Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

THƠ Bình Dương Nguyễn Thị Ngoan

Tình Lính

Giữa ba quân, tìm anh chồng lính,

Lời người xưa căn dặn đinh ninh.

Em đi tìm nghĩa, tìm tình.

Tìm người can đảm xem khinh sống còn.

Tìm người vì nước, vì non,

Vì dân, bảo vệ vàng son lá cờ.

Lính không đón gió, đầu cơ,

Tranh danh, đoạt lợi, ước mơ sang giàu.

Làm lính, chấp nhận gian lao,

Tô non, điểm núi bằng xương máu mình.

Nước nhà loạn lạc chiến chinh,

Dấn thân có lính, trọn tình quê hương.

Hiểm nguy, sống chết, coi thường,

Vong thân vị quốc, chiến trường hy sinh.

Thề không sống nhục, thà chết vinh,

Cuộc đời ngắn ngủi, tử sinh mấy lần.

Vì yêu người lính phong trần,

Em làm chinh phụ, tảo tần nuôi con.

Lính không đen trắng, tính toan,

Buôn dân, bán nước, giàu sang cửa nhà.

Ba lô, nón sắt, bạn ta,

Chân trời, góc biển, đá chà gai tuông.

Vợ lính, xin em đừng buồn,

Anh không có mặt ngày con ra đời.

Xông pha rừng núi bụi bờ,

Công cha, nghĩa mẹ, xin nhờ cậy em.

TỔ QUỐC, DANH DỰ đặt trên,

Tình em ấp ủ trong tim nồng nàn.

Đời lính ngang dọc thênh thang,

Trừ gian diệt cộng đâu màng gió sương.

Nâng niu ép tặng người thương,

Một cành hoa dại trên đường hành quân.

Lội rừng, vượt núi gian truân,

Thu qua, đông đến, rồi xuân lại về.

Thương anh xin vẹn lời thề,

Quân thù sạch bóng, phu thê sum vầy.

Gát súng, tay cuốc, tay cày,

Gia đình vui hiệp, bỏ ngày cách xa.

Trăng thanh, gió mát vườn nhà,

Buồn vui đới lính làm quà cho con.

TƯ NGUY, trách nhiệm vẹn tròn,

CƯ AN, chung hưởng nước non thanh bình.

Bình Dương

NTN

 

QUÀ CHO ANH

Từ ngày nhận được thư Anh

Đắn đo lo lắng, ba cân phần quà.

Thêm vào rồi lại bớt ra,

Món nào ấp ủ tình xa đậm đà.

Gởi Anh đôi bốt Bốt Bata ,

Ấm chân vững bước đạp chà gốc gai

. Gởi Anh bánh thuốc rê cay,

Đốt ý thức hệ thành mây phiêu bồng.

Đốt giai cấp đốt Hồ ngông, Lênin,,

Các Mác theo giòng khói tuông.

Gởi Anh bánh tổ đổ khuôn,

Bền lòng chặc dạ,giữ đường kiên trung

Bao nhiêu đau đớn hãi hùng

Xin Anh hãy nhớ Em chung mối sầu.

Gởi anh chiếc nón phết dầu

Che mưa, đở nắng, làm gàu, làm thau

Gởi anh đường cát trắng phau

Dịu niềm cay đắng, nâng cao tinh thần.

Gởi Anh tập giấy trắng ngần,

Gởi niềm tâm sự lời gần ý xa.

Gởi Anh chiếc áo bà ba,

Quê hương nhuộm đỏ cửa nhà nát tan.

Gởi thêm Anh chiếc áo hàn,

Đông về ấp lạnh hè sang gối đầu.

Gởi thêm mấy chiếc khăn hầu,

Lót vai gánh nặng quấn đầu trời sương.

Muối vừng muối xã thêm đường,

Mặn mòi tình nghĩa yêu thương ngọt ngào.

Đậu tương một hủ thêm vào,

Anh em thân ái yêu nhau kiếp tù.

Thương Anh thêm lọ dầu cù,

Nhức đầu, trúng gió, đêm thu một mình

Ba cân đã đủ vừa xinh,

Thư mình Em thế tấm hình vợ con,

Nhắn Anh còn nước còn non,

Còn tình còn nghĩa ta còn gặp nhau.

 

BÌNH DƯƠNG

Nguyễn thị Ngoan

 

Đoàn quân nào?

 

Có đoàn quân nào âm thầm,

Mà dũng cảm bền gan.

Có đoàn quân nào hiên ngang

Mà dịu dàng đằm thắm.

Từ rừng sâu núi thẳm,

Tận mũi, vịnh, cù lao,

Từ chót vót non cao,

Đến đảo xa bủa sóng.

Không thiết giáp, cà nông

Mà chỉ có tấm lòng chung thủy.

Không học trường Võ Bị,

Mà xuất quỉ, nhập thần

Từ hốc hẻm xa gần

Đều có bước chân đặt để.

Không học trường Đồng Đế

Mà chẳng nệ sình lầy.

Văn thư, tài liệu đủ dầy

Không một ngày Hành Chánh.

Đêm ngày di hành đạt mức

Không qua Thủ Đức, Quang Trung,

Không Hải, Lục, Không quân,

Mà mọi vùng xông xáo.

Đâu màn: Lào Kay, Trảng Táo

Chẳng ngại: Suối Máu, Đầm Dơi,

Dù: Đá Bạc mù khơi,

Mặc: nắng trời Thanh Hoá

Sá gì Phú Yên sỏi đá,

Bất chấp Mộc Hoá muỗi mòng.

Trèo đèo, lội suối, giang sông.

Vác, mang, đội, xách, gánh, gồng, thồ, khuân.

Hồng trần bạc mái đầu xanh,

Trắng ngà mắt biếc, long lanh lệ vàng.

Từ ngày giặc dữ ngập tràn,

Bỏ kim, bỏ bút, bò đàn, bỏ trâm.

Nhập vào đoàn ngũ âm thầm

Không lương, không chức, không diễn văn, dàn chào,

Không mai vàng, mai bạc, không sao

Chiến trường trang bị: thanh tao nụ cười.

Dấn thân, xuất trận một thời

Bể yên sóng lặng bây giờ, là ai?

 

Bình Dương

Nguyễn Thị Ngoan

TẾT NHỚ NHÀ

 

Kính tặng đồng hương Bình Dương

( Thủ Dầu Một )

 

Tết nầy là Tết hai mươi

Bỏ quê, bỏ xứ, làm người tha hương

Nhớ sao là nhớ con đường

Sớm, trưa hai buổi đến trường thong dong

Nhớ sao là nhớ lạch sông

Nhấp hang đọt móp câu còng bắt cua

Nhớ sao là nhớ kiểng chùa

Theo bà lạy Phật mỗi mùa Vu Lan

Nhớ sao nhớ miểu Thành Hoàng

Qua sân dở nón, đi ngang cúi đầu

Nhớ sao là nhớ cây cầu

Thi đi thanh sắt, bạn nào qua nhanh

Nhớ sao là nhớ sân banh

Vạch rào chui lén xem anh trỗ tài

Nhớ sao là nhớ đường dài

Đánh đu xe ngựa sút tay lát mình

Nhớ sao là nhớ sân Đình

Rộn ràng dao thớt vang inh trống chầu

Nhớ nhất là nhớ gốc Dầu

Một mình đứng Thủ tuyến đầu vang danh

Nhớ sao nhớ ngả ba Thành

Giang san cẩm tú riêng dành Quan to

Nhớ sao nhớ Dốc Ông Cò

Quanh năm rợp bóng cho trò nằm mơ

Nhớ sao là nhớ Nhà Thờ

Chuông vang Lò Chén, bòng rờ Nhà Thương

Nhớ sao là nhớ Xóm Mương

Mội trong nước mát cội nguồn hàng bông

Nhớ hoài cầu Thầy Năm Trong

Nhớ Đình Bà Lụa cúng ông vía Thần

Dầu Tiếng cao su bạt ngàn

Lộc Ninh, Hớn Quản ngập tràn thổ dân

Nhớ sao là nhớ vườn măng

Cầu Ngang tố nữ, Bình Nhâm dâu hiền

Bèo bì danh tiếng Mỹ Liên

Hột điều Bình Phước ăn ghiền quên thôi

Nhớ sao là nhớ triền đồi

Xim chua, mua ngọt tím môi còn thèm

Lái Thiêu vẫn sống vì nem

Thịt kho dưa giá kiệu kèm quên no

Nhớ sao là nhớ Bến Đò

Lao xao Chợ Cá dặn dò đón đưa

Làm sao quên được quê xưa

Nửa vòng trái đất như vừa gang tay

Dẫu ăn cơm Tàu ở nhà Tây

Đi xe mác Mỹ, dạ nầy Bình Dương

Lòng thành nhân nguyện trời thương

Tiêu ma, diệt quỷ thẳng đường thăm quê

 

Bình Dương

Nguyễn Thị Ngoan

 

Tội Nghiệp Mùa Thu

 

Tối qua hừng hực nắng tàn

Sáng ra đã thấy lá vàng đầy sân

Thu về gió chuyển mây vần

Mưa rơi giọt tủi bâng khuâng lòng người

 

Mùa Thu nào tươi cười

Cứu quốc theo chân người

Thu nay quay trở lại

Đất nước đã bán rồi

 

Mùa Thu nào hăm ba

Theo đảng giữ sơn hà

Trở về thành tội phạm

Đảng cướp đất cào nhà

 

Mùa Thu nào sơn guốc

Thiến lợn cai cặp rằng

Nay trở thành tỉ phú

Nhờ bán nước buôn dân

 

Thu nầy dân hoan ca

Tình đồng chí thiết tha

Ngọt bùi đảng giành tất

Tám viên kẹo chia ba

 

Mùa Thu nào chinh chiến

Mẹ đào hầm dấu con

Nay con ngự lầu son

Mẹ mòn đường khiếu kiện

 

Mùa Thu nào sanh Bắc

Đảng bắt phải tử Nam

Đảng đã nứt túi tham

Con chưa tìm được xác

 

Bao nhiêu hồ lệ rơi

Bao than oán ngất trời

Bao máu xương ngập đất

Thương quá mùa Thu ơi

 

Mùa Thu mùa Vu Lan

Mùa xà tội thi ân

Nhi đồng mừng trăng sáng

Chức nữ gặp Ngưu lang

 

Mùa Thu mùa nghệ nhân

Nhã ngọc phóng bút thần

Cung đàn tim réo rắt

Lưu danh phẩm thế gian

 

Ai nở đem mùa Thu

Nhuộm nắng oán trăng thù

Dầm gió hèn mưa ác

Ôi, tội nghiệp mùa Thu

 

Bình Dương Nguyễn Thị Ngoan

Quảng cáo/Rao vặt

3 Comments on THƠ Bình Dương Nguyễn Thị Ngoan

  1. Mấy người hãy thôi cái trò nói xấu chế độ đi, rảnh rỗi quá không có việc gì làm hay sao mà suốt ngày đăng hết bài này sáng bài khác thế, không văn thì thơ, tương lai còn nghĩ được thể loại nào nữa không vậy.

    Like

  2. Thơ này đọc lên chả có tí nội dung nào cả, tác giả chỉ hướng đến cái mục đích của mình mà quên mất là mình đang làm thơ chư không phải là viết văn nên đã làm ra một tác phẩm không hoàn chỉnh rồi.

    Like

  3. Có học thức, có hiểu biết nhưng không biết ra mà phuc vụ đất nước mà lại a dua theo quân giặc viết bài tuyên truyền xuyên tạc sự thật đúng là đáng buồn.

    Like

1 Trackback / Pingback

  1. THƠ Bình Dương Nguyễn Thị Ngoan | CHÂU XUÂN NGUYỄN

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: