ta muốn các chiến sĩ CSVN cứ xông tới, người trước gục ngã, người sau tiến lên.  Đó là phong cách chính trị của Cọng sản, nó phản thiên nhiên, phản lại quy luật của tạo hóa đã dành sẵn cho con người.  Các ông đã suỵt chó vô gai trong khi các ông đứng ngoài.

Nhằm dụ con người ta xông tới trước, các ông đã dùng tới mánh lới tuyên truyền nguyền rủa không tiếc lời những người mà các ông gán cho là sợ chết, hèn nhát. Kích động tâm lý sẵn sàng hy sinh mạng sống, sẵn sàng chết một cách điên rồ cho các ông.  Chẳng khác nào cho họ dùng thuốc kích thích.

Xưa nay xã hội dạy cho con người càng ngày càng phản ứng khác xa với phản ứng của con vật.  Nhưng đằng này các ông đã bày cho dân chúng Việt Nam đi từ phản ứng của con người xuống thành phản ứng của loài vật.  Mà rốt cuộc chỉ là chết uổng mạng để xây đường vinh quang cho các ông!

BÙI ANH TRINH

Quảng cáo/Rao vặt

2 Trackbacks / Pingbacks

  1. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, BẦY CHUỘT SÔNG NẬM RỐN | CHÂU XUÂN NGUYỄN
  2. TRẬN ĐIỆN BIÊN PHỦ, BẦY CHUỘT SÔNG NẬM RỐN – Vượt Tường Lửa

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: