Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

ĐỔI MỚI CUỘC SỐNG

Con Người theo bản tính tự nhiên — sợ hãi những thay đổi bởi lo lắng sự thay đổi có thể ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Nhưng nếu sự thay đổi làm cho cuộc sống hiện tại tốt hơn, gia tăng mức độ của hạnh phúc thì Con Người luôn luôn muốn có sự thay đổi đó. Hình ảnh điện thoại thông minh của hôm nay chứng minh là sự thay đổi của ngành sáng chế điện thoại đã tạo cho sự liên lạc của mọi người càng gần hơn mặc dù trên địa lý có thể xa cách nhau nửa vòng trái đất.

Nếu ai đã từ xem phim Star Trek  vào thời điểm thập niên 1980 thì sẽ không ai nghĩ rằng chúng ta có thể nói chuyện qua điện thoại và thấy được người bên kia đường dây điện thoại. Chính sự thay đổi về tinh học, kỷ thuật đã làm gia tăng cuộc sống của Con Người gần gũi hơn.

Trên lãnh vực công nghiệp, sự thay đổi cần phải có hai thành phần: (1) những công ty (hoặc cá nhân) tiên phong suy nghĩ ra những sản phẩm và sáng chế ra những sản phẩm để thay đổi kỹ nghệ hiện tại, phục vụ cho quyền lợi của công ty và đem vào cuộc sống của mọi người một kỷ thuật (hay sản phẩm) nào đó làm gia tăng cuộc sống của người tiêu thụ. Thành phần thứ hai (2) chính là những Con Người sống trong xã hội đó thấy được cái lợi ích của thay đổi để loại bỏ cái cũ, cái hiện có — để thay thế cái mới với nhiều hữu ích hơn cho cuộc sống. Cả hai thành phần này phải hiện hữu thì sự thay đổi mới tốt đẹp. Còn nếu thiếu một trong hai thành phần này thì sự thay đổi chỉ là sáng kiến hoặc sản phẩm mẫu mà không có người ủng hộ để sáng kiến hay sản phẩm trở thành sự thật áp dụng vào đời sống của Con Người.

Có những thay đổi rất dễ thực hiện đặc biệt là những thay đổi mà Con Người thấy được kết quả của nó ngay trước mặt. Đây là những thay đổi của ngành kỹ nghệ bởi là sự thay đổi có thể thấy được và cảm nhận được sự lợi ích của nó. Tuy nhiên sự thay đổi về suy nghĩ sống, điều kiện sống, môi trường sống thì là một thay đổi rất khó khăn bởi đây là sự thay đổi trong suy nghĩ chứ không phải sự thay đổi được sờ mò, trắc nghiệm thực tế.

Đó chính là lý do mà Việt Nam hiện nay, những người trong cơ chế cầm quyền cũng như ngoài cơ chế cầm quyền thấy được sự cần thiết của thay đổi. Tuy nhiên vì sợ hãi, sợ sự thay đổi ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nên mọi người tìm cách để trốn tránh hoặc chỉ thay đổi vá víu nhằm cố giữ những gì hiện có mà không nhận thức được rằng cái hiện có chỉ là tạm bợ. Chưa kể những người này nghĩ rằng mình quá bé nhỏ, không thay đổi được cái cơ chế của hôm nay.

Trước khi nói đến thay đổi, điều trước tiên chúng ta cần phải nhận định và đánh giá cái hiện có cần thay đổi hay không và nếu cần thì phải thay đổi như thế nào?

Việt Nam hơn 40 năm thống nhất đất nước, VN vẫn không khá hơn của thời kỳ chưa thống nhất đất nước. Dĩ nhiên nhận định này sẽ không có người đồng ý, đặc biệt là những người có suy nghĩ rất cổ điển chỉ nhìn vào cái ăn, cái mặc mà không nhìn xa hơn trên hai lãnh vực trên. Con Người không đơn giản là chỉ có đủ ăn, đủ mặc là xong. Nếu chỉ đạt được hai điều trên thì Con Người có khác gì con thú chỉ cần cái ăn và được ấm áp vào mùa đông. Và nếu thế giới Con Người chỉ dựa vào hai lãnh vực trên thì Con Người không bao giờ tiến bộ từ thời kỳ ăn lông ở lỗ, đến thời kỳ du mục, định cư, hoặc từ thời kỳ gỗ chuyển sang đồng, sắt và kỷ nghệ vi tính của hôm nay.

Trong khi thế giới càng ngày càng tiến bộ thì VN trong hơn 40 năm qua chỉ đạt được hai điều duy nhất: đủ ăn và những trò chơi giải trí để mọi người quên đi những nhu cầu khác dù rằng cái đủ ăn được trả một giá khá đắt. Có những gia đình  muốn đạt được cái đủ ăn, người phụ nữ phải bán thân nuôi gia đình.  Có những gia đình vì đủ ăn phải buôn bán những thực phẩm độc hại để tạo sự đủ ăn cho gia đình mình mà không cần biết sự độc hại đó ảnh hưởng đến xã hội, đến người tiêu thụ ra sao. Còn đối với giới cầm quyền, đủ ăn phải được hiểu ngoài phương tiện vật chất cho cuộc sống để làm giàu mà còn gồm cả đủ quyền để có thể làm giàu mà không bị một quyền lực nào kiểm soát.

Kết quả đất nước chúng ta là một đất nước đủ ăn mà không cần biết xã hội đủ ăn đó ra sao. Đỉ điếm trở thành bình thường. Đạo đức không còn nghĩa lý gì bởi cái đủ ăn quan trọng hơn đạo đức với câu ca dao Bần Cùng Sinh Đạo Tặc. Và cũng vì đủ ăn hay được làm giàu, những người cầm quyền sẵn sàng bán nước, làm tay sai cho ngoại bang qua nhiều hình thức khác nhau.  Những người cầm quyền hợp tác với công ty nước ngoài để bóc lột nhân công Việt, mặc sức xả những chất độc vào biển, nước, không khí để làm ảnh hưởng đến cuộc sống của nhiều người. Còn người Việt Nam, những nhân công Việt, vì muốn đủ ăn đã im lặng để cho sự bóc lột tiếp tục diễn ra, tiếp tục im lặng để giới cầm quyền làm tay sai cho ngoại quốc để cuộc sống của mình an toàn dù rằng sự an toàn đó chẳng bao giờ an toàn dưới một cơ chế toàn trị, vô trách nhiệm, giỏi mị dân.

Khó mà chứng minh với người dân hiện giờ, đặc biệt những người nằm trong bộ máy cầm quyền — Đổi Mới Cuộc Sống là điều cần thiết và lợi cho toàn xã hội. Đó chính là lý do tại sao người dân vẫn chưa dám trực tiếp tham gia vào những cuộc biểu tình đòi môi trường sạch, xã hội lành mạnh. Đó cũng  chính là lý do tại sao những người đang phục vụ bộ máy cầm quyền vẫn sẵn sàng ra tay đàn áp những thành phần đấu tranh cho sự Đổi Mới Cuộc Sống này.

Người Việt trong nước có quan niệm sống cho hôm nay mà không nghĩ đến ngày mai, không nghĩ đến tương lai của con cái mình. Từ những người giàu đến những người nghèo đều có quan niệm sống như trên.

Những ai đang nằm ở vị trí giàu dĩ nhiên không muốn thay đổi cái hiện tại bởi lo lắng là mình sẽ mất đi cơ hội làm giàu. Nhưng cái cơ hội làm giàu hiện giờ (bất chính hay không bất chính miễn bàn ở đây) liệu sẽ tiếp tục và những gì đang có liệu sẽ được bảo đảm ở tương lai? Hoàn toàn là không bởi cơ chế cầm quyền hiện giờ là thời kỳ của loạn sứ quân mà các quan ở mọi cấp, mọi ngành có thể cướp lấy những gì người giàu hiện có mà không một cơ quan nào có thể ngăn cản.  Cái có của hôm nay có thể mất cho ngày mai bằng sự cướp giật có hệ thống được cơ chế này bảo trợ. Đã bao nhiêu công ty làm ăn to ra và bị quan địa phương tìm đủ mọi cánh để đè bẹp cuối cùng chuyển nhượng công ty cho quan với giá rẻ như bèo? Đã bao nhiêu công ty làm ăn to ra để rồi cá nhân đó phải đi tù với những bộ luật vi hiến của đãng (cố ý viết dấu ngã) cầm quyền và công ty sập bởi không có người tài giỏi quản trị?

Những người dân bình thường nghĩ rằng mình im lặng để được an thân nhưng đâu biết rằng thái độ im lặng đó sẽ không giữ được mạng sống của mình nếu những thức ăn nhiễm độc nằm đầy trên thị trường thì sự đủ ăn đó là đủ ăn để chết ở tương lai; hoặc sự an toàn đó là sự an toàn giả tạo, con cái chúng ta sẽ lớn lên trong một điều kiện bệnh hoạn, không bao giờ ngoi lên được bởi cái cơ chế bất bình đẳng hiện giờ.

Rõ ràng những gì người Việt sống trong nước hiện đang có, đang hưởng của hôm nay chẳng phải là một cuộc sống an toàn mà là một cuộc sống rất bấp bênh, nguy hiểm, không có tương lai. Điều này nhiều người Việt trong nước nhìn thấy đấy, tuy nhiên vẫn chấp nhận thái độ im lặng. Tại sao?

Bất cứ sự thay đổi nào cũng phải có giá trả của nó, đặc biệt là sự thay đổi về mặt xã hội.  Để có một sản phẩm tốt tung vào thị trường, công ty đã trải nghiệm nhiều sự thất bại trong lúc chế biến sản phẩm. Nhưng cái giá trả chấp nhận sự thất bại để dựa vào bài học thất bại đó, kiện toàn một sản phẩm tốt hơn, có lợi hơn cho xã hội. Nếu công ty không chấp nhận giá trả của sự thất bại, không chịu bỏ tiền ra để thử nghiệm sản phẩm thì sẽ không bao giờ có những sản phẩm cần thiết, có lợi ích mà chúng ta đang sử dụng hiện giờ như máy vi tính, điện thoại thông minh, mạng (internet), Facebook, Google v.v…

Đổi Mới Cuộc Sống cũng là một sự thay đổi cần phải được trả giá. Bởi nếu chúng ta sợ hãi thì mãi mãi cái Đổi Mới Cuộc Sống chỉ là câu nói đầu môi chót lưỡi, không bao giờ trở thành hiện thực. Câu hỏi là sự hy sinh của Đổi Mới Cuộc Sống tại VN có đáng để hy sinh hay không?

Chúng ta đang sống ở một cơ chế làm việc vô trách nhiệm, vô kiểm soát và trong hơn 40 năm qua, Việt Nam vẫn dậm chân tại chỗ (nếu không muốn nói là bị thục lùi) so với sự thay đổi của thế giới trên lãnh vực Con Người. Người Việt Nam trong nước so với người Việt Nam thời cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh thì trình độ Tri Thức của thời cụ Phan xem ra khá hơn trình độ Tri Thức của hôm nay.

Giới Trí Thức thời cụ Phan sẵn sàng hy sinh mạng sống để tạo sự thay đổi xã hội cần thiết cho Việt Nam. Giới “trí thức” của thời đại hôm nay thì im lặng làm tôi tớ cho giới cầm quyền để được hưởng những bổng lộc mà cơ chế này tạo ra dành cho những người hợp tác với cơ chế này. Giới Trí Thức thời cụ Phan quan tâm đến cuộc sống của dân tộc nên sẵn sàng hy sinh mạng sống trong khi giới “trí thức”  Việt tại VN thì không cần quan tâm đến mạng sống của dân tộc mà chỉ quan tâm đến mạng sống của chính mình và gia đình mình. Giới Trí Thức thời cụ Phan không liên kết với nhóm cầm quyền mà chống lại những sai trái của nhóm cầm quyền để giành lại sự tự quyết của dân tộc trong khi giới “trí thức” tại VN thì hợp tác với cơ chế cầm quyền để tạo cơ chế này vững mạnh hơn, đi ngược lại nguyện vọng của dân tộc.

Hai thái độ, hai lối hành xử khác nhau và cũng là trở ngại rất lớn cho sự Đổi Mới Cuộc Sống, một sự đổi mới cần thiết, cấp bách của dân tộc Việt hôm nay. Như đã phân tích ở phần 1, tất cả những gì người Việt Nam hiện có ở trong nước chỉ là một cuộc sống tạm bợ và có thể mất bất cứ lúc nào. Ngay cả những người đang nắm vị thế cầm quyền, chức vụ có thể thay thế bất cứ lúc nào nếu phe cánh của những người này không đủ mạnh. Nói chung trong cơ chế cầm quyền hiện giờ tạo ra những phe cánh, đàn bầy hay dùng một từ chính xác là chính quyền mafia. Trong cái chính quyền mafia này cũng giống như những băng đảng mafia trên thế giới, chúng sẽ tìm cách triệt hạ lẫn nhau để tranh giành quyền lợi (quyền và tiền) và đôi khi phải thủ tiêu, cướp giựt tài sản của đối thủ thì các chính quyền mafia này sẵn sàng làm như các băng đảng mafia trên thế giới.

Khi chính quyền là mafia thì những người dân sống trong chính quyền mafia đó, cuộc sống cũng chẳng có gì bảo đảm bởi mafia thì tàn bạo để phục vụ quyền lợi của thành viên trong băng đảng mafia.  Những đàn áp khi người dân thực hiện quyền tự do ngôn luận, đòi hỏi môi trường sạch, chống lại sự bành trướng của Trung Quốc là thí dụ điển hình để chứng minh chính quyền mafia này xem thường những quan tâm cần thiết của người dân.  Ngay cả những thức ăn độc mà người dân đang tiêu thụ do chính quyền mafia này bao che cho thương buôn để những chất hóa học từ Trung Quốc có thể tràn vào thị trường VN một cách thoải mái qua cửa khẩu biên giới, biển hay máy bay.  Thái độ của chính quyền mafia này đáp ứng với Formosa đủ để chứng minh là chính quyền mafia này sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để bảo vệ và bao che cho Formosa, ngay cả diễn trò tắm biển, ăn hải sản độc họ vẫn sẵn sàng diễn tuồng để kêu gọi (giết hại) chính người Việt Nam tiếp tục ăn hải sản để chết, để bị ung thư, hoặc nửa sống nửa chết ở tương lai.

Nói chung từ giới cầm quyền đến thường dân đều phải lo lắng cho chính bản thân mình, tài sản mình. Hơn 40 năm qua cứ như thế mà chuyện lo lắng này tiếp tục xảy ra. Thay vì bỏ công sức vào chuyện xây dựng đất nước hùng mạnh, toàn dân cả nước, gồm cả người cầm quyền, bỏ công sức để bám lấy những cái tạm bợ bởi nghĩ rằng là quá đủ — dù cái quá đủ đó sẽ đưa đến cái chết ở tương lai cho bản thân và dân tộc của mình.  Biển đang chết, đảo đang bị Trung Quốc lấn chiếm, máy bay của quân đội bị Trung Quốc bắn, Formosa tiếp tục xả chất thải độc trên đất, tàu Trung Quốc vào lãnh hải Việt mà đãng cầm quyền không dám làm gì và ra lệnh tập đoàn truyền thông gọi là tàu lạ. Không thể nào tiếp tục cuộc sống hôm nay nếu không muốn dân tộc Việt này bị Trung Quốc thôn tính. Không thể nào vì quyền lợi của cá nhân (gồm cả giới cầm quyền) để rồi chính mình cũng sẽ bị Trung Quốc đàn áp ở tương lai. Đổi Mới Cuộc Sống là nhu cầu rất cần thiết để tránh những hiểm họa đồng hóa của Trung Quốc ở tương lai.

Dĩ nhiên giá trả cho sự Đổi Mới Cuộc Sống này là sự lựa chọn khôn ngoan giữa người cầm quyền và dân tộc Việt hôm nay. Đãng cầm quyền phải can đảm nhìn ra là mình không còn đủ khả năng để lãnh đạo đất nước với cơ chế độc đảng hiện nay. Hơn 40 năm qua, đãng cầm quyền này đã không chứng minh được một khả năng nào cho toàn dân thấy là cần phải tiếp tục với cơ chế này. Cơ chế hiện tại đã tạo ra một xã hội quá tàn bạo với chính dân tộc mình bởi cơ chế này không có sự kiểm soát của bất cứ ai. Vậy thì chấp nhận một cơ chế mới, cơ chế tam quyền (hành pháp, lập pháp, tư pháp) phân lập, pháp trị để tất cả mọi công dân Việt Nam đều có đủ cơ hội tham gia đóng góp xây dựng chính quyền địa phương hùng mạnh. Khi chính quyền địa phương hùng mạnh thì sẽ tạo ra một chính quyền trung ương hùng mạnh để đủ sức ứng phó với sức ép của Trung Quốc.  Cha ông ta đã từng bị Trung Quốc đô hộ 1000 năm nhưng rồi vẫn thoát được bởi lòng yêu nước, tự tin vào chính dân tộc của mình và dựa vào sức mạnh của dân tộc để đứng lên thoát khỏi sự nô lệ Tàu.  Cơ chế hiện giờ không dựa vào sức mạnh của dân mà dựa vào sức mạnh của súng đạn, đàn áp và các thế lực nước ngoài thì sớm muốn cũng bị thế lực nước ngoài đô hộ danh chính ngôn thuận.

Một cơ chế dân chủ mới này sẽ bảo đảm an ninh cho mọi người và tài sản của mọi người. Không ai có thể cướp đoạt tài sản của bất cứ cá nhân nào, công ty nào nếu công ty (hay cá nhân) tự lớn mạnh do chính tài điều hành công ty của chính mình. Không một công ty nào có thể lợi dụng thế lực cầm quyền để độc tài thị trường nhằm làm hại đến người tiêu thụ bằng cách gia tăng giá cả. Không một công ty nào có thể lợi dụng thế lực cầm quyền để đè bẹp các công ty nhỏ hay các công ty mới thành lập.

Một cơ chế dân chủ sử dụng tất cả những thành phần nhân lực đang nằm trong cơ cấu cầm quyền hiện giờ qua cuộc bầu cử dân chủ do chính người dân chọn ở những chức vụ lãnh đạo. Những ai không nằm trong chức vụ lãnh đạo vẫn tiếp tục làm việc với những trách nhiệm rõ ràng và nếu vi phạm pháp luật sẽ phải đi tù như mọi người.

Một cơ chế dân chủ đưa ra những bộ luật bảo đảm sinh mạng và tài sản của những người đang nằm vị thế cầm quyền hiện nay và không chủ trương trả thù như đãng csvn đã từng làm với những thành phần dân tộc trong quá khứ.  Dĩ nhiên ai cũng có quyền tham gia cơ chế mới này nếu được người dân tín nhiệm mà không cần biết quá khứ của cá nhân đó ra sao.

Đây là một sự Đổi Mới Cuộc Sống tốt đẹp, có lợi cho tất cả mọi người và cần sự hợp tác giữa đãng cầm quyền hiện giờ và cộng đồng dân tộc Việt. Còn như đãng cầm quyền vẫn tiếp tục bởi nghĩ rằng không ai có đủ khả năng chống lại mình thì chính dân tộc Việt đang sống trong nước cần phải lựa chọn thái độ cho chính mình.  Không thể tiếp tục lựa chọn thái độ im lặng, an thân, sợ hãi mà phải dấng thân vào cuộc Đổi Mới Cuộc Sống bằng hành động biểu tình, tẩy chay các buổi họp, bãi chợ và nếu cần ngưng ngay các hoạt động hằng ngày để cùng toàn dân thực hiện một cuộc vận động đẩy giới cầm quyền phải thay đổi. Khi số đông người dân cùng đứng lên trên khắp nẽo đường đất nước thì lòng dân phải được thực thi, đó là điều khẳng định. Khi số đông người dân đứng lên khắp nẽo đường đất nước thì không một lực lượng công an nào có thể ngăn cản được hoặc đàn áp được.

Thế giới hôm nay đã thay đổi với những  khoa học kỷ thuật phát triển — mọi tin tức, những chuyện mị dân sẽ được đưa ra ánh sáng. Người dân càng ngày càng thấy rõ hiểm họa mất nước của chính mình. Đất nước đã thực sự yếu chứ chẳng hùng mạnh như sự tuyên truyền của giới cầm quyền.  Những người cầm quyền cũng thấy được điều đó và đây chính là thời điểm để cả hai bên, giới cầm quyền hiện tại và dân tộc Việt, hợp tác để đưa ra một giải pháp cùng nhau Đổi Mới Cuộc Sống với mục đích cải tạo xã hội và không để dân tộc bị Trung Quốc thôn chiếm và diệt vong.

Đổi Mới Cuộc Sống của hôm nay không phải là sự lựa chọn nữa mà là điều bắt buộc phải làm. Làm như thế nào và ra sao để không có một cuộc đổ máu chính là thái độ của hai bên (người cầm quyền và người bị thống trị). Và nếu người cầm quyền vẫn tiếp tục thái độ của hơn 40 năm qua, máu chắc chắn sẽ đổ nhưng là sự đổ máu cần thiết, như là sự thử nghiệm để tạo ra sự Đổi Mới Cuộc Sống vững mạnh hơn ở tương lai.

Đã đến lúc đại khối dân tộc Việt phải lên tiếng, thực hiện quyền Con Người của chính mình đã có từ thời nguyên thủy của loài người. Chúng ta không cần chờ đợi ơn của đãng cầm quyền đưa ra những bộ luật biểu tình. Khi mà đãng cầm quyền không tôn trọng quyền Con Người thì luật biểu tình có đưa ra cũng sẽ bị chà đạp. Cả hiến pháp VN vẫn bị chà đạp thì huống gì những bộ luật lẩm cẩm đó. Hãy cùng nhau bắt tay thực hiện quyền làm người cho chính mình và dân tộc mình. Hãy sẵn sàng hy sinh máu và mạng sống cho con cái của chúng ta mai sau. Đó là giá phải trả cho Đổi Mới Cuộc Sống của hôm nay.

Vũ Hoàng Anh Bốn Phương

Dallas, TX

Tháng 7 năm 2016

Quảng cáo/Rao vặt

1 Comment on ĐỔI MỚI CUỘC SỐNG

  1. ĐỨC CỐNG QUANG HỒ
    *
    Lê văn Luyện võ Nguyễn Trường Tô
    Sầm Đức Xương khô đạo lõa lồ
    Nguyễn Thị Minh Khai Trung Nam Hải
    Ả Rập Sâu Đi lén đắp mô
    *
    Bắc kì Tầu đẩy Nga xô Thăng Long âm hộ Disco hằm bà lằng
    Kim cô đội mảo xích thằng
    Đinh La Thăng đóng nhà băng bịt cửa mình
    Âm mưu học Tập Cận Bình đập ruồi đả hổ lập trình Hồ Chí Minh
    *
    Đinh Thế Huynh Tàu Hủ Thúi Kinh
    Trần Đại Quang trung Đặng Tiểu Bình
    Phú Trọng bần khinh dân trí thức
    Long trời lở đất bệnh thần kinh
    *
    Chằn Bành Lệ Viện làm tình Nguyễn Xuân Fuck hậu mậu binh sách vạn thùng
    Ba Đình tứ trụ bọ hung
    Mãn doanh ác quán điên khùng Hồ Tập Chương
    Kim Ngân lo Nguyễn Hữu Cường tam vô Doan mõ nõn nường Tạ Bích Loan
    *
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: