Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Những gì đáng sợ hơn cái chết?

“Chết diễm phúc phải là chết già, trên giường, và có người chung quanh khóc ầm ĩ”.

Ít nhất đó là hình ảnh hầu hết người Việt chúng ta được dậy từ thuở nhỏ. Hơn thế nữa, chúng ta còn nghĩ  hình ảnh “chết lý tưởng”, “chết êm ả” đó cũng là ước muốn chung của loài người. Chí ít cũng bao gồm mọi người thuộc văn hóa Đông phương.

Nhưng thật thế không?

Có ngay thí dụ: Một trong những điều giới võ sĩ đạo Nhật sợ nhất là phải chết già, chết trên giường. Họ tha thiết cầu phật khấn thần để đừng phải chết như vậy. Cảnh một samurai lưng còng, chân tay run rẩy, không cử động được theo ý muốn, ngay cả đi đứng cũng phải cậy dựa vào người khác là cơn ác mộng đối với họ. Rõ ràng viễn cảnh trở nên “vô dụng” đối với họ đáng lo hơn cái chết.

Và có thể nói hầu hết chiến binh phương Đông, từ Mông Cổ đến Trung Hoa, Nhật Bản, Hàn Quốc, Việt Nam, đều khoái được “da ngựa bọc thây” hơn nằm giường.

Sang đến văn hóa phương Tây thì người ta lại càng không thích để lại hình ảnh chết già. Người càng có học, có tài, có tiếng càng muốn cả người thân lẫn công chúng chỉ nhớ tới thời điểm cực thịnh mà họ đẹp nhất, thành công nhất, quyền thế nhất, hay sáng chói nhất về trí tuệ. Rõ ràng họ quan tâm đến di sản họ để lại hơn cái chết rất nhiều.

Do đó, quan điểm ‘chết già là sướng’ chẳng đáng được điểm cao đến thế đâu. Và ngược lại ‘chết lúc chưa già’ cũng chưa chắc đáng sợ như ta vẫn nghĩ. Còn lắm thứ đáng sợ hơn cái chết nhiều.

Nhiều cán bộ lớn tuổi tâm sự điều mà họ sợ nhất vào cuối cuộc đời là phải nhìn lại những gì họ đã làm hay không làm trong những năm dài đã qua. Từ đó, họ sợ những nạn nhân đang chờ họ ở thế giới bên kia hơn sợ cái chết, vì chết chỉ là ngưỡng cửa bước qua trong khoảng khắc. Với thời đại Internet, chúng ta có thể thấy được khá nhiều lãnh đạo đảng đi qua giai đoạn cuối đời như vậy, kể cả những hung thần một thời như Tố Hữu, Lê Khả Phiêu, …

Cũng có lãnh đạo sợ phải đối diện những người bạn đang chờ họ bên kia thế giới hơn cả cái chết. Đó là những đồng đội mà họ từng phản bội hay bỏ rơi để giữ an toàn cho bản thân, kể cả những người đứng lên theo lời kêu gọi của họ. Chúng ta có thể thấy loại ân hận đó ở những ông Võ Văn Kiệt, Võ Nguyên Giáp, …

Và cũng có những lãnh đạo sợ phải thừa nhận mình đã sống qua cả một cuộc đời vô ích, vô nghĩa, vô vị. Vì quá lo an toàn cho bản thân mà chẳng để lại được gì, chẳng hoàn thành được gì. Mà cái chết, tức lằn ranh sau cùng của an toàn, vẫn đến, chẳng né tránh được. Hơn thế nữa, họ phải thừa nhận chính họ là một phần của cỗ máy đem lại điêu linh cho biết bao người khác. Chúng ta có thể nhận ra loại tâm tư này ở những ông Phạm Văn Đồng, Trần Quang Cơ, …

Trong tình trạng thê thảm của dân khí hiện nay, chúng ta khó còn cảm được lời dạy của cha ông: Chết vinh hơn sống nhục. Nhưng 5 chữ đó là kết tinh kinh nghiệm sống của biết bao cuộc đời. Một trong những lý do chết vinh hơn sống nhục là vì “sống nhục” chỉ được một thời gian ngắn rồi vẫn dẫn đến cái chết, mà luôn là “chết nhục”. Mọi hối tiếc vào lúc sắp “chết nhục” đều đã quá trễ.

Qui luật đó ứng dụng cho cả nhân loại chứ không riêng gì người Việt. Gần 80 năm trước, hàng triệu người Do Thái khi gần chết trong trại tập trung của Đức Quốc Xã mới quặn lòng hối tiếc đã không tham gia kháng chiến vì sợ chết; hối tiếc đã không mang thân ra hứng đạn cản đường cho vợ con chạy trốn vì sợ chết; hối tiếc đã riu ríu kéo cả nhà lên xe vào trại tập trung vì sợ chết, … để rồi giờ đây vẫn chết, chết riêng từng người, chết từng phần cơ thể vì kiệt lực, và chết với nhận thức từng người trong gia đình mình ở đâu đó cũng đang chết dần ở mức dưới hàng súc vật như mình. Đối với họ cái đau của hối tiếc lớn hơn cái đau của sự chết.

Ngày nay, tại nước ta, cả dân tộc đang bị đẩy vào loại chọn lựa đó. Gần nhất là những bà con tại 4 tỉnh miền Trung đang sống dở chết dở vì thảm họa môi trường do Formosa gây ra. Nhiều người đang phân vân: đứng lên đấu tranh đòi tẩy rửa môi trường bây giờ có thể bị trấn áp nhưng dẫu có chết đi nữa thì vẫn hơn cảnh ngồi nhìn từng người trong gia đình nhiễm ung thư, đau đớn nhiều năm tháng, rồi lần lượt ra đi, kể cả bản thân mình. Cái đau của hối tiếc sẽ lớn hơn nhiều cái đau của sự chết. Còn nếu đứng lên đấu tranh giành lại môi sinh bây giờ, gia đình mình sẽ sống.

Dĩ nhiên câu hỏi lương tâm này cũng được đặt ra cho từng người chúng ta chứ chẳng riêng gì bà con 4 tỉnh miền Trung. Chất độc nay không chỉ có trong cá mà trong hầu hết mọi loại thực phẩm và không từ một ai trên cả nước. Liệu chúng ta có dám chấp nhận để đứng lên mạnh mẽ đòi nhà cầm quyền phải đóng ngay các cánh cửa dẫn chất độc vào Việt Nam? hay ngồi chờ ngày ung thư đến đón từng người trong gia đình ra đi?

Và còn nhiều quốc nạn khác nữa, đặc biệt là số phận của đất nước sau thời điểm 2020. Liệu chúng ta có dám chấp nhận để đứng lên bảo vệ chủ quyền đất nước ngay  bây giờ, bất kể những kẻ cứ nhất định ôm chân quân xâm lược? hay ngồi chờ ngày “chết nhục” dưới chân chủ mới như dân tộc Tây Tạng?  Đến lúc đó có muốn chọn lại cũng đã quá muộn.

oOo

Chẳng ai muốn tìm lấy cái chết nhưng nghĩ cho cùng chết có phải là chuyện khủng khiếp nhất chưa?

Quảng cáo/Rao vặt

9 Comments on Những gì đáng sợ hơn cái chết?

  1. Trường Bi Ca Kẻ Sống Người Chết
    Cảm đối Trường Ca Cập Thời Của Paul Nguyễn Hòang Đức Phần 86

    Tâu bệ hạ anh minh thánh thiện
    Thần cá hồi đại diện muôn dân
    Thảo dân oan ức chết dần
    Tàn binh bại tướng tinh thần tàn suy

    Kẻ đắc thắng vinh quy hiếu sát
    Ai điếu ca tự phạt lương tâm
    Khải hòan chi hỡi tình thâm
    Đất trời ảm đạm biển gầm thét vang

    Chớ kiêu hãnh huy hòang tự mãn
    Có hay chăng vần trán thấp hèn
    Huân chương huy hiệu bon chen
    Đồng nhôm sắt rỉ nhỏ nhen kiếp người

    Nhiều dân tộc nửa cười nửa khóc
    Sống sót về khó nhọc cửa sau
    Nắng mưa nguyệt quế ướt nhàu
    Xót xa nhân phẩm vàng thau lu mờ

    Ai dám chắc ngọn cờ chính nghĩa
    Chữ nhân danh gọt tỉa sinh linh
    Giáo đường cầu nguyện thánh kinh
    Xức dầu rửa tội xóa hình tội con

    Kẻ bị giết người còn mạng sống
    Hận cừu mang kèn trống đưa ma
    Khói nhang vinh nhục sơn hà
    Cô hồn còm cõi tìm nhà mẹ cha

    Dù chiến thắng hay là chiến bại
    Kìa non sông hải đảo quốc gia
    Giống nòi ai nỡ chia lìa
    Gà cùng một mẹ khóc bia mộ tàn

    Cuộc tranh đấu nghèo nàn dân tộc
    Giai cấp gì thảm khốc điêu linh
    Ngọai bang thích chí rập rình
    Bán buôn bom đạn động binh tòan cầu

    Trái ý Chúa năm châu bốn biển
    Lợi quyền chia dâng hiến đất đai
    Tay sai nội gián độc tài
    Sinh chưa kịp sống tuyền đài bơ vơ

    Nhân tri sơ hững hờ bản thiện
    Hung tính tùy ngụy biện nho gia
    Triết gia Kant mải trau tria
    Lương tâm thiết yếu đầm đìa trời xanh

    Trí không cao phải đành chịu thiệt
    Thương muôn lòai thảm thiết rên la
    Không gian vật lý giang hà
    Con chim có tổ cáo gà có hang

    Con người cũng họ hàng tổ quốc
    Quyền bình an hạnh phúc linh hồn
    Xâm lăng đe dọa sinh tồn
    Bát cơm manh áo lệ tuôn đôi dòng

    Vai gồng gánh đèo bòng xuôi ngược
    Lưỡi cú diều mưu chước uốn cong
    Vịt vờ xanh vỏ đỏ lòng
    Dối gian lường gạt long đong chợ đời

    Vua thủy tề nghẹn lời chua chát
    Hồi ái khanh trẫm rất đau lòng
    Đại dương vương quốc mênh mông
    Ngập tràn xương cốt bềnh bồng xác trôi

    Cá voi chết tanh hôi tởm lợm
    Biển không mồ lởm chởm sa hô
    Rong rêu thối rữa nhô nhô
    Vinh quang chi hỡi cơ đồ giang san!

    20.9.2016 Lu Hà

    Like

  2. Thực tế, chúng ta sống trong một xã hội luôn tồn tại hai loại người: kẻ xấu là người kém đạo đức, đáng khinh ghét, có thể gây hại, mang lại những điều không hay. Lời nói và hành động của họ đều không phù hợp với các quy tắc chuẩn mực đạo đức, làm tổn thương người khác và có những tác động tiêu cực đến xã hội. Ngược lại, người tốt luôn có những biểu hiện đáng quý về tư cách đạo đức, về thái độ hành vi trong các mối quan hệ và được mọi người đánh giá cao. Như vậy, thông qua câu nói của mình, Martin Lutherking muốn gửi gắm tới người đọc một thông điệp sâu sắc: Nỗi đau đớn nuối tiếc do những lời nói và hành động của người xấu không xót xa bằng việc người tốt không có hành động thái độ hay bất kì phản ứng nào trước việc làm sai trái ấy.

    Like

  3. Đọc qua bài viết là biết mị dân, có dùng ngôn ngữ nào đi nữa thì vẫn không che dấu được cái mục đích, thủ đoạn của người viết, mọi người cảnh giác nhé.

    Like

  4. Tác giả có thấy những gì mình kể ra chỉ là ý kiến cá nhân thôi không, có thấy cả bài viết không dẫn ra nổi cái dẫn chứng nào nghe cho được thuyết phục không

    Like

  5. Vậy mà có những người sắp đứng trước ngưỡng cửa của sự sống rồi, mà vẫn làm tay sai cho địch một cách không ngừng nghỉ, họ không cảm thấy cắn rứt lương tâm một chút nào, họ không sợ khi qua thế giới bên kia, những người đã khuất sẽ nhìn họ với ánh mắt khinh thường như thế nào sao.

    Like

  6. TỐ HỮU THỈNH BẮC KINH
    *
    Fuck niễng nghiêng đầu bái Bắc Kinh
    Y mong tạo sóng quẫy Ba Đình
    Truyền hình hù dọa nhà ba X
    Zíc Zắc giặc cà Đinh Thế Huynh
    *
    Phú Yên Yên Bái Xuân Quỳnh Lưu Quang Vũ tán tiền tình Nông Thị Xuân
    Trung ương đại biểu cởi quần
    Vác cày qua núi toàn quân đội nhăn răng
    Côn an lòi tói xích thằng phi công tập lái Ma Măng Đầm Đùn già
    *
    Lỗi tại ta ha tát Ốp Ma
    Cà ri nị sĩ ngộ tương cà
    China to mát tô ma hóc
    Bóc lịch xem ngày giỗ tổ cha
    *
    Gió đưa trúc liễu la đà A di Đà Lạt lạc đà gặm lá đa
    Kê Gà tựa gối Hoàng Sa chuột sa bãi cứt Cát Bà Quỳnh Lưu la
    Ta về tắm táp ao ta không thèm đớp Hít Le qua lội Quang Hồ
    Cá tra trê Nguyễn Trường Tô ngư tiều canh độc lóc vồ Sầm Đức Xương
    *
    TÂM THANH

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: