Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Hãy vứt xuống Niềm Sợ Hãi, dũng mãnh đứng lên và chiến đấu!

Điều duy nhất Đáng sợ chính là sự Sợ hãi

Tôi chắc rằng đồng bào Mỹ của tôi trông đợi khi tựu nhiệm chức vụ Tổng thống, tôi sẽ thưa chuyện với đồng vào về hiện tình bức bách của nước nhà với sự bộc trực và chính xác.Đây là lúc ưu thắng để nói Sư thật, hoàn toàn sự thật một cách trung thực và dũng cảm.Cũng không cần co rút lại những điều kiện mà Đất nước đang đối diện một cách trung thực.Quốc gia vĩ đại nầy sẽ kiên trì chịu đựng như đã từng chịu đựng, sẽ hồi sinh và thịnh vượng.Vì vậy, trước hết, xin cho tôi khẳng định niềm tin vững chắc rằng: Điều duy nhất chúng ta phải sợ hãi chính là sự Sợ hãi. Sự khủng bố vô danh, vô cớ, bất biện minh làm tê liệt mọi nỗ lực nhằm biến đổi từ thoái hóa thành tiến bộ.Trong mỗi giờ phút đen tối của đời sống quốc gia, một sự lãnh đạo chân thật và dũng cảm họp mặt với sự cảm thông và ủng hộ của đại chúng là điều kiện chủ yếu của thắng lợi.Tôi tự thuyết phục rằng, một lần nữa, đồng bào sẽ mang lại sự ủng hộ ấy cho ban lãnh đạo trong những ngày nguy kịch hiện nay. “

        ( Trích Diễn văn tựu chức của Tổng thống Franklin D. Roosevelt )

Cuộc cách mạng của Sợ Hãi – Vũ Đông Hà DLB

” Chúng ta là nạn nhân của tội ác đó. Là kết quả của nhiều năm tháng, nhiều thế hệ nối tiếp bị cai trị bởi chế độ độc tài toàn trị.

Đúng! Chúng ta là những con người sợ hãi. Nhưng cũng chính chúng ta, không ai khác, phải vác nỗi sợ hãi của chính mình và của cả dân tộc lên vai mà đi làm cuộc Cách Mạng của Sợ Hãi này.

* Nhìn lại mấy mươi năm, lột da, rướm máu chính mình để thấy bóng ma sợ hãi chế ngự cả một dân tộc như thế nào. Để không trách nhau là hèn. Để đừng mắng nhau là nhát. Để biết sẽ khó mà có một cuộc cách mạng dân chủ nếu sự sợ hãi vẫn tiếp tục là bóng ma lởn vởn trên đầu. Để biết tại sao mọi lời kêu gọi chỉ có được vài trăm người hưởng ứng, không đủ để tạo thành cơn sóng đổi đời. Để biết mọi kế hoạch đều bất khả thi nếu bước chân con người vẫn rụt rè và chôn cứng trong bốn bức tường hãi sợ.

Gần nửa thế kỷ với căn bệnh trầm kha này, liều thuốc nào có thể chữa trị được cho chúng ta? Đã đến lúc chúng ta phải tập trung ngậm ngãi tìm trầm, đi tìm, đi kiếm để sớm chấm dứt tình trạng đứng bên này bờ ảo vọng bằng đôi chân run mà cứ ước mơ đội đá vá trời, để những lời kêu gọi tha thiết nhất không chỉ dội lại như những tiếng vọng từ vực sâu…”

 Niệm Quán Thế Âm Bồ tát Ngàn tay, Ngàn mắt Cứu khổ – Cứu nạn

Phó thác mọi sự vào tay Đức Mẹ Lòng lành Nhân từ – Hằng Cứu giúp

Cuối năm 1990, vừa đặt chân lên đất Mỹ, trò nhỏ năm xưa của nội nhân lại chào mừng. Vui chuyện em kể lể vể nỗi sợ hải của ngày vượt biển tám năm trước.

Ra đi được 5 – 7 hôm, ghe hết xăng liệt máy. Đêm đến, mưa gió, sóng vỗ mịt mùng.

Đàn ông con trai, quơ bất cứ vật gì làm mái chèo cố chèo chống, cử động bất giác như trong mơ.

Đàn bà ôm trẻ con. Kẻ niệm Quán thế Âm Bồ tát – Cứu khổ, cứu nạn. Người cầu nguyện Đức Mẹ Lòng lành – Nhân từ – Cứu giúp!

Buổi sáng kia, hừng đông ló dạng, ven bờ đảo xanh rì xuất hiện xa xa. Vậy là cả trăm nhân mạng trôi giạt đền bến bờ toàn mạng, kể cả trẻ thơ vẫn còn thoi thóp thở!

Tất cả vượt thoát là nhờ nơi đâu?

Nhờ những nỗ lực chèo chống?

Nhờ những lời chí thiết nguyện cầu?

Nhờ vận may sóng êm, bể lặng?

Hay là nhờ cả các yếu tố ấy gộp lại?

Không ai biết!

Hai lần đối diện với sự Sợ hãi Tối hậu: Nỗi chết

– Mùa đông 1980, nơi thung lũng Tân Lập, dưới chân rặng Trường Sơn, gã tù Miền Nam đau bụng bất tỉnh. Bạn tù cỏng lên bệnh xá bỏ nằm đó. Mấy bửa sau,tỉnh hồn lai. Y tá trại chích cho mủi thuốc. Kim tiêm vừa rút ra, nghe như ai đập vào ngực phát búa tạ. Xây xẩm mặt mày, tức thở gần bất tỉnh. Anh y tá bảo nằm xuống. Gã tù chống hai tay ra sau lưng, cố gắng hít thở. Cơn vật vả nầy vừa dịu xuống, cơn khác lại lừng lên. Gã tù uất ức thầm than. Cả đời không làm điều gì bạc ác, bất nhân. Tại sao đành vong thân nơi rừng núi nầy, không thấy mặt cha mẹ, vợ con ?! Và cố gắng hít thở…Hồi tỉnh lại, về lại giường. Nằm xuống,đi vào giấc ngủ cô miên, êm đềm như chưa từng thấy.

– Mười mấy hôm trước đây, vừa gởi đi lời tiển biệt huynh trưởng TQLC Lê Công Truyền có câu: ” Cỏi Vĩnh hằng là nơi đâu?” Là cỏi Như Lai Tạng ” Như như Bất Khứ Lai. Rồi anh em mình sẽ gặp nhau nơi cỏi ấy!

Buổi tối, đang nằm vô ý ngồi bật dậy, đứng lên thật mạnh. Bỗng cảm thấy chaáng váng, xây xẩm và mất thở. Hoảng ốt kêu: Chắc bị stroke! Nội nhân chạy lại đở dìu. Vẫn thấy hoa mắt, ngộp thở. Nội nhân vội đặt cho ngồi xuống, nhưng sức yếu không kham nổi để xuống dội mạnh. Choáng người hầu như bất tỉnh. Xương sống đau buốt như kim chăm. Nghĩ tới nỗi bị stroke, miệng méo, thân liệt, sống đời thực vật thật là sợ lắm! Nên khuyên nội nhân yên lòng để tự mình chịu đau, xoay trở lấy, mong vượt thoát. Mười mấy ngày chịu đau đớn mỗi khi xoay trở, đứng lên, ngồi xuống.

Một bửa sáng thức dậy, chậm rải lấy thế ngồi dậy, nhưng chỉ thấy lưng hơi đau. Chỏi tay vào mặt bàn, đứng lên, không thấy đau nhói như mọi khi. Bước đi cũng vững vàng. Sáng hôm sau nữa, ngồi dậy, đi đứng thơ thới, phiêu phiêu. Thật là kỳ diệu!

Tôi viết những lời nầy trong niềm phấn khởi hồi sinh. Trước hết là mong mỏi góp phần vào việc giải tỏa một nan đề gây cản trở cho công cuộc tiến hành cách mạng cứu nguy cho Đất nước trước hiểm họa xâm lăng của tàu cọng hiện nay.

Sau nữa là nhắn gởi các bạn trong nước hiện đang toan tính dấn thân hành động mà còn chút dụ dự vì nỗi sợ mơ hồ gây cản trở.

Các bạn thấy đó, Sự Sợ Hãi rốt lại chỉ là một trạng thái tâm lý tiêu cực chỉ gây ra tê liệt, làm cản trở các nỗ lực, phấn đấu đương đầu với cơ nguy trước mắt.

Vậy thì, ” Hãy vứt xuống Niềm Sợ Hãi, dũng mãnh đứng lên và chiến đấu! “

                                              Nguyễn Nhơn

Phụ đính

“Only Thing We Have to Fear Is Fear Itself”: FDR’s First Inaugural Address

I am certain that my fellow Americans expect that on my induction into the Presidency I will address them with a candor and a decision which the present situation of our people impel. This is preeminently the time to speak the truth, the whole truth, frankly and boldly. Nor need we shrink from honestly facing conditions in our country today. This great Nation will endure as it has endured, will revive and will prosper. So, first of all, let me assert my firm belief that the only thing we have to fear is fear itself—nameless, unreasoning, unjustified terror which paralyzes needed efforts to convert retreat into advance. In every dark hour of our national life a leadership of frankness and vigor has met with that understanding and support of the people themselves which is essential to victory. I am convinced that you will again give that support to leadership in these critical days.

Quảng cáo/Rao vặt

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: