Bài mới trên BÁO TỔ QUỐC

Từ Nguyễn Hữu Đang Đến Bùi Thanh Hiếu

Ngày 2 tháng 9 năm 45, ông Hồ Chí Minh long trọng đọc Tuyên Ngôn Độc Lập tại quảng trường Ba Đình – Hà Nội. Bữa đó, tui không có mặt. Lý do: không phải vì quá bận, hay vì có chuyện chi đó (đố kỵ) với đám Cộng Sản mà chỉ vì tôi chưa kịp… ra đời!

Dù sinh sau đẻ muộn, tôi cũng nghe được hơi nhiều chuyện “không được tử tế gì cho lắm” quanh cái ngày này – ngày khai sinh ra cái gọi là nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.” Trước hết, xin ghi lại vài mẩu tin có liên quan đến ông Nguyễn Hữu Đang – Trưởng Ban Tổ Chức Ngày 2 Tháng 9 – được trích dẫn nguyên văn từ những cơ quan truyền thông (*) của Nhà Nước, mười lăm năm sau đó:

     – Báo Quân đội nhân dân (21/01/1960):

Ta hãy nghe Đang cung khai trước Tòa án: Tôi đã gây hoài nghi đối với sự lãnh đạo của Đảng và Chính phủ. Tôi đã cổ động cho những xu hướng chính trị phản động. Tôi đã thổi phồng hoặc xuyên tạc bịa đặt ra những khuyết điểm để nói xấu Chính phủ và những cơ quan Nhà nước”.

     – Báo Nhân dân (21/01/1960):

Trước tòa án, với những bằng chứng đầy đủ, bọn gián điệp nói trên đã nhận hết tội lỗi của chúng. Sau khi luật sư Đỗ Xuân Sảng bào chữa cho các tội phạm, căn cứ vào chính sách xét xử và trừng trị của Tòa án nhân dân là nghiêm trị bọn chủ mưu và bọn ngoan cố, khoan hồng với những người lầm đường, bị lừa gạt đã biết hối cải …

     – Báo Thời Mới (21/01/1960):

Năm tên gián điệp phản cách mạng, phá hoại hiện hành cúi đầu nhận tội. Nguyễn Hữu Đang và Thụy An, đầu sỏ chủ mưu, bị phạt giam 15 năm và mất quyền công dân 5 năm sau khi hết hạn giam”.

Nguồn ảnh: Talawas

Mười lăm năm sau, sau khi mãn hạn tù – không biết Thụy An trôi dạt về đâu – riêng Nguyễn Hữu Ðang thì lủi thủi trở lại làng quê của ông, ở Thái Bình:

… Gót nhọc men về thung cũ
Qùi dưới chân quê
Trăm sự cúi đầu
Xin quê rộng lượng
Chút thổ phần bò xéo cuối thôn

(”Ăn năn” – Phùng Cung)

Nguyễn Hữu Đang sống gần hết quãng đời còn lại nhờ vào… côn trùng và cóc rắn! Ông cũng đã chọn sẵn chỗ nằm trong “… một búi tre gần cuối xóm, độc giữa cánh đồng…, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ dầy lá tre rụng, rất vừa người … Tôi sẽ nằm ở đó chết để khỏi phiền ai … Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay” (Phùng Quán, “Ngày Cuối Năm Tìm Thăm Người Dựng Lễ Ðài Tuyên Ngôn Ðộc Lập.” Ba Phút Sự Thực, 2nd ed. Nhà Xuất Bản Văn Nghệ Sài Gòn: 2007, 137).

Đọc xong bài viết thượng dẫn, Công Tử Hà Đông có đôi lời góp ý như sau:

Nguyễn Hữu Đang đi kháng chiến 9 năm, không thấy nói trong 9 năm ấy NH Đang làm gì, ở đâu. Trở về Hà Nội sau Hiệp Định Geneve chia đôi đất nước, NH Đang là một trong số văn nghệ sĩ đòi tự do tư tưởng, tự do sáng tác được gọi là nhóm Nhân Văn Giai Phẩm; NH Đang bị Tố Hữu, Trường Chinh thù, kỵ tài, dùng tội Phản Động Chống Đảng đánh cho tàn tệ. Bọn Tố Hữu, Trường Chinh cho NH Đang đi tù năm 1959. Năm ấy Hồ chí Minh mới về Hà Nội, được tẩm bổ, tiếng VC học mót của CS Tầu là ‘bồi dưỡng’, người ngợm Hồ béo tốt, hồng hào, phởn phơ. Nhưng không một lần họ Hồ nhớ đến ‘chú Đang’, không một lời hỏi:

– Chú ấy làm tội gì mà bắt chú ấy tù khổ thế?

Nhiều người Hà Nội biết chuyện NH Đang là Trưởng Ban Tổ Chức Lễ Đài Ngày 2 Tháng 9, 1945 ở Hà Nội, NH Đang là người đứng trước micro giới thiệu:

– Thưa đồng bào… Đây là Chủ Tịch Chính phủ Lâm Thời Hồ chí Minh.

Nói xong, NH Đang lùi lại, nhường micro cho Hồ chí Minh. Bức ảnh chụp Hồ đọc tuyên ngôn có NH Đang đứng ngay sau lưng họ Hồ. Sau khi còng cổ tống NH Đang đi tù, bọn Tố Hữu cho tẩy, xóa hình NH Đang trong bức ảnh. Từ đó ảnh Hồ chí Minh đọc Tuyên Ngôn không có NH Đang.

Nói tóm lại là cuộc đời của Nguyễn Hữu Đang đã bị cách mạng xoá sổ hoàn toàn. Đây không phải là loại “tai nạn” chỉ xẩy ra riêng cho một cá nhân. Ở bình diện tập thể, người dân cũng bị cách mạng tước đoạt mọi thứ – “tan hoang đến tột cùng” – theo như cách diễn tả của nhà văn Võ Văn Trực, trong ký sự Chuyện Làng Ngày Ấy (**):

Ngày mồng 2 tháng 9 hàng năm, dân làng tôi gọi là ngày ‘tết Độc Lập’. Cả làng nghỉ việc đồng án. Nhà nào cũng thắp hương bầy biện mâm cỗ cúng đơm. Nhiều trò vui được tổ chức như ngày tết Nguyên Đán. Làng xóm hân hoan trong phong tục mới…

Thêm được ngày hội Tết độc lập, nhiều ngày hội cổ truyền khác bị phế bỏ: rằm tháng giêng, thanh minh, tết Đoan ngọ, rằm tháng bẩy…Người ta cho đó là cổ hủ, là mê tín dị đoan … Thế là cả làng làm cách mạng triệt để, thay cũ đổi mới hoàn toàn. Gặp nhau ngoài đường, giơ nắm tay phải lên ngang tai ‘chào đồng chí’. Nhất là trong các cuộc hội nghị, mẹ gọi con bằng ‘đồng chí, con gọi bố bằng ‘đồng chí’, anh gọi em bằng ‘đồng chí’…

Sau tết Độc lập đầu tiên, đến tết Nguyên Đán, không thấy ông tôi cuộn hương trầm công phu như trước, chỉ mua hương ở chợ. Chiều 29 tết, ông mở hòm gỗ trắc, lau bụi đôi hạc đồng, xếp lại câu đối, rồi khoá hòm. Tôi ngỡ ngàng hỏi: ‘Sao ông không đem ra cúng tết?’ Ông trả lời giọng ngậm ngùi: ‘Bây giờ là cách mạng, khác rồi cháu ạ…’ Vĩnh viễn các đồ tế khí linh thiêng ấy nằm trong hòm khoá kín như tấm lòng ông tôi khoá lại niềm tôn kính thờ phụng tiền nhân…

Sau cuộc rước tổ tiên tập trung về một nơi, tất cả các nhà thờ họ trong làng đều bị phá. Có nhà thờ biến thành địa điểm hội họp. Có nhà thờ biến thành kho phân. Tất cả thánh, thần, phật ở rải rác cá thể trong thôn xã đều phải về tập trung tại đền Hàng Khoán, dưới chân núi Hai Vai…

Thần đã đi rồi. Thánh đã đi rồi. Phật đã đi rồi. Những ngôi đền, ngôi chùa, ngôi miếu như cái xác không hồn. Dân tứ chiếng tranh nhau cướp giật mang đi: người được hòn đá tảng, người được cái cửa vọng, người được viên ngói viên gạch, người được cái cột gỗ…

Ôi tan hoang đến tột cùng tan hoang sau cuộc rước các thần các thánh về thế giới đại đồng. Tại nhà thờ thánh, tượng Khổng Tử lăn long lóc như người ăn mày tha hương chết đường chết chợ, bị trẻ con ném cứt vào mặt…

Nhà thơ Võ Văn Trực – Tranh sơn dầu của Đinh Quang Tỉnh

Tác phẩm Chuyện Làng Ngày Ấy, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Thụy Khuê:

Nhẹ như tiếng thở dài, Võ Văn Trực đưa ta vào cõi ấy, cõi mộng du hoang tàn tiền sử: Sau khi tập trung tất cả những gì thuộc địa hạt thần linh, đến tập trung con người. Tập trung con người bằng hội họp, suốt ngày hội họp bỏ bê đồng áng, hệ quả tất yếu là không có lúa gạo, là đói khát, là thuế khả năng: vét nhẵn, sạch trơn không còn một hạt thóc. Không còn gì để đóng thuế, là phản động. Là tố cáo lẫn nhau. Là đấu tranh chính trị. Là tố khổ…

Chưa hết, cùng thời điểm mà mồ mả tổ tiên và đền thờ thánh thần phải tập trung “để lấy đất canh tác” thì một trong những nhân vật lãnh đạo của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà – ông Phạm Văn Đồng – đã thể hiện “một cử chỉ tốt đẹp về tình hữu nghị” bằng một công hàm tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của nước láng giềng Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa về hải phận.

Công hàm này đang được Trung Quốc coi như “là một chứng cứ cho thấy Việt Nam đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.” Và đây có lẽ là một trong những lý do khiến cho một nhóm trí thức Việt Nam, vào ngày 13 tháng 7 năm 2011, đã gửi một bản kiến nghị đến Quốc hội và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, bầy tỏ sự lo ngại rằng: “Độc lập, tự chủ và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta đang bị uy hiếp, xâm phạm nghiêm trọng.”

Trước đây, cũng đã có nhiều người dân Việt khác bầy tỏ sự quan ngại tương tự về lãnh thổ, lãnh hải cũng như tính cách độc lập của đất nước này. Tất cả, đều đang bị cầm tù. Không có gì bảo đảm rằng 20 nhân sĩ vừa ký tên trong bản kiến nghị (dẫn thượng) sẽ thoát khỏi số phận tương tự, trong tương lai gần.

Không có gì qúi hơn Độc Lập Tự Do
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó ra sao

Tác giả bốn câu thơ thượng dẫn, ông Nguyễn Chí Thiện, rõ ràng là một người… vô ơn! Ông ấy quên béng đi rằng trong 27 năm đi tù, năm nào vào ngày 2 tháng 9 ông ấy cũng đều được ban quản lý trại giam cho ăn thịt – chí ít thì cũng phải được một miếng (bạc nhạc) bằng đầu ngón tay út, hay lớn hơn tí xíu.

Truyền thống “văn hóa độc lập” này vẫn còn kéo dài mãi đến hôm nay, theo như nhật ký (Một Năm Kể Lại) của Người Buôn Gió:

Hôm nay là ngày 2-9-2009, sáng sớm đài phát thanh trên tường ra rả ca ngợi thành tích đạt được của đất nước, lời ông Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập được phát đi phát lại nhiều lần. Anh bạn tù cùng phòng hít hít cái mũi vào không khí nói:

– Hôm nay chúng mình sẽ được ăn thịt.

Tôi nhìn ra ô cửa sắt bâng quơ:

– Chắc hôm nay không phải đi cung nhỉ?

Anh bạn hồ hởi gật đầu.

– Đúng, ai lại đi cung ngày này…

Ngày mà Bác tuyên bố “từ nay đất nước ta hoàn toàn độc lập” (quả) là một ngày đặc biệt đối với tất cả mọi người dân Việt, không loại trừ ai, trải mấy thế hệ qua – kể từ Nguyễn Hữu Đang, qua Nguyễn Chí Thiện, đến Bùi Thanh Hiếu.

Cái giá của độc lập/tự do, tất nhiên, phải mắc – đã đành. Điều khó đành lòng, phải nói, là dân Việt lại vớ nhằm của giả mà vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt – từ hơn nửa thế kỷ qua.

Tưởng Năng Tiến

____________________

(*) Tất cả các bản tin về phiên toà xử Nhân Văn – Giai Phẩm, do Lại Nguyên Ân sưu tầm, đều có thể đọc được ở talawas.

(**) Chuyện Làng Ngày Ấy do NXB Lao Động phát hành tháng 6 năm 1993 – nhà văn Xuân Cang chịu trách nhiệm xuất bản, nhà văn Ma Văn Kháng chịu trách nhiệm bản thảo – và đã bị cấm lưu hành tại Việt Nam. Tác phẩm này được Tạp Chí Văn Học ở California in lại năm 2006.

tuongnangtien’s blog

Quảng cáo/Rao vặt

3 Comments on Từ Nguyễn Hữu Đang Đến Bùi Thanh Hiếu

  1. Phát biểu trước các nhà ngoại giao, học giả và sinh viên tại Singapore, Chủ tịch nước cho rằng, Biển Đông không chỉ đem lại nhiều lợi ích quan trọng cho các nước trong khu vực mà còn là tuyến đường thiết yếu đối với vận tải hàng hải và hàng không của thế giới.Tuy nhiên, Chủ tịch nước khẳng định, những diễn biến đáng quan ngại tại đây “tác động tiêu cực đến môi trường an ninh khu vực, đặc biệt là an ninh và an toàn hàng hải, tự do đi lại trên biển và trên không”.Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với hầu hết diện tích Biển Đông bằng “đường lưỡi bò” tự vẽ ra, chồng lấn lên vùng biển các nước láng giềng. Nước này đã xây dựng đảo nhân tạo, đường băng có khả năng chứa máy bay quân sự cùng nhiều cơ sở khác trên các đá, bãi ngầm ở khu vực. Hoạt động của Trung Quốc cũng vấp phải sự chỉ trích kịch liệt từ nhiều nước, trong đó có Mỹ. Nếu Trung quốc cố tình gây bất ổn ở Biển Đông thì chính TQ cũng sẽ bị thua trên nhiều mặt trận kinh tế, ngoại giao và kể cả quân sự. Khi không biết “mèo nào cắn mỉu nào”

    Like

  2. Nhìn về lý lịch gia đình của Bùi Thanh Hiếu đã đủ hiểu hắn cũng chẳng tử tế gì. Một con nghiện, giang hồ, mại dâm, cờ bạc … thì chỉ xem kiếm đâu ra tiền là hắn làm, chứ hắn quan tâm gì đến người khác, đến đất nước. Chúng sẵn sàng vì đồng tiền mà bán rẻ lương tâm mình. Một điều thú vị ở các vị dân chủ rởm đó là đều là những kẻ vô học, vô công rồi nghề, có nhiều hành vi nguy hiểm cho xã hội, những cái gì xấu xa nhất của xã hội thì lại tập trung ở các con người này. Nên dễ hiểu vì sao mà vì tiền mà trò gì các vị dân chủ rởm cũng nghĩ ra được và bất chấp tất cả để kiếm ăn.

    Like

  3. Dòng Thơ Trường Ca Chùm 7

    Trường Ca Chiến Tranh Và Hòa Bình
    Cảm dịch Trường Ca Cập Thời phần 81 của Paul Nguyễn Hòang Đức

    Chiến tranh hủy họai thế gian
    Phường nhơ hưởng lợi lường gàn quốc dân
    Hòa bình trong đám tro tàn
    Khổ đau quằn quại nát gan lòng người

    Bầy đàn ma qủy dong chơi
    Vô thần thánh rỏm sòng đời lầm than
    Xích xiềng cùm kẹp dã man
    Niềm tin tà giáo côn an tín đồ

    Bánh bao củ chuối lô nhô
    Cánh đồng tăm tối nấm mồ cỏ lau
    Kể chi sỏi đá vàng thau
    Bán trôn nuôi miệng nát nhàu lương tâm

    Nực cười mắt trắng môi thâm
    Bon chen dư luận ngấm ngầm hại dân
    Bất tài bán miệng nuôi thân
    Tuyên truyền nhảm nhí trị dân ngu đần

    Thở dài ngao ngán cù lần
    Đổ cho kiếp phận thằng bần bám theo
    Xú danh đồ tể chó mèo
    Lưỡi cong chính nghĩa lợn heo lạc lòai

    Ngai vàng tập thể độc tài
    Tập trung dân chủ tuyền đài thảm thê
    Máu xương ngập ngụa ê chề
    Mịt mờ công lý não nề xóm thôn

    Chập chờn đom đóm cô hồn
    Ăn mày cửa Phật tổ tôn mất rồi
    Dật dờ xác cá nổi trôi
    Biển Đông cuồn cuộn xa xôi bến nào

    Tủi hờn phận liễu má đào
    Anh hùng dũng sĩ tự hào viển vông
    Đặt mìn khủng bố chiến công
    Huân chương đầy ngực chất chồng nghiệp mang

    Tấn công ám sát phũ phàng
    Diệt trừ Tổng Thống hung hăng tôi đòi
    Văn minh tiến bộ cọc còi
    Tự do độc lập lẻ loi cửa mình

    Án ngờ khiếp đảm hành tinh
    Tòan cầu phỉ nhổ hôi rình chuột dơi
    Theo voi nhai bã tả tơi
    Thiên đàng xảo trá đất trời mù sương

    Phê bình đấu tố nhiễu nhương
    Siêu cường phủ dụ chán chường khứ lai
    Con đường xây xác bi ai
    Dấn thân khuyển mã chông gai quản gì

    Rỉ tai mã tấu thầm thì
    Hàng thông trắng xóa rầm rì sương rơi
    Đạn bom san phẳng mọi thời
    Xếp hàng tem phiếu kiếp người phận trâu

    Dao phay luỡi hái bay đầu
    Trăm nghìn địa chủ bể dâu tang điền
    Rủ nhau đi cướp chính quyền
    Giàu không tới lượt bạc tiền thì không

    Cá hồi biển cả mênh mông
    Thủy Tề nghe tấu Lạc Hồng ở đâu?
    Long quân tóc bạc trắng râu
    Âu Cơ lọm khọm teo bầu dạ xưa

    Chúng bay mướp đắng mạt cưa
    Tham ăn tục uống vẫn chưa nên người
    Cậy chi văn hiến mà cười
    Hán triều ngậm bú ngàn đời nhỏ nhoi

    Lĩnh Nam Chích Quái xem coi
    Tiên rồng vơ váo đười ươi vịt giời
    Cao Bằng Pắc Bó lả lơi
    Chủ trương tàn sát máu tươi đỏ lòm

    Thanh niên cờ đỏ lòi dom
    Xung phong tải đạn bê hòm xác khô
    Điện Biên Phủ khéo mơ hồ
    Quan Tàu chỉ đạo huyệt mồ vành tang

    Thực dân Pháp, tưởng đầu hàng
    Nguyên nhân bóp méo bẽ bàng sử xanh
    Xua binh lấn chiếm tranh giành
    Đổ cho Mỹ Quốc tiến hành chiến tranh

    Đảo điên khái niệm chính danh
    Vu oan gía họa hôi tanh nhặng ruồi
    U mê con cháu theo đuôi
    Coi khinh phải trái lưỡi môi cú diều

    Đền chùa miếu mạo hoang liêu
    Phi tang chứng cớ thủ tiêu bịt mồm
    Đốt nhà cướp của ôm đồm
    Kim cương ngọc qúy đồng nhôm mạ kền

    Pupe xe đạp lâu bền
    Phồn vinh xã hội bỗng nhiên lụi tàn
    Miền Nam nhầy nhụa máu chan
    Thần kinh xứ Huế khóc than vang trời

    Sài Thành sầm uất chơi vơi
    Viễn Đông hòn ngọc rã rời tả tơi
    Cánh chim lạc cuối chân trời
    Đại dương sủi bọt xác người nổi trôi

    Hòa bình gỉa tạo than ôi!
    Ngọn cờ chiến tuyến ca bồi văn nô
    Trò hề ý thức ô hô!
    Táo lê đậu phụ cơ đồ ngàn thu

    Đấu tranh gỉa tạo hận thù
    Mưu mô đại họa hát ru lọc lừa
    Mao Xáng Xế, giọng đong đưa
    Bên kia biên giới vách thưa là nhà

    Bần nông cốt cán sai nha
    Đảng viên hội kín sơn hà diệt vong
    Dẻo mồm khéo uốn lưng cong
    Tử thần diễu cợt long đong sớm chiều

    Dân đen nhẫn nhục tiêu điều
    Lợi quyền phe nhóm lắm chiêu độc quyền
    Ăn chia Yên Bái ngang nhiên
    Xứ quân đầu tỉnh bắn liền thẳng tay

    Dân oan khiếu kiện đắng cay
    Công ty xả độc triệt ngay ngư lành
    Bàn cờ quốc tế thong manh
    Đu dây quen thói loanh quanh cáo cầy

    Năm canh cốc lệ ứa đầy
    Đạn bom vung vãi vạn thây lu mờ
    Hòa bình nhao nhác bơ phờ
    Kiêu binh hách dịch xác xơ núi đồi

    Chắp tay cầu nguyện than ôi!
    Nhủ lòng Thánh Mẫu ba ngôi Chúa trời
    Xót xa dân tộc giống nòi
    Thóat vòng hung hiểm sáng soi lòng người

    Biển còn hạt muối trọn đời
    San hô thủy tộc mặn mòi hồi sinh
    Giáo đường ngọn nến lung linh
    Đại dương sóng vỗ trung trinh Thủy Tề.

    10.9.2016 Lu Hà

    Trường Bi Ca Săn Đuổi Tận Diệt
    Cảm đối trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hòang Đức phần 82

    Này cá hồi trẫm thường nghe nói
    Cõi trần gian tăm tối bấy nay
    Lòai người uống máu cuồng say
    Săn lùng tận diệt thảm dày non xanh

    Bầy lang sói nhân danh chủ nghĩa
    Vì hòa bình giả trá than ôi!
    Bán buôn xác thịt tanh hôi
    Phù du bao kiếp nổi trôi mãi hòai

    Gây nghiệp chướng tuyền đài tức tưởi
    Nấm mồ hoang rũ rượi hồn ma
    Xâm lăng chiếm đọat sơn hà
    Bạo tàn mất trí cửa nhà tang hoang

    Cờ pha máu huy hòang mờ ảo
    Thiên đường mù chao đảo thế gian
    Ngang nhiên tà thuyết lường gàn
    Bát cơm manh áo lệ chan đôi dòng

    Ăn để sống long đong cam phận
    Gánh mưu sinh lận đận ngược xuôi
    Rừng sâu vực thẳm núi đồi
    Sòng đời tráo trở thịt xôi nhặng ruồi

    Tâu chúa tể! Cá hồi rên rỉ
    Lãnh hải này thế kỷ lầm than
    Thần dân nheo nhóc bần hàn
    Khứ lai vô vọng gian nan hiểm nghèo

    Sống không khác lợn heo bò ngựa
    Mất niềm tin ý nghĩa sinh tồn
    Suối vàng dắt díu oan hồn
    Sương mù cỏ ướt mồ chôn xương tàn

    Bầy dã thú ăn gan uống máu
    Gà ngỗng ngan cắt cổ tiết canh
    Chập chờn cẩu tặc tranh giành
    Chết chưa hết chuyện bạo hành đu dây

    Câu chó sống phương Tây ngạn ngữ
    Vẫn còn hơn sư tử lìa đời
    Thiêng liêng gía trị mỉm cười
    Đòi quyền được sống nghẹn lời triết gia

    Sống lay lắt bên rìa xã hội
    Lửa hung tàn la lối chiến tranh
    Hòa bình thôn xóm an lành
    Nỡ sao hủy diệt tan tành môi sinh?

    Cuộc săn đuổi rập rình thảm khốc
    Đạn bom rơi lửa bốc khói mù
    Âm hồn tử sĩ vi vu
    Đồi thông gió thổi âm u căm hờn

    Nghe đâu đó chập chờn sóng vỗ
    Đáy đại dương hầm hố đá ngầm
    Mỏ dầu bày đặt mưu thâm
    Tranh mồi cá lớn diệt mầm sinh sôi

    Lòai cá nhỏ than ôi thân xác
    Chất thải tuôn ngơ ngác từ đâu?
    Công ty hải ngọai cai thầu
    Xứ quân đầu tỉnh trắng râu bạc đầu

    Vua thủy tề sa châu lệ nhỏ
    Lạc Long Quân còn nhớ Viêt Nam
    Âu Cơ màu áo xanh lam
    Trăm con cùng bọc mình xăm tục truyền

    Lũ chúng nó lợi quyền phe đảng
    Rủ rê nhau trác táng ăn chơi
    Vô thần ngạ quỷ đười ươi
    Cao Bằng Pắc Bó chuột dơi hội đòan

    Tranh gái đẹp mưu toan bán rẻ
    Dựng ngai vàng tập thể vong nô
    Hiến dâng lãnh thổ cơ đồ
    Miệt khinh tiên tổ ô hô giống nòi!

    Thế là hết mặn mòi cá nước
    Căm hờn ai đón rước giặc Tàu
    Nửa gìa thế kỷ thương đau
    Tượng đài ngất nghểu đủ màu nhuốc nhơ.

    15.9.2016 Lu Hà

    Trường Bi Ca Chiến Tranh Sa Đọa
    cảm hứng từ trường ca cập thời của Paul Nguyễn Hòang Đức phần 85

    Bầy sa đọa linh hồn hủy diệt
    Buôn chiến tranh thảm thiết nhân lòai
    Lê Nin Các Mác độc tài
    Phương Tây lái súng trần ai hãi hùng

    Ý thức hệ rợn rùng cộng sản
    Mao Trạch Đông quái đản giết người
    Việt Nam chiến tuyến đười ươi
    Xung phong tàn sát đất trời thảm thê

    Thiên địa hội não nề dân tộc
    Việt Minh từ hang hốc lùm cây
    Bon chen gậy gộc cuốc cày
    Dân đen nhớp nhúa tòan thây chẳng còn

    Bởi mặc cảm tự tôn thấp kém
    Ngập bùn lầy tôm tép đua tranh
    Vinh quang hiển hách bạo hành
    Anh hùng dũng sĩ xú danh hão huyền

    Bằng tổ quốc tuyên truyền nhồi sọ
    Hương khói thờ méo mó thần kinh
    Xót xa trí tuệ hôi rình
    Lợi quyền bánh vẽ động binh nhặng ruồi

    Theo cường quốc bám đuôi cẩu tặc
    Lòng hận thù sằng sặc tiết canh
    Đấu tranh giai cấp củ hành
    Mắm tôm bìa đậu tan tành ngói mây

    Vì chủ nghĩa bài bây thế trận
    Nhử bánh bao xâm hấn nước người
    Thay ngôi bảo hộ nực cười
    Tự do độc lập rước voi dày mồ

    Chê Pháp Nhật ô hô Tàu khựa
    Tình báo cài trâu ngựa gọi cha
    Nhẫn tâm mời giặc vào nhà
    Óan hờn ngùn ngụt hồn ma thảm sầu

    Nơi dương thế đầu trâu mặt ngựa
    Nguyện trung thành lãnh tụ vô luân
    Phê bình đấu tố giết dần
    Nhân tài khánh kiệt quốc dân lụi tàn

    Ôi tổ quốc giang san gấm vóc
    Mấy nghìn năm khó nhọc dựng nên
    Tổ tiên văn hiến xây nền
    Thái bình thịnh trị ba miền phồn vinh

    Thời trung cổ sát sinh thèm khát
    Mụ đàn bà con hát lẳng lơ
    Paris cảnh tượng xác xơ
    Bởi quân Hy Lạp bất ngờ tấn công

    Thành Tơ Roa thành sông huyết lệ
    Xác chất chồng thế kỷ điêu linh
    Hê Len vệ nữ thất tình
    Trò cười muôn thuở bóng hình mờ sương

    Thời hiện đại siêu cường khống chế
    Lũ ma đầu cậy thế bao che
    Xứ quân trác táng rượu chè
    Tham quan giữ đảng hội hè phởn phao

    Đàn dư luận tào lao thất nghiệp
    Gái cùng trai bức hiếp dân lành
    Thanh niên xung kích tạo thành
    Ăn lương chó má tranh dành thịt xôi

    Đời rác rưởi nổi trôi bèo bọt
    Thảo dân hèn chạy trọt miếng ăn
    Dùng đồ phế thải lan tràn
    Hàng Tàu độc hại ngút ngàn khổ đau

    Cam phận nhục trước sau luồn cúi
    Cờ máu giương buồn tủi bác ơi!
    Bác là ông kễnh con trời
    Ngu dân chẳng biết trò cười mỉa mai

    Sống không có tương lai mục đích
    Vì hơn thua mưu tính cò con
    Thói quen nô bộc mỏi mòn
    Bồi ca bồi bút lon ton phố phường

    Cả xã hội nhiễu nhương phá quấy
    Dối trá thành đòn bẩy thăng hoa
    Kiêu binh hống hách quan tòa
    Dân phòng tổ khối bắc loa nổ xằng

    Ban nói phét viết nhăng viết cuội
    Báo chí thành tổ mối cứt chim
    Phóng viên ỏn ẻn đi tìm
    Gỉa câm gỉa điếc gọng kìm thông tin

    Hơi một tý mẹ mìn thêu dệt
    China đang ráo riết chiến tranh
    Xóm làng phố xá tan tành
    Cha con biệt thự cũng thành khói mây

    Kìa khỉ đỏ cáo cầy phụ thuộc
    Mafia hang hốc chui ra
    Lưỡi bò liếm láp rằng ta
    Thập thò nón cối kêu la dập dìu

    Tâu bệ hạ liu điu bé nhỏ
    Thần cá hồi khải tấu thiết tha
    Văn Lang thân phận kiếp gà
    Thành Đô ký kết nước nhà hiến dâng

    Ngu xuẩn thật giai tầng cai trị
    Đảng vịt giời mất trí thế sao?
    Quốc gia như củ xu hào
    Bán cho tự ý xáo xào chia bôi

    Nào học thuyết đãi môi cửa miệng
    Dân cu thâm nước miếng chảy ra
    Quan san muôn dặm sơn hà
    Năm châu bốn biển đều là của chung

    Khom lưng xuống tận cùng ô nhục
    Vì miếng ăn hạnh phúc gia đình
    Đai gia bá đỏ linh đình
    Giáo sư tiến sỹ hôi rình bằng mua

    Chiếm đất bãi cà chua trứng thối
    Sai đàn em phá rối xóm làng
    Bảo kê đầu gấu nghênh ngang
    Côn an hiệp lực thênh thang cửa quyền

    Trò mặt trận ngang nhiên tàn phá
    Sư quốc doanh trí trá cà sa
    Ni cô yểu điệu vào ra
    Sinh con đẻ cái mượt mà phấn thoa

    Chữ liêm sỉ đô la chiếm đọat
    Nuôi tâm ma giảo họat khói nhang
    Tiền chùa bỏ túi nhẹ nhàng
    Nặng mùi thí chủ mỡ màng cầu xin

    Vợ chủ tịch xì tin ướt át
    Con bí thư cổ dát vòng vàng
    Chân dài nhún nhẩy dịu dàng
    Xì ke thuốc lắc mơ màng quần tiên

    Khốn nạn nhất đảng viên cán ngố
    Hạch sách dân nhí nhố đăng đàn
    I tờ trình độ vạn ngàn
    Ghế cao chễm trệ ngỗng ngan dạy đời

    Phải học tập sáng ngời đạo đức
    Không hiếp dâm bách bức trẻ thơ
    Vợ con khinh bạc hững hờ
    Ấy là vô sản dật dờ hồn ma

    Cứ xoen xóet quả cà bát muối
    Ăn vụng quen tăm tối bóng đêm
    Trò hề khiêm tốn sao êm
    Thanh cao giản dị búa liềm dao phay

    Gây nghiệp chướng đọa đày dân nước
    Chúng vẫn còn láo xược khoe khoang
    Con đường kách mệnh vinh quang
    Chiến tranh hủy diệt thiên đàng là đây

    17.9.2016 Lu Hà

    Tôi Với Bác
    Viết tặng nhà văn triết gia Paul Nguyễn Hòang Đức

    Tôi với Bác còn nhiều duyên nợ
    Dòng trường ca trổ nụ đơm hoa
    Non sông nước Việt tấu hòa
    Châu sa lệ chảy nhạt nhòa thủy chung

    Nền đạo lý chập chùng biển cả
    Hồn cha ông tiên tổ bay cao
    Sông Hồng sóng vỗ dạt dào
    Phù sa màu mỡ nghẹn ngào xót xa

    Kìa Quảng Trị Đông Hà Đồng Tháp
    Cửu Long Giang làm đẹp quê hương
    Hoa sen tươi thắm môi hường
    Cồn Tiên Rạch Gía thân thương xóm làng

    Cô gái Huế dở dang tiếng hát
    Nửa chừng mơ khao khát điệu hò
    Sông Hương núi Ngự cánh cò
    Một sương hai nắng lần mò cá tôm

    Nguyễn Hòang Đức sớm hôm tận tụy
    Kiếp nhân sinh cổ lụy ngàn thu
    Tự tình dân tộc vi vu
    Lu Hà thổn thức vân du cung đàn

    Nghe nức nở giang san hùng vĩ
    Triệu con tim thế kỷ lầm than
    Vì sao ta vẫn bần hàn
    Đố ai lý giải nghèo nàn do đâu?

    18.9.2016 Lu Hà

    Like

Góp ý, Thảo luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: