Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

ƯỚC MƠ CỦA THUỶ RA SAO

“Ước mơ của Thủy không hạp thời, nhất là thời Vô Thần, người dân không còn tin vào điều huyền bí hay sấm, và đa số là dốt văn hóa và những giá trị xưa”.

Xin mở đầu bài viết này qua lời nói của người trên FB mà người viết bài này hỏi: đã đọc quyển sách Giấc Mơ Của Thuỷ hay chưa? Và những dòng chữ của đầu bài viết này là câu trả lời nhận được (một câu trả lời không đúng với câu hỏi, dĩ nhiên người trả lời không nghĩ như thế, đó là thói thường của Con Người VN). Có thực sự là ước mơ của Thuỷ không hạp thời? Có phải là người dân không còn tin vào điều huyền bí hay sấm? Thế giổ tổ Hùng Vương vừa rồi với số người tham dự quá đông, hoặc hoặc lễ hội xem ra dị đoan, huyền bí mà số người tham dự đông hơn số người biểu tình chống Tàu thì giải thích như thế nào?

Quyển sách Ước Mơ Của Thuỷ không dày lắm. Chỉ có 114 trang. Nhưng quyển sách này giá trị không phải nằm ở số trang mà nằm ở nội dung. Chuyện “Ước Mơ Của Thuỷ không hạp thời” như nhận định của một người trên FB chỉ là nhận định cá nhân, chưa chắc đúng và nếu đúng thì cũng chỉ ở góc nhìn của một người Việt sống tại Mỹ.

Quyển sách được ra đời bởi người tuổi trẻ, Lê Việt Kỳ Nhi, mong muốn có một “ước mơ về một Việt Nam khác hẳn bây giờ”. Và niềm mong muốn đó được ghi lại qua một quyển sách để chia sẻ với mọi người Việt vẫn còn quan tâm đến xã hội của Việt Nam hôm nay. Qua quyển sách này, chúng ta vui mừng là vẫn còn một số ít người trẻ, lớn lên trong xã hội độc tài nhồi sọ của Việt Nam, đã thoát được hệ thống nhồi sọ này.

Lê Việt Kỳ Nhi nhận định cuộc chiến 1954-1975 là một cuộc nội chiến. Đây là sự nhận định hoàn toàn khác với sự tuyền truyền của đãng (xin viết dấu ngã cho đúng bản chất) csvn trong hệ thống giáo dục nhồi sọ của đãng này. Rồi cô nhận định nền kinh tế hiện giờ bị chi phối bởi các nhà đầu tư nước ngoài và người Việt làm nhân công cho các ông chủ nước ngoài. Tác giả quyển sách đặt câu hỏi phải chăng đây là hình thức nô lệ kiểu mới?

Về chuyện biển đảo bị cưỡng chiếm trên biển Đông, tác giả cho rằng thay vì chống ngoại xâm thì có lẽ phát triển đất nước và dân tộc mạnh mẽ thật sự thì lúc đó ngoại bang phải suy nghĩ kỹ khi muốn làm chuyện xâm lấn lãnh hải. Nhận định này rất đúng bởi chỉ những nước yếu về kinh tế, nhân sự — thường đưa đến sự yếu kém về lãnh đạo và từ đó trong thị trường kinh tế sẽ bị ngoại bang xâm lấn và cuối cùng ngoại bang sẽ dùng kinh tế để lấn áp lãnh hải mà Trung Cộng đang áp dụng vào đãng csvn hiện giờ. Chưa kể đãng csvn hiện giờ bảo kê cho các công ty của Tàu mà không cần quan tâm đến sự ảnh hưởng của môi sinh, cũng như sự sống còn của dân tộc. Vụ Vũng Áng là thí dụ điển hình mà công ty Formosa đã xả chất độc xuống biển, làm chết biết bao nhiêu cá vùng biển nằm gần Vũng Áng và các biển xa hơn nữa. Nên nhớ là công ty Formosa này chưa thực sự hoạt động mà đã thả những chất độc như thế thì thử hỏi, đây là nơi sản xuất thép hay sản xuất gì? Vậy mà giới lãnh đạo địa phương lên tiếng là vụ cá chết không liên quan đến Formosa và đại diện Quốc Hội hoàn toàn im lặng trước sự kiện quan trọng này trong thời gian cá chết vào tháng 4 năm 2016.

Nhưng muốn cho đất nước và dân tộc hùng mạnh thì mỗi cá nhân người Việt cần phải có quyền làm chủ cho chính số phận và cuộc đời của mình, có quyền đóng góp ý kiến cho những chính sách của quốc gia. Khi những quyền này không có, theo nhận định của tác giả, thì quốc gia và dân tộc không bao giờ hùng mạnh.

Cội Nguồn

Ở chương một của quyển sách, tác giả muốn đưa mọi người trở lại cội nguồn của mình. Chuyện Con Rồng Cháu Tiên sinh ra trăm trứng, nếu theo cái nhìn khoa học của hôm nay là kinh dị, quái thai. Nhưng tác giả cho rằng đây là truyền thuyết mà truyền thuyết thì luôn luôn huyền bí để nói lên cái bản tính dân tộc Việt. Trăm Trứng để nói lên Bách Việt với nhiều bộ tộc Việt khác biệt nhau để hợp thành một đất nước Bách Việt. Tiên và Rồng hợp lại để thấy được tinh thần hoà hợp của người Việt, tinh thần nhân bản không kỳ thị, không hận thù; một tinh thần phù hợp với thế giới của hôm nay mà cha ông chúng ta hơn 4 ngàn năm trước đã có nếp sống như thế qua sự tích Con Rồng Cháu Tiên, mẹ Âu Cơ và cha là Lạc Long Quân, người cõi tiên người cõi nước và vẫn không phân biệt (kỳ thị) để hợp thành. Tác giả cho rằng chúng ta nên tự hào là Con Rồng Cháu Tiên bởi cái ý nghĩa sâu xa của nó. Cũng giống như người Nhật tự hào là con cháu thần mặt trời.

Nhiều người Việt cho rằng những phong tục của VN đều từ Hán (Trung Cộng) mà ra — nhưng thực tế đó là gốc Việt chứ không phải gốc Hán. Tác giả đưa ra thí dụ là Tết Nguyên Đán của người Việt mà nhiều người cho rằng bắt chước Tàu. Sự tích bánh dày bánh chưng vào dịp tết đó là của người Việt có từ đời Hùng Vương. Một số học giả nghiên cứu về lịch sử Việt cũng đã nhìn nhận là nhiều phong tục của người Việt do người Hán đem áp dụng vào đất nước của họ; nhưng bởi chúng ta bị Hán đô hộ một ngàn năm — từ đó chúng ta cứ nghĩ là chúng ta bắt chước Hán mà không chịu nghĩ ngược lại là Hán ăn cắp phong tục của chúng ta.

Và rồi tác giả đưa ra nét tinh hoa của dân tộc Việt qua chiếc Trống Đồng. Tác giả chứng minh, qua những học giả như triết gia Kim Định, là Trống Đồng thể hiện một triết lý sâu sắc của nhà Phật: Không-Sắc. Trống tức là một sự trống vắng và nếu tâm hồn trống vắng, lắng đọng — không bị giao động bởi cảnh bên ngoài — thì tâm của chúng ta sẽ sáng để có cái nhìn trí tuệ hơn. Đồng không phải để nói lên chất đồng của Trống mà là một sự đồng lòng của dân tộc Việt, một sự bình đẳng (đồng nhau, không ai hơn ai, không ai thua ai mà mọi người có cơ hội giống nhau) trong con người của dân tộc Việt. Tư tưởng bình đẳng này đang được nâng cao ở thế giới hôm nay nhưng tư tưởng này, cha ông ta đã đề cao trong hình ảnh của chiếc Trống Đồng. Cái tinh thần dân chủ của cha ông ta đã có từ thời xa xưa mà hình ảnh Trống Đồng đã ghi lại. Từ hình ảnh nhiều người nối kết lại tạo ra một vòng tròn để cho thấy được tư tưởng dân chủ bình đẳng, hài hòa với thiên nhiên (hình ảnh chim thú trên mặt Trống Đồng).

“Vòng tròn là tượng trưng cho hoàn hảo viên mãn … và đã là vòng tròn thì có thể phân được ai trước ai sau không? Và trong một cái vòng tròn thì vai trò của người này có thể quan trọng hơn người kia không? Không thể nào có kẻ hơn người kém, kẻ trước người sau, kẻ trên người dưới được. Lời nhắn của tổ tiên hẳn là mọi người đều bình đẳng và chỉ có hiểu và thực hành sự bình đẳng mới đi đến sự tốt đẹp tròn vẹn thôi. Trong thế kỷ này, thế giới kêu gọi sự bình đẳng, khuyến khích tôn trọng nhân quyền … vậy thì muốn không đi ngược trào lưu thế giới thì phải quay lại với chính mình … hay cũng có thể nói quay lại với chính mình tức là không đi ngược lại trào lưu của thế giới” (trích trang 37-38, Giấc Mơ Của Thủy)

Qua những phân tích trên tác giả kêu gọi chúng ta trở về lại cội nguồn. Tư tưởng bình đẳng, hài hòa, tự do dân chủ đã có trong tổ tiên của chúng ta. Chúng ta không cần phải đi tìm một chủ thuyết nào, hay áp dụng nền dân chủ nào đó trên thế giới vào dân tộc mình. Dân tộc mình đã có những tư tưởng dân chủ, hài hoà, bình đẳng thì hãy khai triển cái mà dân tộc đã có — làm gia tăng cái giá trị chúng ta đã có chứ không phải đi tìm kiếm từ bên ngoài, một hình thức của ngoại vọng, chê bai những cái chúng ta đã có.

Trong tinh thần dân chủ đó, tác giả chấp nhận sự hiện diện của đãng (cố ý viết dấu ngã) csvn trong cơ chế dân chủ này. Tác giả cho rằng sự chuyển đổi thể chế không có nghĩa là xóa bỏ tất cả, trái lại từ giới công chức, đến quân đội, đến cảnh sát, công an, chúng ta vẫn cần những thành phần này trong một cơ chế mới dân chủ. Những thành phần này vẫn tiếp tục công việc hiện tại trong một tinh thần trách nhiệm hơn, trong một cơ chế mà mọi người đều có thể vươn lên lãnh đạo chứ không phải như cơ chế hiện giờ chỉ có con ông cháu cha (con đãng, cháu đãng) mới nắm được chức vụ lãnh đạo. Đây là sự thay đổi trong ổn định mà mọi người cùng nhau đổi mới để đất nước được quản trị bởi một lực lượng vì sự sống còn của dân tộc và phải nằm dưới sự kiểm soát của dân tộc bằng lá phiếu dân chủ thật chứ không phải dân chủ giả hiệu hiện giờ. Quan điểm này là quan điểm chung của đa số người Việt (trong và ngoài nước), những người quan tâm đến sự sống còn của dân tộc.

Giáo Dục

Sau khi chứng minh cội nguồn của người VN Con Rồng Cháu Tiên với những truyền thông dân chủ, bình đẳng, hoà đồng qua hình ảnh của Trống Đồng, tác giả nói đến nền Giáo Dục ở chương hai.

Tác giả cho rằng trong tất cả các tài nguyên quý giá thì Con Người là tài nguyên quý giá nhất. Nhận xét rất là đúng. Bởi Nhật đâu có tài nguyên gì nhiều, ở trên một lãnh thổ mà thiên tai động đất luôn luôn xảy ra thế nhưng Nhật là một quốc gia với nền kinh tế mà sản phẩm của Nhật hiện diện ở trên toàn thế giới với những kỷ thuật cao và sản phẩm bền vững. Nhật đã biết quý trọng Con Người và đã tạo đủ điều kiện để đào tạo Con Người không những về mặt Kiến Thức nghề nghiệp mà luôn cả về Trí Tuệ.

Theo tác giả thì dân trí cao hay thấp là kết quả của giáo dục. Nhận định này khác với một số nhận định của một số cá nhân cho là nếu có tự do thì dân trí sẽ được nâng cao (xin xem bài Dân Trí Từ Đâu để hiểu rõ là nhận định của Lê Việt Kỳ Nhi rất là đúng trong việc khai sáng dân trí https://nganlau.com/2016/06/15/dan-tri-tu-dau/). Tác giả cho rằng hệ thống giáo dục cần phải đạt ba điều: Quyền Lợi, Giáo Trình và Hệ Thống Điều Hành.

Quyền lợi trong giáo dục có nghĩa là công dân đến tuổi đi học được đi học miễn phí. Tác giả đề nghị là học sinh từ lớp 1 đến lớp 9 sẽ được đi học miễn phí. Mặc dù gọi mà miễn phí nhưng thực tế tiền thuế của người dân đóng góp thì phải bỏ vào lãnh vực đào tạo Con Người và khi Con Người trưởng thành Con Người sẽ phục vụ tốt cho xã hội và đất nước. Tiền thuế của phụ huynh đóng vào để cho con mình đi học, hoặc tiền thuế của học sinh trong tuơng lai trả lại tiền học miễn phí này. Cho nên gọi là học miễn phí phải hiểu ở một nghĩa khác thường cho từ miễn phí. Đề nghị của tác giả xem ra vẫn chưa đầy đủ. Tại sao phải ngừng lại ở lớp 9 mà không ở lớp 12, học hết trung học miễn phí như các nước tự do dân chủ?

Cũng trong lãnh vực này, tác giả nói đến số lượng trường cần thiết phải có do mức độ dân cư sinh sống tại mỗi thành phố. Đây là chuyện cần làm để tránh tình trạng lớp quá nhiều học sinh, thầy cô giáo không có đủ thời gian để xem từng học sinh một so với một lớp học có ít học sinh.

Ngoài chuyện đi học miễn phí, tác giả đòi hỏi nhà trường đối xử công bằng với học sinh mà không phải dựa vào thân thế của cha mẹ học sinh để được đối xử tốt, thiên vị, hoặc vì sợ thân thế của phụ huynh nên thầy cô giáo phải nâng đỡ học trò dù học trò đó học rất dỡ như hiện nay của Việt Nam.

Quyền lợi cũng được hiểu ở một nghĩa rộng lớn là phụ huynh có quyền lên tiếng đóng góp để tạo điều kiện cho thầy cô giáo dạy dỗ con mình tốt hơn. Điều này rất là cần thiết bởi ở những quốc gia dân chủ, thầy cô giáo luôn luôn lắng nghe tiếng nói của phụ huynh. Khi phụ huynh cho rằng bài vở thầy cô giáo cho quá thấp không phù hợp với sức học của con mình mà cần cao hơn, thách thức hơn — mà thầy cô giáo không chịu (bởi không nhận định được sức học của mỗi học sinh) — thì phụ huynh có quyền nói chuyện với hiệu trưởng trường và hiệu trưởng luôn luôn lắng nghe những quan tâm của phụ huynh để tạo cơ hội cho những học sinh có khả năng cao không nhàm chán trong việc học. Đó là lý do tại sao có những học sinh học hết chương trình trung học trước 18 tuổi và đi vào chương trình đại học trước 18 tuổi ở các quốc gia tây phương.

Giáo dục là nền tảng để tạo một quốc gia mạnh, nhân bản hay yếu, vô nhân bản. Cho nên tác giả đề nghị giáo dục phải đạt được những triết lý sau đây: Dân Tộc, Nhân Bản, Khai Phóng và Dân Chủ.

Trên lãnh vực Dân Tộc, tác giả muốn nói đến cội nguồn (chương 1 của sách). Nền giáo dục phải luôn luôn nói đến cội nguồn của dân tộc trong một tinh thần công minh chứ không phải thiên vị để tâng bốc một đảng cầm quyền nào đó, một nhóm người nào đó trong xã hội. Khi những khám phá mới về cội nguồn (lịch sử) thì cần phải công khai đưa vào giáo dục để học sinh có cái quyền đánh giá và nhận định lịch sử, cội nguồn dân tộc ở cái nhìn mở thay vì một cái nhìn cứng rắn, nhồi sọ hiện nay.

Nhân Bản là điều cần thiết trong hệ thống giáo dục. Một con người nhân bản sẽ tạo ra một xã hội nhân bản với đạo đức tốt đẹp. Nền giáo dục vô nhân bản, chỉ biết hận thù, chỉ biết đào tạo những con người quan niệm Còn Đảng Còn Mình thì sẽ dẫn đến một xã hội vô đạo đức, một xã hội “loạn” mà người cầm quyền xử dụng những nhân lực vô đạo đức — thực thi những chuyện vô nhân bản đối với dân tộc mình.

Khai Phóng là một tinh thần tự do dân chủ. Khi học sinh có toàn quyền nhận xét vấn đề trên cái nhìn Khai Phóng, nghĩa là không bị áp đặt từ thầy cô giáo trái lại thầy cô giáo khuyến khích sự khác biệt để cùng nhau đi tìm sự thật, tìm cái đẹp và nhận định cái xấu. Chỉ trong tinh thần Khai Phóng này, Thật — Giả được đánh giá đúng bản chất của nó chứ không phải như cái sự thật hiện giờ đang được giảng dạy trong cơ chế giáo dục của VN.

Dân Chủ được hiểu là nền giáo dục ra sao phải do số đông quyết định. Có người lý luận rằng người dân bình thường không biết gì thì làm sao có ý kiến trong lãnh vực giáo dục. Điều này chỉ là sự phán đoán cá nhân, suy bụng ta ra bụng người. Số đông phải được hiểu là những cá nhân quan tâm về giáo dục trong đó có thầy cô giáo, các phụ huynh, những người điều hành trong hệ thống giáo dục. Những người quan tâm về giáo dục này sẽ có đủ khả năng để đưa ra những chương trình giảng dạy, điều hành ra sao để tạo điều kiện cho nền giáo dục đạt được mục đích chính: đào tạo ra một Con Người có Kiến Thức và Tri Thức để phục vụ xã hội. Học sinh đại học có quyền lựa chọn môn học thích hợp cho chính mình mà không bị bắt buộc phải học môn học mà mình không thích. Ngay cả các môn học giảng dạy phải được công tâm chứ không phải bóp méo cho phù hợp với chủ đích của những người cầm quyền.

“Khoa học là công cụ để con người sử dụng tài nguyên tốt hơn nhưng con người đã lạm dụng và gây ra nhiều rủi ro cho chính môi trường sống của con người. Thế giới ngày nay đang bị tàn phá. Con người không hề có thể hoàn toàn kiểm soát được thiên nhiên, người dân Việt phải được giáo dục bảo vệ nhau, bảo vệ mọi người trên thế giới, bảo vệ môi trường, đất nước và thế giới. Tinh thần này phải được nằm trong chính sách giáo dục quốc gia. Có như thế, việc gần nhất là sẽ không còn những thương gia vì lợi nhuận làm hại những người tiêu dung, kế đến không có sự tàn phá rừng để làm ảnh hưởng khí hậu thế giới v.v…. Tuy nhiên, vẫn hơn hết là giáo dục phải lấy trí tuệ Việt làm căn bản, tức di sản văn hoá cần truyền bá đúng đắn và khuyến khích những suy nghĩ và tư tưởng mới” (trích trang 69).

Nhân Bản

Chương ba nói về Nhân Bản Luận. Phần đầu của chương này, tác giả đưa ra những hình ảnh của quá khứ mà Việt Nam là một bãi chiến trường cho các cường quốc so tài với nhau trên xương máu của người Việt. Tác giả cho rằng nếu nhà cầm quyền VN thân Mỹ thì hình ảnh Bắc Thuộc chưa chắc chấm dứt bởi đãng (cố ý viết dấu ngã cho đúng bản chất) csvn sẵn sàng đi với Trung Quốc bất cứ lúc nào nếu thân Mỹ mà mất quyền lực thì đãng này sẽ bắt tay với Trung Quốc như năm 1990, khi mà toàn bộ Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, đãng csvn tình nguyện làm chư hầu cho Trung Quốc qua hiệp ước Thành Đô, để bảo đảm đãng vẫn tiếp tục độc tài lãnh đạo.

Tác giả đánh giá là thời điểm lịch sử để dân tộc có thể thay đổi để trở thành một nước dân chủ là thời điểm của hôm nay, thời điểm thuận lợi nhất khi mà Mỹ chuyển trục về Đông Nam Á. Nhận định này đã đúng trong chuyến đi của ông Obama sang VN vào tháng 5 năm 2016. Trong bài phát biểu của ông Obama, Mỹ sẵn sàng giúp VN bảo vệ mình, để VN có đủ sức mạnh chống lại sự bành trướng của những quốc gia quá khích, Mỹ sẽ bán vũ khí sát thương cho VN. Bài diễn văn mở ra một con đường sống cho dân tộc VN và cho đãng csvn.

Tác giả cho rằng VN là nạn nhân của Chủ Nghĩa Cộng Sản và nếu thế hệ hiện giờ không lựa chọn chủ nghĩa này, trái lại chủ nghĩa này áp đặt lên trên thế hệ hiện giờ thì chính thế hệ hiện giờ phải lên tiếng để loại bỏ chủ nghĩa vô nhân tính này ra khỏi đất nước VN. Nhưng để làm chuyện này thế hệ của hôm nay phải chuẩn bị. Sự chuẩn bị đó là gì và ra sao?

Sự chuẩn bị nằm trong tinh thần Nhân Bản. Tinh thần Nhân Bản lấy Con Người làm gốc, biết cân bằng giữa nhu cầu cá nhân, tâm linh và tinh thần để dẫn đến sự hướng thiện trong xã hội. Tinh thần Nhân Bản này tác giả chưa khai triễn hết trong chương này. Trái lại chương này người đọc thấy cái nhìn của tác giả đối với sự phát triển kinh tế hiện nay của VN. Khi đưa hình ảnh hãng Samsung đưa nhà máy sản xuất từ Trung Quốc dời sang Bắc Ninh thì tác giả cho rằng đây không phải là điều mừng mà là một quan tâm bởi môi trường của VN sẽ bị ô nhiễm khi mà các quốc gia khác đổ vào VN để lập hãng xưởng và với cơ chế hiện giờ, lõng lẽo luật về môi sinh, vô trách nhiệm, hối lộ và tham nhũng trở thành quốc nạn thì sự phát triển kinh tế với hiện diện của các công ty nước ngoài là một đại hoạ về tài nguyên thiên nhiên và môi sinh. Vâng! Vũng Áng đã chứng minh điều này. Cá chẳng còn để mà sống. Thiên nhiên của biển trở thành biển độc. Kinh tế của quốc gia trên nhiều ngành nghề bị ảnh hưởng. Còn bao nhiêu Vũng Áng nữa sẽ tiếp tục xảy ra? Và sự im lặng của thế hệ chủ (thế hệ trẻ) hôm nay đến khi nào khi những Vũng Áng khác trên đất nước VN xảy ra với hệ quả là giết cả dân tộc này? Tác giả đưa lên lời cảnh cáo là đừng để VN như Trung Quốc, mặc nhiên tàn phá thiên nhiên, nước và không khí.

Cũng trong phần Nhân Bản này, tác giả nhắc đến Tâm Linh. Đây là phần để giúp Con Người biết phân biệt Thiện-Ác, vượt lên những khổ đau tâm lý mà nếu có một tâm linh mạnh, chúng ta sẽ thấy vượt được những Tham-Sân-Si đang muốn làm chủ lấy chính bản thân của ta. Khi Tham-Sân-Si làm chủ thân của ta thì mọi hành động của ta sẽ ảnh hưởng đến xã hội. Cho nên Tâm Linh mạnh sẽ giúp ta cân bằng trong cuộc sống, không để Tham-Sân-Si lấn áp quyết định hằng ngày của chính mình. Tâm Linh mạnh sẽ cho chúng ta có những quyết định và hành động phù hợp với lợi ích của xã hội và dân tộc.

Chương Kết

Trong chương này cũng như những chương khác, tác giả nhấn mạnh là phải đem chủ nghĩa cộng sản bỏ vào sọt rác. Thực ra chủ nghĩa cộng sản chỉ là cái vỏ bề ngoài để đãng csvn tiếp tục độc tài, đãng trị, độc tài ăn trên ngồi trước và độc tài bắt bớ, đàn áp những người khác chính kiến với đãng csvn. Đãng csvn thừa hiểu chủ nghĩa cộng sản thất bại trên toàn thế giới. Nhưng đối với họ, chuyện này không thành vấn đề. Cái quan trọng là họ vẫn còn cầm quyền và vì thế họ cố bám víu vào một chủ nghĩa chết để tiếp tục giữ vị trí độc tôn mà cái chủ nghĩa này cho phép. Cái mà đãng csvn tin vào chủ nghĩa cộng sản không phải là để có một xã hội như cái chủ nghĩa này mô tả — mà là sự độc quyền của chủ nghĩa này dành cho đãng csvn. Đó là điều duy nhất mà họ tin và sẵn sàng thực hiện bằng mọi giá để giữ độc quyền lãnh đạo bằng giá trả chấp nhận làm nô lệ của Trung Quốc, đãng csvn không từ chối.

Tác giả cho rằng chúng không nên khoác vào bộ áo dân chủ của Tây Phương như đãng csvn đã từng khoác áo xã hội chủ nghĩa của Liên Xô và Trung Quốc vào dân tộc Việt. Tác giả cho rằng chính dân tộc Việt tạo cho mình một cái dân chủ mang tính Nhân Bản trong tinh hoa Việt. Cái tinh hoa Việt này bắt đầu từ sự Chân Thật. Vâng! Đúng như thế. Sự Chân Thật là điều cần thiết và đây chính là bản chất của dân tộc Việt xa xưa, đã bị đãng cầm quyền hiện giờ biến thái thành một dân tộc lừa dối lẫn nhau để sống, đàn áp lẫn nhau để tồn tại. Trong cái tinh hoa Việt này, chúng ta cần phải học hỏi những cái hay của thế giới đồng thời loại bỏ những cái dỡ của chính mình hầu tạo điều kiện tốt cho tinh hoa Việt phát triển.

Tinh hoa Việt là cùng hòa với nhau để hòa hợp vào trào lưu của thế giới. Tác giả khẳng định là không khuyến khích lật đổ chính quyền mà khuyến khích mọi người học hỏi để hiểu rõ và tranh đấu cho quyền con người được tôn trọng. Tác giả không kêu gọi sự tiêu diệt bất cứ đảng phái nào bởi với tinh thần Nhân Bản trong tinh hoa Việt thì sự hòa hợp để tồn tại trong sự tôn kính và kiểm soát lẫn nhau để tạo điều kiện cho xã hội và con người phát triển là điều kiện cần thiết để Việt Nam có thể thay đổi, hòa nhập vào trào lưu của thế giới và tránh chuyện đồng hóa của Trung Quốc ở một thời điểm tương lai.

Ước Mơ Của Thủy là ước mơ mà đã biết bao nhiêu người đã nằm xuống cho ước mơ đơn giản này. Phải chăng Ước Mơ Của Thủy đã không còn hợp thời như lời nhận định của một người bạn trên FB? Hay tại dân tộc Việt hôm nay đã gần như bị liệt kháng nên Ước Mơ Của Thủy sẽ mãi mãi là ước mơ?

Mỗi người trong chúng ta tự tìm câu trả lời cho chính mình. Một điều khẳng định là nếu chúng ta mơ ước mà không hành động thì mơ ước đó sẽ mãi mãi là ước mơ. Bất cứ mơ ước nào cũng phải kèm theo hành động. Muốn Việt Nam hùng cường trong một tinh thần Nhân Bản, dân chủ như biểu tượng của Trống Đồng thì dân tộc Việt phải đấu tranh cho sự sống còn của chính mình với môi trường sạch, thức ăn sạch, chính quyền sạch.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Tháng 7 năm 2016

Dallas, TX

Quảng cáo/Rao vặt

6 Comments on ƯỚC MƠ CỦA THUỶ RA SAO

  1. Thằng này ở tận Texas của Mỹ mà vẫn viết bài như kiểu mình đang ở Việt Nam ấy nhỉ, bữa sau muốn lừa dân thì xóa mấy dòng cuối bài đi, nhìn là phản cảm rồi.

    Like

  2. “thì dân tộc Việt phải đấu tranh cho sự sống còn của chính mình với môi trường sạch, thức ăn sạch, chính quyền sạch….” đọc bài nào câu kết cũng na ná nhau, vẫn là kích động nhân dân xuống đường, mà xuống đường 1 ngày VT cho bao nhiêu tiền ấy nhỉ.

    Like

  3. Bài viết quá dài, nội dung lủng củng không biết cô đọng nội dung gây nhiều khó chịu cho người đọc, tác giả cần trau dồi thêm khả năng viết lách của mình.

    Like

2 Trackbacks / Pingbacks

  1. ƯỚC MƠ CỦA THUỶ RA SAO | CHÂU XUÂN NGUYỄN
  2. ƯỚC MƠ CỦA THUỶ RA SAO – Vượt Tường Lửa

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: